67353_482174471844436_2098661932_n

“Ngày cháu ăn mấy bát cơm?”

Hớn hở ” Ngày cháu ăn hai bát”

“Cháu ăn cơm với gì?”

Đếm ngón tay, “Cháu ăn cơm với thịt này, cá này, cả rau nữa. Mẹ bắt ăn cho mau lớn”, phụng phịu.

Ngày bé, các bác hay làm khó cháu, cháu không thích nên cứ ngúng ngẩy trả lời. Môi cong tớn lên, còn mấy sợi tóc lơ thơ cứ lắc qua lắc lại. Cháu ở thành phố, cháu có bố bế, cháu có mẹ chăm. Hàng ngày bà ru cháu ngủ, ông dạy cháu học. Mẹ nấu cơm dẻo, mẹ kho thịt ngon, mẹ đút cơm tận miệng, cháu vẫn thờ ơ. Bữa nào bát cơm cũng nguội lạnh một nửa, mẹ ngán ngẩm lắc đầu. Cả tá người xung quanh dỗ dành cháu khi ngã, động viên, mua vui mỗi giờ cơm, cháu vẫn khảnh ăn. Bạn cháu thì sao?

Bạn cháu ở vùng cao, ở tít trên núi ấy, cao lắm, lạnh lắm, xa lắm. Ở trên đó, có núi chạm tới mây, nhà chạm tới trời, chân không biết mặt đất. Ở đó họ không hỏi “Ngày cháu ăn mấy bát cơm?”, họ hỏi ” Bao lâu rồi chưa có cơm ăn”, ” bữa nay đã có hạt gạo chưa”. Ở đó họ không hỏi ” Ăn cơm với gì?”, họ hỏi ” có cơm nóng chứ”. Ở đó họ không hỏi ” Cháu học trường nào?”, họ hỏi ” cháu có tới trường không”.  Ở đó họ càng không hỏi ” Trường của cháu ở đâu?”, họ hỏi ” tới trường đi mấy quả đồi”. Thế đấy, bây giờ, những năm 2013 họ vẫn hỏi cháu thế, bạn cháu cũng thế. Bao giờ bạn cháu có thể ngây thơ, hồn nhiên, trả lời giống cháu?

Mỗi đứa trẻ sinh ra, chúng có quyền sống. Sống một cách thực sự. Chúng cần cơm ăn, nước uống, cần học hành, và tình thương. Khi tôi lên Mai Châu, thấy có đứa bé con, chừng 4 tuổi, nó cưởi truồng chạy trước cửa nhà, ngộ nghĩnh lấm lem. Nó nhỏ xíu mà bụng giun tròn xòe, mắt ngơ ngác. Nó đứng chơi một mình, mặc cho nước mũi chảy tèm nhem khuôn mặt. Chơi chán, nó chạy lên cầu thang, nó lấy con dao dựa dài hơn cả cánh tay nó để chơi. Tôi lao tới, xin xỏ, van nài “Cho chị con dao nhé”, nó quyết không buông. Nó cầm con dao sắc lẹm một cách chắc chắn để gọt đũa. Tôi chạy đi tìm mẹ nó. “Kệ đi, để nó chơi, nó chơi quen rồi”, tôi nghe sống lưng mình rờn rợn. Những đứa trẻ ở đây, chúng sống như thế. Chúng chạy chân đất, giun sán đầy người, chơi với dao rựa, bệnh tật, thất học, và thậm chí chẳng nổi một bữa no. Cơm có thịt nghe thì đơn giản, tầm thường, nhưng thật là khó ở những nơi miền núi nghèo đói.

Người ta tự hỏi mình? mình có thể làm gì cho những đứa trẻ vùng cao ấy. Những đứa trẻ đáng yêu, đôi mắt to tròn, đôi tay mũm mĩm, cái chân lũn cũn, cái đầu nghênh nghênh. Khi gặp người lạ, chúng thường không biết chào hỏi, nhưng cho quà bánh vẫn biết cảm ơn. Lũ trẻ  vô tư lự ấy, đang lớn lên như cây cỏ trên thảo nguyên. Họ bảo ” Trời sinh voi, trời sinh cỏ”. Trời sinh ra những đứa bé vùng cao khỏe mạnh, còn ai sinh cỏ đây? Chúng ta có thể, chúng ta có thể, làm chuyện đó một cách giản đơn.

Mỗi ngày bỏ một ly cafe 40 cents, hơi khó nhỉ? vậy 2 ngày bỏ 1 ly cafe, một tháng con heo đất đã có 6e. 1 năm 70e cho Cơm Có Thịt, lo đủ bữa trưa cho đứa trẻ tới trường cả năm.

Lòng tốt, là thứ tài sản có sẵn trong mỗi người. Làm nó phát lên như ngọn lửa, hay lụi tàn như đóm trước gió, tùy người. Nhiều khi lòng tốt bị mang cái vụ lợi, cái mục tiêu xấu xa nào đó. Người ta tốt với bạn vì mong bạn tốt với mình. Người ta tốt với người khác, vì mong gieo nhân tốt, gặt quả ngon. Người ta đi từ thiện vì mong để phước cho đời con mình, hay mong cái phước duyên ấy kéo dài tuổi thọ. Người nổi tiếng mang lòng tốt ra đánh bóng bản thân, còn công ty lớn mang lòng tốt ra rửa tiền. Những tính toán đó làm hoen mờ lòng tốt. Lòng tốt phải thực tâm, đó là từ bi. Từ bi là hoa nở của tình yêu. Ai  biết yêu cũng mang trong mình sự từ bi. Cứ để nó âm thầm lan tỏa. Hãy cho người khác thứ mình muốn chia sẻ, không hẳn chỉ vì họ cần. Làm vui người khác, không phải vì họ vui mình vui, mà trước hết là để họ vui cái đã.

Có cơm, mình mang cơm ra sẻ. Có tấm lòng, thì trải lòng ra. Đem tình thương yêu quan tâm cho những người bất hạnh hơn. Vì cuộc đời này cần thật nhiều nụ cười. Các em bé vùng cao cũng cần những nụ cười no bụng, no tri thức. Cơm Có Thịt ra đời vì thế. Nó hoạt động mạnh, sâu, rộng (Anh, Úc, Mỹ, Đức…) một phần vì bắt đầu tác động từ những người đi học. Những con người có nhiều hơn 1 chút thời gian để quan tâm tới người khác. Hơn hết, họ ít tính hoài nghi, họ sẽ sẵn sàng bỏ 20 cents 1 ngày mà không lo ngại tiền đó đi về đầu. Chỉ là 20 cents và lòng tin thôi mà. 20 cents mất không là gì, mà không có niềm tin là mất tất cả.

Đánh cược một niềm tin lớn cho Cơm Có Thịt. Chương trình này sẽ giúp ánh lên trong những đôi mắt thơ ngây kia có thịt, có cơm, có con chữ. Hạnh phúc là sẻ chia. Ngày xưa, có cô công chúa nói ” Con yêu cha như thịt yêu muối”, bởi thịt luôn cần có muối. Còn ngày nay, cơm cần có thịt, như một niềm vui tròn đầy. Dĩ nhiên bạn có thể ăn chay, nhưng không phải là những đứa bé như mầm cây mới nhú.

Một năm bắt đầu bằng mùa xuân, hạnh phúc bắt đầu từ nụ cười em nhỏ.

Mai Thanh Nga (CCT Pháp)

One thought on “Ai không thích Cơm Có Thịt?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s