Cav Malta01

Không đùa đâu, tôi mới  tới Roma lần nữa. Vấn đề là tôi không có ý định quay lại  đây sớm như vậy, chỉ vì cái bài viết lãng nhác hôm 15/3.

Một sự việc nữa để khẳng định: Tôi cực độc mồm độc miêng, thuộc loại thiêng hơn chợ Viềng,  mai này đốt nhang muỗi cũng về.

Sự việc thứ nhất: tôi định đi sang Thụy Sĩ, nhưng vì không có thẻ cư trú nên lên phòng công an, nỉ non các anh ” Bạn trai em bên Thụy Sĩ bị ốm, em cần sang thăm”. Hồ sơ vốn chưa được đụng vào, nhưng nghe tôi sướt mướt, 1 giờ sau, thẻ cư trú tạm thời được cấp. Ngày tiếp theo, tôi phi ngay sang Thụy Sĩ thăm cậu bạn (thậm chí không thân, chỉ là bạn xã hội) cùng vài bạn xã hội khác tới từ Ý. Tới nơi gọi điện “Ê, ra dẫn tớ đi chơi”, ” Ôi tớ xin lỗi, sáng nay vừa đập đầu vào cửa kính, khâu 2 mũi, giờ đang ở bệnh viện”. Tim tôi đứng hình “Đạt ơi, tớ xin lỗi, tại tớ”, cậu bạn ngơ ngác “Sao sao???”. Nói thật xem, phải tại tôi không cơ chứ?

Sự việc tiếp theo: tôi lười học, nằm nhà, viết email báo thầy “Em ốm”. Ngày hôm sau ốm thật, 1 trận hoành tráng, nằm nguyên tuần không làm được gì. Thầy cô giận lắm, lại tưởng ốm giả vờ.

Sự việc lần này: sáng ngày thứ 6, trước khi lên đường sang Ý (sang Bari nhé) tôi bị tâm trạng Ý hâm đơ dẫn lối nên lại đặt bút viết về Roma “Ciampino hay Fumico, sáng nào đó máy bay lại tới”. Sau đó, tôi vác balo lên đường. Trên đường ra sân bay, tôi tự nhiên bồi hồi ” Kể có thêm thời gian phải ghé Roma thăm Giang mới được”. Cầu được ước thấy. Tôi tới sân bay, họ bảo cửa máy bay đóng rồi, mày đã bị trễ. Chuyến bay tới Bari đã chuẩn bị cất cánh, người nông dân phải làm gì? Thừa biết Ryanair lúc nào cũng trễ 10 tới 20ph, tôi giãy đành đạch và mắt đỏ au, tay chân khua loạn xạ vẫn không được vào. Dân Pháp cứng như kẹo lạc. Thất thểu mua vội ở sân bay một vé tới Roma với cái giá cắt cổ, nhưng đây thành phố duy nhất của Ý còn vé tới thời điểm 5:40PM. Alê hấp, vậy là tôi đang trên đường quay lại Roma không chủ đích với hy vọng sẽ kịp bắt chuyến tàu đêm về Bari.

Dĩ nhiên tôi bị hụt chuyến tàu đêm.

Máy bay trễ 20 phút, còn xe bus trễ chừng 15 phút chứ mấy. Tàu đi lúc 12h, còn tôi có mặt ở ga Termini lúc 12h 20 phút vài chục giây. Cái sự trễ tàu xe với tôi gần như cơm ngày 2 bữa rồi, nên nhiều lúc tôi thấy mình hoàn toàn tỉnh, không còn rối bời, khóc lóc loạn xạ, đau khổ gì nữa. Bạn bè tôi giờ có nghe chuyện cũng chỉ tặc lưỡi ” À, Nga mà”. Đêm tối, điện thoại không roaming, phòng giữ hành lý không mở cửa, tới cả cái toilet cũng đóng nốt. Người nông dân lại phải làm gì? Trong đầu thì nghĩ mình sẽ lang thang hang cùng ngõ hẻm, lãng mạn cỡ Celine trong Before sunrise, nhưng tay thì nhét xu vào bốt điện thoại công cộng, tôi gọi cho Giang.

Khuya rồi, Roma lạnh hơn cả Paris nữa, giá rét không trú nổi mộng mơ. Điện thoại tút lên những hồi dài bất tận, không người trả lời. Tiếng tút như rọi vào trong hũ sâu của sự chán chường, mệt mỏi. Nén hy vọng của mình lên từng đầu ngón tay.  Tạch tạch tạch…. Tút tút…..

