Đêm qua, Giang thép, bạn cùng phòng với tôi hỏi:

” Này thứ 7 đi Normandy rồi, sao thứ 6 mày còn đi Roma” 

“Ơ để tao xem vé. Vé đi tối thứ 5 về sáng thứ 7 mà” ngập ngừng

“Sáng thứ 7 cũng đâu kịp, thế mày tính chiều thứ 7 mới lên Normandy à?” cong môi, dẩu mỏ

“Ờ, mọi người đi trước, tao theo sau” ỉu xìu

“Thế sao mày lại tới Rome tiếp? Mới đi 2 tuần trước” nghi hoặc

“Ờ tao còn phải đi Alberobello” ngắc ngứ

Đáng sợ không? đêm qua tôi lại mơ bay tới Roma tiếp. Theo giấc mơ tôi sẽ bay ngay chiều tối nay. Hình như bây giờ trước mỗi cuộc đi chơi tôi đều có thói quen nghĩ hoặc mơ về thành phố này. Trời ạ, đến bị ám ảnh mất thôi. Nhưng sự thật là tôi cũng có cái hẹn ước với Alberobello mà chưa thực hiện được. Chuyện chỉ vì tôi có đôi bạn tới đó chụp ảnh cưới đẹp quá, làm tôi ham. Cô bạn ấy còn đệm vào “Nga đi đi, đi tới đó tiềm trạm trước, chú rể tính sau”. Ô hay, ý kiến đâu có tồi. Thế là trong đầu có ngay vài dự định cho phía gót giầy nước Ý.

-4KQ3K57t1rha2j_3yi1kcu5nwDpOiOTq_kppPCjX1U

Khi đặt chân tới Bari, rơi vào vùng Puglia xinh đẹp này thì tôi đã nghĩ ngay tới kế hoạch đi Ostuni và Alberobello. Đi họp mà cứ như đi chơi vậy. Mà cũng đúng thôi, đi họp thì chán và Bari về cơ bản cũng không có gì. Cảng biển, hải đăng, món Calamari rán giòn, kem 1.7e/ 2 vị , Corso Cavour, pizza vị pesto, biển xanh ngắt, quảng trường đá lát vòng, lâu đài cũ, chợ cá. Bari cũng chỉ là cái làng chài thôi. Người già ở khắp nơi từ ga cho tới quán ăn, trẻ con thì tập trung đầy các quảng trường đêm thứ 7. Người trẻ tuyệt nhiên không thấy đâu. Thành phố nhà cửa cũng dễ thương nhưng cũng không có gì đặc biệt thú vị. Đa phần dân du lịch chọn nơi đây chỗ nghỉ chân trước những cuộc dạo chơi tới những nơi nghỉ mát nhỏ xinh xung quanh. Như Alberobello hay Ostuni chẳng hạn.

Ôi thôi đừng nói về Alberobello nữa, không tôi đau lòng chết mất. Làng nhỏ xinh đẹp này nổi tiếng bởi những trully, tức là kiểu nhà ống tròn nhỏ có mái chóp ghi, về cơ bản là giống những chú lùn trong truyện Nàng Bạch Tuyết ấy. Kiểu nhà này từng rất phổ biến ở Puglia, tôi đoán là do nó kín đáo có thể tránh nóng, tránh gió, tránh cát biển. Giờ thì nó thành con giun béo mầm lôi kéo cá bơi về Puglia mỗi năm, trong đó có con cá mập tôi. Tới Alberobello cần phải đi bus FSE mất 1 giờ đồng hồ, mà chủ nhật thì xe bus hơi khó khăn nên tôi đành ngậm ngùi bỏ rơi con săn sắt này.

