Venice

Venice là cái xứ gì chứ? khi mà nước nào có thành phố đèm đẹp cũng mang ra kêu Venice.  Này thì Venice phương Bắc (Bruges), Venice của Pháp (Amiens, Annency), rồi có khi có Venice Việt Nam (Hội An). Đến là đau đầu. Nhưng thật sự, chả có nơi nào được như phiên bản gốc, Venezia của Veneto, Venezia của Ý, Venezia của những giấc mộng đêm hè.

Có người đã viết Không chết ở Venice, tôi thì muốn viết Không sống ở Venice, vì sợ chai sạn cảm xúc mất. Ngày nào cũng thấy cái đẹp thì sao còn biết trân trọng. Tuy  nhiên người bình thường sẽ đơn giản thấy Venice nhàm chán. Còn các bạn gái cứ nghe thấy Venice là kêu lên “Thật muốn xách váy lên và đi tìm tình yêu ở đó”. Giời ơi, tôi đi tới mòn dép ở đó rồi đây này. Cho tôi gọi nó là Venezia nhé.

Tôi mon men tới Venezia 3 lần, vẫn nghĩ đây là nơi tuyệt vời nhất.  Lần một cùng gái, lần 2 cùng gái lẫn giai, lần 3 cùng… bí mật, hehe. Lần nào Venezia cũng mang lại những cảm xúc hỗn độn. Lần một đìu hiu như ban chiều,  lần 2 vui nhộn như buổi sáng, lần 3 lãng mạn là ban đêm,  một ngày trọn vẹn tuyệt vời với Venezia. Tự hứa với bản thân, lần sau quay lại phải đặc biệt hơn, hoặc đừng quay lại nữa. Những người đã đi cùng tôi cũng hứa với bản thân như thế. Và có lẽ kẻ nào tới Venezia cùng nghĩ vậy. Venezia đẹp thế, sao có thể chỉ đơn giản là đến rồi đi. Thực sự là thánh địa của sự lãng mạn và ngọt ngào.

Khi tàu dừng lại ở stazione Venezia Mestre, bước ra ngoài sân ga, tôi đã thấy ngay mênh mông là nước, xanh tới đau lòng. Màu xanh có lẽ đẹp như hay đẹp hơn cả màu xanh Cô tô của Nguyễn Tuân nữa Xanh như màu áo Kim Trọng trong tiết thanh minh, xanh như nỗi nhớ quê da diết. Giữa biển trời Venezia, mênh mang những ngôi nhà xây trên dòng nước, trước cửa cắm cọc cho thuyền ghe cập vào. Khi thường, nhà này còn chạy sang nhà khác được bởi khoảng đường bé tí phía trước, đến khi thủy triều lên thì các ngôi nhà tự nhiên bị biệt lập. Cuộc sống trong mỗi ngôi nhà thành hoang đảo giữa lòng thành phố. Sống thế mới sướng chứ, vừa xô bồ, vừa lặng yên, vừa hòa nhịp, vừa riêng mang. Khi đó, tôi không nghĩ được gì lãng mạn, chỉ nghĩ nếu vợ chồng đánh nhau, biết đường nào mà chạy. Giờ nghĩ sẽ thật tuyệt nếu 2 người ở 2 ngôi nhà ở Venice, sáng gặp nhau rồi đêm chèo thuyền về, để nỗi nhớ cứ mênh mang cả đất trời, mưa biển. Tình yêu sẽ luôn tươi mới, khát khao. Khát khao, khao khát ngay trong tiếng hát từ những Gondola.

185629_10150097399312007_4727891_n198261_10150097404682007_2554909_n

196421_10150097386007007_1962060_n (1)Gondola bé nhỏ lèo lái bởi các anh áo sọc đỏ đen, mũ phớt, đẹp giai và hát hay. Gondola dọc ngang Venezia chèo kéo, cưa cẩm khách lên cuộc sống thi vị. Tôi nghèo khổ nhảy vèo lên water bus làm hành trình xé nước đi tới quảng trường Saint Marco. Quảng trường chính của Venezia với tòa nhà thờ phong cách mosaic nằm cạnh cột đồng hồ to cao làm điểm nhấn từ xa cho bất cứ kẻ nào muốn tìm tới. Quanh quảng trường, hàng quán treo la liệt mặt nạ, màu sắc rực rỡ, đẹp đẽ hoặc gớm giếc. Người tụ tập ở đây đông đúc nhưng vui vẻ rạng ngời. Chim bồ câu sà xuống đi bộ, béo núc ních. Người và chim chen lấn đất liền giữa lòng biển xanh. Xanh gì mà xanh thế.

