Sự việc bắt đầu có lẽ vì một người bạn không thân, hơi quen gửi cho cái tin nhắn chúc mừng năm mới ” chúc cậu tràn trề sức sống mùa xuân” thì tôi đọc xiên vẹo thành tràn trề cảm hứng mùa xuân. Thế là nghĩ ngợi. Phải đi tìm chút hứng khởi cho cuộc sống thôi. Nhưng sự việc cũng có thể được châm ngòi bằng việc đọc Forest Gump, cậu bác học đần ấy đã truyền vào tôi nhiệt huyết khôn nguôi.  Đơn giản hơn, gái hơi già cần làm điều gì đó cho cái bụng mỡ ngày càng nhiều ngấn của cô ả.

Sáng mùng 1, gái vác xe đạp ra đường, làm một vòng lượn quanh Hà Nội. Cái xe đạp đã quay không ngừng cho tới mùng 7, mùng 8, cho tới cả ngày sang Paris.

558148_10151258350442007_1506189122_n

Sáng mùng 1 luôn là ngày đẹp nhất của Hà Nội. Người ta đi di tản hết, giống như sơ tán thời chiến. Đường không hàng trống. Không mũ bảo hiểm, không khẩu trang, kể cả người đi xe máy, lẫn đứa đi bộ. 8h sáng, nhà cửa còn say giấc, mọi người còn quấn chăn thật chặt cho tan đi cái lạnh đêm giao thừa ngóng pháo hoa. Hôm qua, 12h đêm, đường xá cũng heo hút như thế, bố dẫn con gái đi dọc đường Cầu Giấy, nói về những ngày xưa cũ. Những ngày mà bố nằm ngủ, còn kể con nghe chuyện con gấu mút tay mùa đông. Đêm giao thừa, bố con lén lút ngó trước ngó sau, vặt cành bẻ lá nhà hàng xóm mang về làm lộc. Kiểu này lộc cả ngách về nhà mình hết, bố cười khoái chí, con phụ họa. Giờ này thì bố mẹ vẫn còn ngủ, chỉ có con gái dậy, đạp xe một mình.

Xe đạp lăn bánh. Bắt đầu từ đường Cầu Giấy, con đường mòn lốp thời cấp 3. Cấp 3 loanh quanh nhà – trường, trường -nhà, chỉ biết Cầu Giấy, Xuân Thủy, Nghĩa Tân và đường Láng. Hồi đấy Cầu Giấy không sầm uất, mua muốn sắm vẫn phải lên phố. Giờ phố về Cầu Giấy, tự nhiên tỉnh dậy thấy mình sống giữa lòng Hà Nội. Hồi đấy Nghĩa Tân chẳng có gì, chỉ có quán Lộc Tài bán nem chua rán. ¨Nếu hài lòng hãy nói với bạn của bạn, không hài lòng hãy nói với chúng tôi¨, khẩu hiệu của quán là vậy mà bọn học sinh toàn làm ngược. Cơ mà không có gì ăn thì vẫn tìm đến quán, vừa ăn vừa rủa thầm. Hồi đấy đường Láng còn tối tăm, nhà cửa cấp 4 lụp xụp, chỉ toàn các hàng bán sách. Đến tận bây giờ, tôi vẫn hay có ý nghĩ ¨ chắc người ta phải khổ lắm mới đi bán sách¨. Cứ tưởng họ phải mang tủ sách ở nhà ra bán nên lại thương. Hàng tuần hay lóc cóc con mini bãi lên hàng cô đầu đường, chọn đi chọn lại mấy quyển toán nâng cao. Mang về học vài hôm, thấy không hay vẫn mang ra đổi được. Cô ấy bảo ¨Miễn cháu thích học, thì cô đổi sách cho thoải mái ¨. Sau này theo nhịp điệu chung thì quán cô cũng thành hàng cầm đồ, như mọi hàng ở đường Láng. Còn ở các đường khác, cửa hàng sách thi nhau đề biển ¨Rẻ hơn đường Láng¨.

Xuôi Cầu Giấy, chạy lên Kim Mã, đi qua vườn bách thú mới thấy hồ Thủ Lệ thật xinh đẹp. Cây rủ bóng, cầu vắt qua, thiên nga máy bì bõm. Hồ uốn chỗ này, cong chỗ kia, gợi cảm hơn cả gái mới lớn.  Nghĩ mới thấy Hà Nội có 3 đặc sản tuyệt vời. Không phải cốm, không phải sấu, không phải bún thang, không phải bún chả, không phải hoa sữa, không phải lộc vừng, không phải phố cổ, không phải phở chửi, không phải trà chanh vỉa hè, không phải thói chảnh chọe hoặc ngọt ngào xã giao. Đặc sản đầu tiên của Hà nội là hồ.