C6ci1s-xLsn82ennVrAdPG7M0hq9uvfe26gHEd6fK_8

Ôi tôi lại vừa nói về Alberobello đấy à, bệnh đãng trí của phụ nữ tuổi 30 không tha một ai mà. Thôi nhé, bỏ qua con săn sắt, bắt con cá rô. Ostuni ấy hả, Ostuni nổi tiếng hơn nhiều. Đây là một trong những thành phố trắng hiếm có trên thế giới. Tức là nhà cửa, đường phố đều trắng toát một màu thanh thoát ấy. Tôi đã tưởng tượng nó thật kiều diễm, như cái bánh sinh nhật nhiều tầng lắm lớp. Nhưng thực tế thì nó ko diễm lệ vậy đâu, nó chỉ rất ấm áp, thân thiện, đáng yêu, và cảm tình. Giống như thấy lại một thứ gì thân thuộc, trong lòng bạn luôn trỗi dậy những tín hiệu yêu thương, muốn ốm lấy, muốn giữ lấy, thì Ostuni cũng vậy. Thấy Ostuni tự nhiên bạn lại có cảm giác, nơi này không phải vùng đất du lịch, mà có cái gì đó thật thân thương. Những tình cảm dịu dàng lại tới như được về quê, về cái làng nhỏ của mình ở Bắc Bộ. Đại loại bạn sẽ không bị choáng ngợp, hay ngỡ ngàng, hoặc hoảng hốt, mà mọi thứ cứ diễn ra nhẹ nhàng, ngọt ngào như uống một dòng nước suối thanh khiết, tinh khôi.

wQnPm2UhT4qrz5b6SXrenBI5q-OpaNgEXj9NzQ0qOCQnJ6QmSP0t6VXgzO1DDx6Dtt29ugMfMg0V-vFTKaOpUM

Ostuni có khu vực cũ kĩ rất xinh xắn. Tường thành cũng màu trắng quây lấy cả cái thànhUqAKmsVw-ziXFIJ3lC-QJcVCBlvBqlt4-Ow9QjpeHcI phố nhỏ xinh này. Nó làm tôi nghĩ tới mô hình núi bé xíu mà Doremon lôi ra để ông Nobi có thể đi qua cánh cổng to nhỏ tới đó hái nấm hương, bắt cá suối. Ostuni cũng có địa hình như thế. Nhà xây nhỏ như đục vào lòng núi, nhà nối nhà tạo nên vòng quanh đúng dáng hình quả núi vậy. Nhà cao nhà thấp, những cầu thang nhỏ hẹp nối nhau đưa chân tới ban công các ngôi nhà, rồi đưa lên tận trung tâm thành phố. Có một ngôi nhà thờ nhỏ nằm ở đó, màu vàng, khác hẳn phần còn lại. Có đứa bé con ngồi trước cửa, trong nắng, đang nghịch nghịch cái áo. Bên kia đường, mẹ nó  có một cửa hàng lưu niệm bán các đồ thủ công. Chị đang vẽ lên những chai lọ thành phố này, hoặc những đóa hướng dương vàng rực. Lọ đựng olive, đĩa ăn, cốc uống, khăn trải bàn, tất cả đều một mình chị phết màu lên đó. Chắc bởi vì ở thành phố trắng này, họ không được quyền phết màu cho ngôi nhà của mình nên họ phải tìm tới những thứ nhỏ bé khác.

8FQu_r8dNmqvGPYLajdrW85HXzNLCedUCk3MJ1D9RqsxTOUSFRJOGRfAxLRIOttJA7SoPdGAgRVdgq5xCY-KqQqFQdja45V73E0_sjRLuweddIJEsHVf22ikz1IFMYpwc,HDVtgNBltbofQTpilWOByelXGNGmF6zIWh_R429PFv4

Tôi lưu lạc ở Ostuni nửa ngày thì mặt trời đã chạy mất. Mây sa xuống dày đặc, không mưa không gió, nhưng trời cứ nắng cứ không. Tôi ăn một chiếc pizza ngon nhất ở đây. Pizza hải sản có con hàu ngọt lịm, con mực dai dai, miếng pho mát ngầy ngậy, còn chị phục vụ thì dễ thương. Chị còn cho bánh chou creme miễn phí tráng miệng nữa. Vì bánh chou của chị mà tôi lỡ chuyến bus về nhà ga. À nhà ga ở đây cách thành phố Ostuni tầm 30ph đi xe. Bình thường xe bus có liên tục, mà ngày chủ nhật thì 2h mới có 1 chuyến. Tôi hục hặc ” Trời ạ, 2 tiếng nữa thì chiều  rồi, lại trễ tàu về Bari mất”. Thế là ngúc ngoắc đi bộ dọc núi xuống đường quốc lộ.

Có những bãi cỏ hoa vàng lấm tấm chen cùng những cây olive thâm niên. Tôi tự nhiên nhớ tới cái hành trình nắng nóng của mình ở San Giovanni. Hồi đó cũng đi dọc lên núi thế này, mệt lắm, nhưng nhờ có bộ váy hoa tím li ti của Ly mà mới gọi được cái xe đi nhờ. Giờ váy tím không có, tôi biết tính sao? Tôi mặc kệ, dù khoác áo dạ đen dài tới gối như mafia và mặt thì hết sức hình sự, tôi lao ra đường vẫy tay. Một ông già đi qua, vẫy tay lại thân thiện” tao không chở”. Một vài xe khác ngó lơ. Đến chiếc này thì chị gái ấy dừng xe lại, hỏi thăm.