Trong khi đợi Giang và Ly, tôi lên thuyền chạy ra Murano xem thổi thủy tinh. Những ngôi nhà màu sắc xanh hồng trắng giống như trong truyện vậy. Xinh xắn dễ thương, dễ ám ảnh các em gái. Em gái nào chắc cũng à ồ khi thấy cổ tích hiện ra giữa đời thường. Kênh rạch xanh ngắt len lỏi giữa những dãy nhà màu sắc. Con cầu nhỏ cong cong nối đôi bờ. Xưởng thủy tinh đỏ lửa, vòng tay, đồ chơi ra lò nóng hổi, trong suốt, giơ lên trời xanh lại ánh màu nắng tức thì. Hàng dãy quần áo phơi phóng giữa cửa sổ hai ngôi nhà đối diện. Có tình yêu nào  đang hong khô ở đó. Mọi người bảo, chăn màn, ga gối, cùng đồ lót phơi ở hẻm thật đúng là đặc sản Venezia đấy.

Những con hẻm ở đây thực ra là đường, là phố đấy. Nhưng Venice nhỏ hẹp, nên phố cũng chỉ 200620_10150105172577007_704858_nmột giang tay tóm gọn. Trên ban công nhà ai hoa phớt hồng buông rủ. Hoa trắng, lá xanh, hoa hồng, lá xanh, tươi mơn mởn trong mưa xuân. 3 đứa đi lang thang qua những gian hàng xinh đẹp. Lạc lối với đống biển chỉ đường. Lọ mọ trong góc khuất, trong đường cụt, rồi xốn xang khi được hòa vào dòng người đang nhảy múa trên đường phố. Sau này đi cùng em tôi, Thu và Trọng, cả lũ cũng bị xáo động với những nhóm hóa trang. Nháo nhào vào xin chụp hình cùng những nam tước, hầu tước, công chúa, hoàng tử. Lao nhao một hồi đều bị xô đẩy ra tới cầu Realto. Chen lấn giữa những người phía trước, tất cả cùng hóng hoàng hôn. Hoàng hôn xanh hồng về trên mặt nước, phản ánh chiều tà cả mặt biển, phủ cái buồn lên từng con thuyền. Đẹp thế nhỉ, mà buồn quá đỗi. Đẹp thế này nên mới buồn chia xa.

Tôi lạnh cóng người, ngồi chia nhau chai rượu vang cùng Giang, cùng Ly, rồi coi khai mạc carnivale. Mọi người đã tụ tập rất đông quanh đài phun nước. Mặc kệ chứ, thư thả ngồi uống chút đã. Rượu ấm mà người không nóng lên là mấy. 3 đứa ôm nhau trong cái gió thét gào từ biển. Đêm buông xuống. Như hai lần trước là tôi đã lao ra stazione để về nhà, lần cuối tôi đã ở lại. Thuê một giường trong dorm 4 của một hostel xoàng xĩnh đổ nát nhưng ngay trung tâm, tôi cần phải ở trọn ngày với Venezia.

188212_10150097385522007_480198_n189588_10150097391332007_2536397_n

Ghé lại Saint Marco, ngồi bệt xuống thềm trước nhà thờ, nghe nhạc. Gió biển vẫn không thương người, lạnh buốt. Từ các quán ăn, những nhạc sĩ đỏm dáng bên cello, violon, piano đang hòa nhịp. “My heart will go on”, “Love story”, ” Sway” vang lên từ nhiều phía. Bên trái hay, bên phải hay, đằng sau lưng, ban nhạc khác đánh cũng hay nữa. Tôi như chơi trò cút bắt với tâm trạng, khi não nề, khi vui sướng, khi trùng khi cao. Sức mạnh của âm nhạc thật phi thường. Mặt thừ ra, nghĩ là mình có thể khóc bất cứ lúc nào bởi  cái thời khắc ngắn ngủi này sao mà đẹp quá và nó sẽ trôi. Vậy đấy, là con gái thật điên, còn Venezia lúc nào cũng thật trên cả tuyệt vời.

6 thoughts on “Venezia, giấc mộng đêm hè

  1. Bức tranh đẹp quá, đẹp như chính cảm nhận của Nga về Venezia vậy, nó gợi nên một cái gì đó rất miên man, thơ mộng. Làm người khác chỉ nhìn thôi cũng muốn đến đó một lần 😀

      1. Yup ^^ Nga vẫn khỏe chứ? Trông như thời gian ko làm Nga thay đổi tí gì ấy nhỉ 😀

  2. lâu rồi mới nhìn thấy bức tranh này, lúc nào cũng đẹp, cũng tươi mới, nếu mà được như này thì thật tuyệt nhỉ, cuộc sống sẽ ko bao giờ nhàm chán 😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s