Hồ, chắc không nơi nào nhiều hồ như Hà Nội. Chỉ riêng nội thành Hà Nội cũng trên dưới 50 cái hồ.  Nhỏ xinh, vô vị như Ngọc Khánh, Đống Đa, thể thao như Nghĩa Đô, Thành Công, bát ngát như Hồ Tây, Trúc Bạch, Bảy Mẫu, tới lãng mạn như hồ Thủ Lệ, Bách Thảo hay rực rỡ như hồ Gươm, thì đều toát lên cái xanh mát, quyến rũ. Ai đó bảo hồ giống như những giọt nước mắt trong lòng thành phố hạnh phúc vơi đầy.

Ở Hà Nội đi chơi thì cũng chỉ có hồ và quán cafe. Tới cafe vẫn muốn có tầm nhìn ra hồ mới thích. Chả thế mà Cổ Ngư ở Thanh Niên, Phố Cũ ở Hàng Gai, Avalon ở Cầu Gỗ, chanh leo bệt ở Thiền Quang lại được yêu thích thế. Tối, bạn bè rủ nhau ra đường ven Hồ, ăn cá, ăn mực, chén tạc chén thù lai rai. Gió thu hiu hiu, tôi với Ly ngồi uống bia Hà Nội dưới rặng liễu Hồ Gươm. Buồn buồn, chạy ra cắn hướng dương, uống nước sấu ở Trúc Bạch cũng thấy đời vui. Ngồi cafe dưới tán trứng cá, thấy mặt trời đỏ au chìm xuống bên kia hồ, đường Thanh Niên ám màu vàng rực rỡ, hàng cây đổ bóng, người ta chạy xe qua lại như hình cắt giấy trong đèn kéo quân, mặt nước dâng lên cái sóng sánh màu nhiệm, đẹp khôn nguôi. Sâm cầm chẳng còn bay nữa. Trên cành trứng cá, đèn đặt trong vó hay nơm cá được thắp sáng lên thành hàng cây đèn lồng. Lúc đó lại chỉ biết xuýt xoa, rồi mong mau về nhà với mẹ. Trời chiều rồi, sao con còn lang thang.

Cho con lang thang thêm chút nữa. Con lên Nguyễn Thái Học xem tranh, con rẽ vào Văn Miếu xin chữ. Năm mới, câu đối đỏ, thầy đồ già, chõng tre la liệt.

DSC_0255¨Ông cho con xin chữ¨

¨Con muốn chữ gì?¨

¨Con chưa biết¨

¨Con mong ước gì?¨

¨Con mong mình làm việc gì cũng chuyên tâm, chăm chỉ¨

¨Vậy, cho con chữ Động, cho năng nổ¨

¨Con động đủ rồi, chỉ mong Tĩnh, động nữa chắc tan hoang cửa nhà :))¨

¨Vậy, cho con chữ Cần, trong chữ Cần có chữ Lực, là bộ động đấy, chữ Cần sâu lắm¨.

Cần trong chuyên cần, con làm việc chăm chỉ, Cần trong Cần thiết, con biết mình cần gì, muốn gì, nên làm gì, phải vậy không bác? Ông bảo ¨có khi chưa có ai xin chữ Cần, người ta chỉ xin Phúc, Lộc, Thọ¨. Suy cho cùng chỉ Cần chăm chỉ, mọi việc sẽ Thành, Trí sẽ sắc, tâm sẽ Minh, đời sẽ Thịnh, Lộc tới nhà, Phúc cũng có, thế là Vinh. Tất cả chỉ để an ủi cho việc mình đã một chữ tuyệt đỉnh xấu xí, nghe thật thô và cực kì dớ dẩn.