” Cho em đi ké về ga được không?”

“Được, lên đi, chị không biết đường nhưng không sao”. Ối giời.

Sau đó chị quay sang bảo anh bồ tìm biển chỉ dẫn đường tới ga. Chị đưa tôi tới ga đúng 5 phút trước chuyến tàu. Đội ơn chị vô cùng, tôi lao ra, mua vội vé tàu. Yên vị trên tàu mới nhớ ra còn việc nữa mình cần làm, không thể về thẳng Bari được.

Chuyện là trên chuyến tàu tới Ostuni, tôi ngồi đối diện một chị gái. Chị rất xinh, có cái khẩu hình miệng lúc nào cũng mỉm cười duyên dáng. Chị ngồi nhắn tin chí chóe, thỉnh thoảng liếc tôi vài cái hoài nghi. Sau khi thấy tôi làm đổ chai nước, thì chị túm ngay được cái cớ để bắt chuyện. Chị là cô giáo tiếng anh, nên thích buôn chuyện tiếng này khi có dịp, tôi đoán thế. Tôi hồ hởi tiếp chị ngay. 3/4 câu chuyện chị ca thán dạo này kiếm việc ở Ý khó như lên trời. Vụ này tôi có nghe anh bồi bán Pizza ở Bari kể, anh ta đổ tội tại Mafia thao túng quá nhiều và cái chính phủ bất tài của Belursconi đang làm tan hoang đất nước. Sự thật phũ phàng là mafia nắm hết những ngành quan trọng, còn chính phủ chỉ là con rối. Cả 2 người đều có cái thở dài ngao ngán và chua chát khi nói về tình hình kinh tế đất nước. Kì lạ, cả 2 đều hỏi tôi ” Ở Việt Nam, xin việc có dễ không? kinh tế của mày có bị suy thoái không?”. Tôi thật không biết nói gì.

Tôi chưa từng xin việc và tôi lại đang không ở Việt Nam. Thế đấy, trong khi chị nói chuyện thất nghiệp, tôi nói chuyện có lương và đi chơi. Tội chị. Tôi bảo chị tới Việt Nam đi, lương cho giáo viên tiếng anh tốt, dễ kiếm việc làm. Tôi thề là lúc đó mặt chị cực long lanh như thạch anh dưới ánh sáng. Chị hào hứng vô cùng như cái cọc cuối cùng kiếm được con trâu trước khi cha mẹ từ mặt. Tôi không biết việc tiêm nhiễm một ý nghĩ mơ hồ khờ dại như thế vào đầu chị có phải tốt không?nhưng cái ý tưởng chị tiêm vào đầu tôi thì rất tốt. Chị bảo tôi ” Đến đây hả? mày phải tới Polignano, phải tới, phải tới”. Trong khi nghe tôi nói muốn tới Alberobello và Ostuni, chị chỉ cười ” Ừ, cũng dễ thương”. Đấy, chính là cái việc tôi cần làm lúc này: nhảy tàu ở Polignano.

Việc này về cơ bản là dễ vì tàu từ Ostuni về Bari sẽ đi qua Polignano a mare. Việc chỉ khó khi người làm nghĩ nó khó. Hoặc chỉ khi người ta quá mệt, buồn ngủ, và không biết liệu có thức dậy đúng ở bến cần nhảy hay không. Kì diệu là tôi tỉnh ngủ ngay trước khi tới Polignano và dĩ nhiên là hạ cánh an toàn ở thành phố lần đầu nghe tên.