“Alo, Giang à, Nga đây” hớn hở

Uể oải, ngái ngủ ” Ơ Nga à”

“Ừ ừ, đang ngủ hả?” ” Ừ”

“Kể cho chuyện vui lắm nhé. Mình đang ở Roma”

“HẢ. CÁI GÌ??? Nga đùa mình à” thất thanh với theo

“Không hề, đang ở Termini này. Cái lọ xọ cái chai, dài dòng lắm. Gặp nhau tí không?” xí xọn

“Ừ có chứ, vui quá. Mai gặp nhé” vẫn ngái ngủ

“Ơ, mình đang không có chỗ ngủ” xịu xuống

“Ah, thế à, về nhà mình đi. Gọi taxi đi nhé, có địa chỉ rồi đúng không” đã lấy lại thần sắc và sự tỉnh táo ùa về.

“Nhất trí quả bí, đi ngay đây. Tới nơi sẽ bấm chuông. Điện thoại không roaming mà. Vậy nhé” hồ hởi

“Ừ, đến đi” giọng lo âu.

Tút tút tút….

Tôi thả máy xuống, phi như bay ra ngoài Termini, thương thuyết được chuyến taxi đêm 10e cho quãng đường 5km. Ông taxi hớn hở, đưa ra nào là hóa đơn, nào là biển Taxi driver để khẳng định mình là kẻ kiếm tiền chính thống. Trời ạ, giờ này có bị lừa, tôi cũng lên, làm ơn chạy xe đi mà.

Xe chạy vòng vèo, qua Piazza Vitorino Emanuelle II, chạy qua gần nhà thờ San Giovanni, à gần ngôi nhà số 10 Monza đấy nhỉ? Xe đi qua khu cổng thành, rồi đi vòng vèo đâu đó trên những con đường tối, gập ghềnh xa lạ. Có phải tôi ra ngoại thành rồi không? Xe đi vào đường 1 chiều, đường cụt, chui vào rồi chui ra, cứ lòng vòng như thế tầm 10 phút thì cũng tới đúng ngôi nhà mới của Giang. Giang dĩ nhiên là vẫn mắt nhắm mắt mở, chạy ra ôm hôn thắm thiết “Gặp được nhau vui quá”

Đêm đó 2 bạn ngồi cười hí hửng vì sự cố thú vị này. Tái ông thất mã. Bao nhiêu kí ức Torino lại ùa về khi nói chuyện về Ly, về Đậu đậu, về Hà, về Hoa nhài, Hoa phượng. Nằm trong cái cũi của Giang, ôm con mèo dài đuôi của Giang, nói với Giang về những điều đang xảy ra, mới xảy ra, đã xảy ra trong nửa năm vừa rồi. Hứa hẹn sẽ cùng nhau đón mùa hoa anh đào tháng 4 Paris nữa. Mới gặp nhau tháng 9 vừa rồi mà ngỡ như lâu lắm, chuyện này cứ nối chuyện kia mà ngủ lúc nào không biết.

Sáng mai, 8h sáng mà nắng đã tràn ngập, như một ngày mùa hè. Phòng của Giang có cái cửa sổ to rộng, đón nắng lành lạnh tươi vui. Chợt nhớ tới cô bạn thích cửa sổ rộng đón gió trong lành vào nhà, rồi lăn trên nền nhà như con mèo vờn len. Ngoài kia, hanh khô nhỉ, có vài cây cherry hoặc anh đào đã nở hoa nhàn nhạt. Những cây cối khác còn đang ủ mầm, cành khẳng khiu giữa những căn nhà có nét rạn nứt cũ kĩ. Roma vẫn nghèo khổ, tội nghiệp như thế. Nhưng người dân thủ đô này vẫn có nếp như người vùng quê niềm nở, ham chuyện, thân thiện và nhiệt tình giúp đỡ. Chỉ cần hỏi đường, họ sẽ bảo “Theo tao, tao chỉ cho”. Họ có thể giúp bạn mua vé tàu, gọi taxi, hay đi tìm đúng chuyến bus cho bạn, chỉ cần bạn lơ ngơ và dễ thương tí chút.