Đạp xe khỏi Văn Miếu, ghé nhìn Hiên trà trường xuân, tưởng như còn thấy mùi trà sen thơm lừng Ngô Tất Tố. Đi nhanh chân qua đường tàu, rẽ phải xuống chợ cửa Nam, vòng lên Hàng Bông. Cả thời cần gắn bó 235 Hàng Bông mua băng đĩa lậu, Norah Jones hay The Bealtes, Hà Trần, Thanh Lam, hay Small Fire. Lao xuống Quán Sứ, qua chùa, đi tới gần Cung văn hóa Việt Xô thì chạy ngược lại, sợ đi qua Trần Hưng Đạo lại thòm thèm chè 1975. Song song với Quán Sứ là Hàng Trống, đi thẳng chút tới nhà thờ lớn. Hallelujah vang lên rờn rợn, mới mùng 1, người ta đã đi nhà thờ đông thế. Người ta là muối cho đời. Đâm ngược lại Lý Quốc Sư, cháo gà hay bánh rán, đi qua ngõ Huyện, chè sắn hay cháo trai, chẳng ai bán hàng cả.

Lại làm một vòng hồ Gươm xem đường hoa ngày Tết.

537881_10151246047807007_1899352950_n

Hàng Gai, Hàng Đào mùa xuân, phố chăng hoa đỏ rực. Cầu Gỗ, Đinh Liệt, rồi Nam Ngư, người ta đi đâu hết rồi nhỉ, đường phố sao trống hươ trống hoắc, chả bù cho ngày thường 1m2 10 thằng đứng. Chỉ có qua Hàng Bạc, người mới nhộn nhịp. Sáng mùng 1 mà thanh niên tập trung ở quán cafe đông nghẹt. Nhắn tin cho mấy thằng bạn ¨Lên Hàng Bạc, tao mua cafe ¨, vậy mà tụi nó ngủ như chết, không đứa nào thèm tới. Tôi chán, đạp vào Đào Duy Từ, đạp tới Hàng Tre, Hàng Mắm, hàng Muối. Hàng Mắm sao giờ bán bia mộ, hàng Muối bán đồ gỗ, Hàng Mành bán bún chả, còn Hàng Than bán bánh cốm? Hàng Buồm chẳng thấy thuyền, Hàng Thùng không thấy gỗ, Hàng Trống không có da bò, hàng Gà không tiếng ò ó o. Chỉ còn hàng Tre bán luồng, phố Thuốc Bắc bán thuốc, hàng Bạc bán vòng, để an ủi chút Hà Nội 36. Điều tuyệt nhất là phố nào cũng có cây bàng.

485168_10151257430407007_1170672580_n

Cây bàng cành khẳng bên cột điện, bên những nhà mái ngói nâu, là hình ảnh không thể không yêu của một Hà Nội mùa đông dung dị, trong tranh của Phái, hay của bất kì ai yêu Hà Nội. Bàng thật sự là một đặc sản vô thức nhất, một thực thể sống hữu hình nhất, tạo nên cái chất riêng cho thành phố này. “Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ” . Trịnh Công Sơn chỉ ra Hà Nội một lần cũng phải thốt lên như thế. Còn Phú Quang mải miết phổ nhạc ngân nga ” Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông…”. Lũ trẻ nhỏ có còn đùa nhau trên những cành bàng, chọc những quả chín mọng? Nếu sấu chỉ nhiều ở Phan Đình Phùng, thì bàng len lỏi trước nhiều căn gác, góc đường trong phố cổ và cũ. “Cây bàng ơi, tỏa bóng tháng năm dài “. Thiếu bàng, Hà Nội mất hết cái duyên ngầm của nó.

Người ta vẫn thèm chút lá bàng đỏ cho mùa thu thật mùa thu. Hà Nội luôn được gọi là thành DSC_0249 phố xanh, bởi hàng cây xà cừ ở Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương, hay Phan Đình Phùng cứ xanh miên man bất chấp mùa và năm tháng. Chỉ đám bàng cớm vàng, rồi đổ đỏ mới mang lại cái phong vị ngày thu. Mùa thu cũng là đặc sản Hà Nội. Đi dọc đường Tràng Tiền mùa xuân, lại cợn rợn nhớ mùa thu năm trước. Tiết trời man mát, lòng người miên man trong hương hoa sữa ngan ngát vơ vẩn. Chạy hết Tràng Tiền, chạy qua Điện Biên Phủ, nhìn cột cờ Hà Nội phấp phới, lại càng đau đáu nhớ trời thu cao và  xanh.

Nếu là mùa thu, có thể thấy các gánh hoa cúc vàng rực đâu đó ở Trần Phú, Hùng Vương, hay Thụy Khuê.  Khi đó lại thích xuôi Hoàng Hoa Thám, ghé vào Vô thường, nhìn những dàn khế lúc lỉu quả vàng ruộm, uống một ấm trà mạn, và nghe nhạc Trịnh. Có thể lui vào Cuối Ngõ, ngắm bình hoa Bách Nhật tím, ngồi xổm uống rượu sán lùng, nghe guitar đêm thứ 6, với đống vàng mã bao quanh. Mùa thu là đỉnh điểm của sự nhớ nhung và tình thương mến. Mùa thu đâu rồi, mùa xuân ơi?

