521550_10150863819227007_969394188_n

Elisơ, nàng làm gì trong hang đá sâu thẳm

Nàng dệt tầm gai

Cho ai?

Máu lã chã, ngón tay xước đau, những tình yêu lặng lẽ

Còn em?

 

Em ngồi bên khung cửa

Đợi gió mùa về, từng đợt…

Ngón tay tê dại, em đan khăn

Cho anh, cho anh, cho anh, cho anh nữa…

Mỗi mùa đông, mỗi tình yêu, mỗi niềm tin, mỗi hạnh phúc

Anh quàng khăn, anh khen ấm, anh khen đẹp, em cười xinh

Rồi anh đi, trên con đường vội vã

Anh hẹn người con gái khác, cuối đường.

 

Em rút ruột mình, như thần mặt trời rút từng sợi tóc

Đan thêm một chiếc khăn từ sợi tình còn ấm

Có sợi vui, sợi đợi chờ, sợi nỉ non

Anh cũng sẽ cười, sẽ đi, đi mãi…

Tất lẽ dĩ ngẫu, anh sẽ đi.

 

Ai cũng muốn được hôn những bóng hình

Muốn ôm trọn những mối tình vô cớ

Nhưng ai chẳng như ai…

Đi tới cuối con đường với người nào đó

Không phải người tình, chỉ là người mình cần có

Người lấp cô đơn hoặc người cuối cùng ở lại, chẳng sợ thất bại, cầu may.

 

Có ai khác ai?

Không vội vàng, vẫn đợi

Những khoảnh khắc vời vợi hạnh phúc, không bền lâu…

MTN

Hà Nội 3/2/2013

(Tự nhiên đọc Phong Việt và bị nghe quá nhiều Dệt tầm gai)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s