Sáng nay Giang có hẹn với Daniel đẹp trai đi xem nhà. Danile người ở Bern dễ thương và thú vị, anh chàng có cái áo len rách dọc ngang, cùi chỏ, bên hông sườn nhưng vẫn mặc vì nó dễ chịu. Tôi hẹn 2 đứa xế trưa làm xong nhiệm vụ nhà đất thì gặp nhau ở Termini. Lúc tôi còn đang quýnh quáng gọi điện công cộng cho Giang không được thì buột miệng “Có khi Giang đang ở metro A đi từ Re di Roma, thế nào cũng đi qua chỗ này”. Vừa quay mặt lại đã thấy Giang đang tí tửng nói chuyện với Daniel giữa dòng người. Hồ hởi gặp được nhau, thế là cả lũ lên tàu đi ra Colosseo. Tôi thì cũng chẳng định ngắm cái đấu trường này tiếp nhưng ngày đẹp trời nắng ráo thế này mà quăng mình dưới tàu cũng chán, thế là mò lên mặt đất. Hơn hết Giang bảo “Có chỗ này hay lắm, phải khoe Nga”.

Thế là chúng tôi lại một lần nữa lên Colosseo, đi bộ dọc Foro Romano giữa những hàng cây Tóc bồng. Cây Tóc bồng có lẽ phổ biến nhất ở Roma, đi đâu cũng thấy, mà tuyệt nhiên chẳng biết tên thật của nó là gì. Chỉ vì tàng lá của nó trôi lơ lửng trên cái thân, bồng bềnh như những đám mây mà tụi tôi có cả đống tên gọi cho nó, cây Tóc bồng, Tóc mây, hay Đám mây. Cái cây này quả thực xinh đẹp. Hàng cây Tóc bồng bắt đầu chạy từ Palatino tới Piazza Venezia. Palatino là 1 trong 7 ngọn núi của Roma, nơi này có hang động, chỗ người ta tìm thấy Romulus và Remus. 2 con người đã được sói nuôi dưỡng trước khi được người chăn cừu Faustulus mang về. Khi lớn lên, họ cướp lại ngôi, xây dựng nên thành phố, nhưng vì xung khắc mà Romulus đã giết chết người anh em sinh đôi của mình, mang lại cái tên cho Roma. Palatino cũng là nơi chứng kiến kẻ khổng lồ Cacus thất bại trước Hercules. Thần thoại nói thế.

Đi qua cái bánh kem Piazza Venezia, chúng tôi vòng lại, qua cái mồm sự thật, leo lên ngọn đồi Aventino. Daniel với Giang khẳng định, chúng ta đang đi lên một nơi cực tuyệt vời. Thế là cả lũ hì hụi trèo và trèo. Có một vườn cam trĩu trịt quả trên thảm cỏ hoa trắng li ti, cả hoa nắng nhạt nữa. Tôi cá là cam ở đây chua loét và đắng ngoét nên nó mới có thể ở yên trên cành như thế. Giang bắt đầu trò chơi của cô nàng “Nga nhắm mắt đi”. Thế là tôi nhắm mắt, còn Giang dắt tôi đi. Hơi sến nhỉ. Một lần nữa tôi tin tưởng hoàn toàn vào Giang, giống lần để mình trôi lơ lửng ở Sperlonga. Đi trong bóng tối đầy sợ hãi, quả thật là tôi không tin tưởng 100% đâu, nhưng không dám làm mất sự hứng thú của Giang. Đi tầm 5ph thì Giang bảo “Mở mắt ra đi, nhìn sang bên trái nhé”. Tôi mở vội, à kìa, có một dòng sông, nhiều mái nhà, những mái vòm. Roma đấy.

Tevere chảy hiền hòa giữa những hàng cây mùa đông. Mái vòm cao tít nhô lên của Vatican và vô số mái vòm khác của Bernini nữa. Có vài bức tượng ở trên ngọn đồi Vatincanus nhìn thẳng vào tòa thánh. Circo Massimo chiếm một phần rộng lớn trong bức tranh phong cảnh này. Nơi đây vốn là trung tâm ăn chơi giải trí với những cuộc đua sôi động thời Roman. Giờ nó là công viên với đống đổ nát vơi nửa. Daniel rủ cả lũ xuống đó làm cốc bia. Nghe thì cũng tuyệt đấy khi trời đang đổ gió và mây kéo giăng đầy trời. “Còn phải tới cái chỗ lỗ khóa thần kì nữa” Giang hào hức. Ở đâu vậy?Piazza dei Cavalieri di Malta (Quảng trường của những hiệp sĩ Malta) ngay trên ngọn đồi Aventino này thôi.