DSC_0250 DSC_0253

Mới đó đã đạp tới Lăng Bác yên ả, đầu năm có vài bóng người. Phía bên kia đường, đáng lẽ nơi này mùa xuân dịu dàng sắc hoa ban hồng phớt. Chắc tháng sau, đường Bắc Sơn hoa ban mới nở, còn trước Bách Thảo hoa sưa buông trắng dịu dàng. Đường xá bắt đầu đông. Họ chen chúc nhau vào đền Quán Thánh, vào chùa Trấn Quốc, vào hàng thạch dừa hay kem Hồ Tây. Tôi đi dọc hết Thanh Niên, leo tót lên Yên Phụ, đường này thường hoa cũng nhiều lắm. Tiếc đã không đi chợ hoa Quảng Bá mấy hôm rồi. Đi vòng ra con đường gốm sứ sông Hồng, rồi chạy ngược về lăng. Nếu bây giờ mà đạp ra tới Xuân Diệu rồi rẽ vào phủ Tây Hồ thì còn đông nữa.

DSC_0252-1

Đạp qua lăng, đạp về chùa Một Cột, đạp lại Hùng Vương, rồi lao ra Trần Phú. Khúc Hạo đâm vào con đường này bởi những quán cafe nhạc Chim xanh, Allign hay Like. Hết Trần Phú, lại ra Sơn Tây, đi chút ra Kim Mã, qua chùa Kim Sơn. Chạy dưới những hàng cây cổ thụ ở Vạn Phúc, Vạn Bảo, rồi lòng vòng về Liễu Giai, Văn Cao, rẽ vào Đào Tấn, Linh Lang, thấy quen quen lạ lạ. Phi một mạch lên con đường Bưởi bé xíu xịu, đổ dốc xuống Hoàng Quốc Việt. Nhớ ngày xưa có thằng bạn cấp 3, hì hụi toát mồ hôi mới đèo mình lên nổi con dốc này. Bên kia là Nghĩa Tân rồi đấy, chỉ cần đi vào Nguyễn Khánh Toàn, lướt qua chùa Hà nơi người ta đang rì rầm cầu tình duyên, chạy một mạch qua bên kia đường Cầu Giấy, vào ngõ 255 thế là tới nhà mình. Đúng kịp giờ cơm. “Con đi đâu mà lâu vậy, đi cả 4 tiếng trời”.

Hà Nội chưa xa đã nhớ. Ở đây tầm chục năm chứ mấy, nhưng là những năm tháng biết nhớ thương vô điều kiện, biết yêu vô tư, biết cảm nhận sâu sắc, nên thành quyến luyến. Tôi yêu Hà Nội. Thật sự đấy, không hiểu vì sao, dù nó khói bụi và chua ngoa. Ngày nào cũng muốn đạp xe vòng quanh Hà Nội, hít hà cái se se lạnh. Mấy ngày sau về quê, tôi vẫn đạp, có ngày đạp 20 cây ra xem cái Cầu Ngói rồi về. Mưa phùn lâm thâm bụi chuối bờ đu đủ, mạ xanh mới cấy lưa thưa, bắp cải non mơn mởn, những dây bầu múp míp lan ra lề đường, mùi đất ruộng bốc lên ngấm vào da thịt. Lúc đó thấy hứng khởi vô cùng, một mùa mới bắt đầu, một năm mới vừa sang, một hành trình mở ra tít tắp.

Forest Gump dạy ta 2 điều: phải khác biệt và dám làm. Làm một thằng đần cũng được, còn hơn hòa tan vào số đông. Một thằng đần nó không bao giờ lo sợ điều nó làm có thành công hay không, nó chỉ làm thôi. Nhưng làm là làm thật. Hãy cứ làm việc chăm chỉ, thành công sẽ theo đuổi bạn, 3 thằng ngốc cũng từng nói thế. Vậy thì hãy sống như một thằng đần, làm việc chỉ để mong được một cốc nước chanh thơm mát trong ngày hè oi ả. Forest Gump cũng dạy ta thích phiêu lưu. Cuộc đời dài rộng quá, không phiêu lưu sẽ rất buồn.

3 thoughts on “Đi tìm cảm hứng cho mùa xuân

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s