Trời gọi gió và mây về. Cơn giông chắc sắp ập xuống biển Địa Trung Hải, tôi thì đang lang thang trên một đường nhựa. Đường nhựa không bóng người cũng như bóng cây. Cái quái gì làm cho chị ấy nghĩ tôi phải tới đây nhỉ? Cái tính không kiên nhẫn làm tôi bỏ đường chính, rẽ vào đường con con. Bắt đầu có thứ để xem rồi đấy. Những đường bé con ở đây rất kì lạ, đường nào cũng có biển báo. Chỗ này biển báo cấm, chỗ kia biển báo một chiều. Nhưng điều kì quặc là không phải mỗi đường 1 biển mà mỗi đường vài chục biển. Mỗi biển báo được gắn ngay bên hông nhà, tạo ra mỗi chuỗi biển báo đẹp mắt. Nhà sơn trắng, biển báo màu đỏ trở nên nổi bật. Vẫn dáng dấp Ý, giữa các nhà là hàng dây phơi quần áo hoặc dây điện chập chùng có chim câu đậu. Nheo mắt nhìn thấy giữa hai hàng nhà có màu trắng sáng đằng xa. Ah, biển kia rồi, tôi chạy vù tới. Ôi trời!!!!!

Há hốc mồm, mắt chữ A,mồm chữ O, trong đầu nghĩ ” Lạy chúa, người phải cho chị ấy kiếm
IPlvtMMo91qRtj6N6LDSq4s_F4YckwgLsBcxI_A19Xo,lUDrJzyAsfvsRVNJrieUCSCA3WcZyTmIq1en7ScF_RQ được việc làm sớm”. Chuyện gì đã xảy ra ở Tây Ban Nha? à chuyện là, đẹp quá, đẹp không chịu nổi. Biển Địa Trung Hải xanh thẫm trải dài không có điểm dừng, như tấm vải trong thùng thuốc nhuộm. Còn cái thành phố này, họ xây trên núi đá dọc biển. Nhìn xuống phía dưới thành phố, đá thô sơ màu nâu đậm bị cắt ngọt lịm thành những đường như thớ gỗ. Những ngôi nhà như có chân ấy, giống ngôi nhà của Howl ấy. Bởi đoạn núi đá có nhiều phần bị ăn lẹm vào giống như những cái hang, cái hốc, hoặc cái hẻm nhỏ. Những cái hốc này khiến núi đá bị tách ra giống như cái chân ấy, bạn có hiểu không?tôi cũng chẳng biết nói thế nào nữa. Chỉ là cảm giác giống thấy thứ gì kì vĩ phi thường lắm, ngôi nhà có chân đang đứng chắn dòng chảy của biển Địa Trung Hải. Tôi hét lên sung sướng, đó là một trong những việc cần làm trước tuổi 30 của tôi ” Hét như con điên trước biển hoặc trên đỉnh núi”. Tôi làm được cả hai ở Polignano.

TcrLOTlzZ2ToaQ2YHJYcBc3g8KfDVy0_YjfcrjLsnG0WdNzrqiPjiFVWto2cuQeHEh1QTMPJIXcaMSn_y2gkvQ


Lxpo3QfpjuHA8fpEf36vHVSAOsaqtm9vsU7qmQRY0X4,XAr20IbzVEPwUrfRqQWys35t1KOrx_irGE9rGtv6G7E
hqie-_TGPbsQpYTJ-g9-vhvRKnL4qFlvYfHF8ukh1KUyBZocfIp1dZvb_Bbbxb6fWt55SjMbsK_A-d568pUbrw

Những bức ảnh, những bức ảnh cũng không diễn tả hết sự kì vĩ ở đây. Ngôn từ cũng vậy. Ôi trời tôi biết nói sao đây. Đẹp vô cùng, đẹp lắm, phải đến đây là đúng rồi. Thành phố trên đá sát cạnh biển. Nghĩ lại tôi vẫn thấy óc mình rung rinh, loạn nhịp, cảm giác đặc biệt vô cùng khi từ trong bóng tối lao ra, thấy ngay nước, núi, nhà chắn biển, những đôi chân của người khổng lồ và đá khứa cạnh. Nghĩ về Polignano, tôi lại muốn tới Puglia tiếp. Có khi dọc biển ấy, còn nhiều thành phố tự nhiên thú vị như thế, như Gargano, như Pouilles. Mình không khám phá thì thiệt thòi quá. Thiệt thòi quá. Ước gì có một chiếc xe đạp để làm tour từ Bari tới Lecce nhỉ.

Tôi lại bị cuồng nước Ý rồi, trời ơi !!!!!

2 thoughts on “Có một thiên đường Puglia

  1. Chị ơi, em đọc bài review của chị, em rất thix
    E rất muốn đi đến điểm này
    Nếu e đi train từ Rome đến Alberobello thì có nguy hiểm gì ko c?
    E đang phân vân đi máy bay hay train thì hợp lý hơn vì chắc phải ở lại Bari 1 đêm quá hix

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s