Đi tầm 5ph từ chỗ vườn cam thì tôi tới một cánh cửa gỗ. Nói chung là chỉ có 1 bức tường có cánh cửa gỗ đối diện một nhà thờ cùng đoàn người đang xếp hàng. Họ nhòm mắt vào cái lỗ khóa, mà họ vẫn gọi là Hole of Rome. Có thể có cái quái gì trong lỗ khóa ấy được nhỉ. “Ôi trời manifique”, à tiếng tôi kêu ấy mà, khi được tự mình ghé mắt. Trong cái lỗ khóa cỏn con ấy là một bức tranh. Hai hàng cây xanh ngắt kéo dài chạy thẳng tới nhà thờ San Pietro. Tức là trong cái lỗ khóa ấy bạn có thể thấy nguyên mái vòm Basilica San Pietro ở giữa, giữa hai hàng cây. Chỉ trong 1 cái lỗ khóa. Nhỏ xíu bằng đầu ngón tay. Tuyệt tác thật. Nếu bây giờ là hoàng hôn có thể còn thấy những tia nắng chiếu xiên qua hàng cây hay ráng trời đổ ập trên mái vòm nữa. Có thể đẹp hơn nữa sao?

Tôi nghĩ, bây giờ tôi vẫn mường tượng y nguyên cảnh sắc ấy, cảm xúc ấy nữa. Mặc dù sau đó tôi phải đi như bay, uống vội chai bia Moreti trong quán caferia gần metro Circo Massimo cho kịp giờ tàu chạy. Lỗi hẹn uống bia ở Circo Massimo rồi, nhưng đâu thể để lỡ chuyến tàu đi Bari lần nữa. Đến nơi, tôi vẫn kịp ôm tạm biệt Giang, chào Daniel, định thần 5ph, tàu mới chuyển bánh. ” Chuyến tàu đi băng ngang nước Ý sẽ đẹp lắm đấy”, vì câu nói này của Daniel mà tôi phải căng mắt ra không ngủ. Francesca Johnson à, tôi tìm tới đây.

À dĩ nhiên Francesca đã theo chồng qua Mĩ, định cư ở những cây cầu của hạt Madison, còn tôi thì chỉ mới đang trên tàu. Tàu đang đi qua những cánh đồng olive thâm niên, những cánh đồng nho còn chưa ra lá, và vô vàn đồng cỏ. Đồng cỏ nhanh mượt, chảy nhẹ như lụa Hà Đông từ đỉnh đồi xuống đường ray. Đồng cỏ mấp mô, uốn lượn, gợn sóng miên man. Xen lẫn là những đồng đất nâu, hay đồng cỏ lấm tấm hoa dại trắng, vàng, tím. Vùng quê của Ý thật ngọt ngào, trù phú, mơn mởn. Bầu trời thì lúc nắng lúc xẩm, mây từng đám trắng to trôi lửng lơ thật gần. Màn hình winxp cũng chỉ đẹp tới như thế. Thảo nguyên cũng không hẳn, không biết gọi tên gì nữa, chỉ biết là cánh đồng cỏ này nối tiếp cánh đồng cỏ kia, được cắt xén cẩn thận tươi tốt. Vài ngôi nhà gạch bỏ hoang trơ vơ. Vài cụm dân cư, với nhà da cam, xanh da trời bên khu vườn được chăng hàng rào gỗ có vài luống rau chân vịt. Cuộc sống yên ả trên muôn ngàn con đường quê. Cửa sổ tàu giống như cái màn hình lớn, chiếu những thước phim của National Geographic, còn tôi là đứa bé bị nhốt trong nhà, thèm bầu trời ngoài kia. Tôi không phải là con chim ưng để hát lên bài ca tự do, cũng chẳng phải con cú mèo chỉ thích rúc đầu trong thân cây, tôi chỉ mê đắm bầu trời, mặt đắt, biển cả, con người nữa.

Khi tới Bari đã là 8h tối, chợ cá đóng cửa, hàng quán lên đèn, lũ trẻ con ở đâu kéo ra ầm ĩ. Cầm trên tay cái bản đồ ẩm thực của khách sạn, chỗ này gelato 1.8e, chỗ kia pizza 2e, chỗ kia chỗ kìa nữa, tôi đi khám phá thành phố biển. Roma đã ở sau lưng rồi. Lần thứ 4 gặp gỡ, chóng vánh thôi nhưng lại làm tôi thấy thích Roma cực kì. Lạ nhỉ. Nhưng Roma à, không dám hẹn gặp lại nữa, sợ lại trễ những chuyến máy bay khác mà kết thúc ở xứ này. Thiêng lắm, cái mồm độc của tôi ấy. Hết tháng 3 rồi, tháng 4, tháng 5, tháng 6, xuân, hè rồi đông, sự rong chơi có bao giờ kết thúc.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s