561437_10151325816997007_193757526_n

Khi còn trẻ, bạn nên cố làm những điều huyền diệu.

Gắng hết mình để làm những điều phi thường tưởng như không thể, ví dụ như chạy marathon, nhảy bungi, thân gái một mình tới Ấn Độ, hay qua đường ở Hà Nội lúc 7h sáng. Tôi cũng tính làm những điều vượt sức mình để xem ngoài cân nặng và sự ngu dốt, còn có điều gì ở mình không có giới hạn. Theo đúng phong cách nói của nhà chúng tôi (gồm tôi và I-Giang): tôi thấy mình ngày càng Tây các bạn ạ. Tức là thay vì thích tới những nơi đô thị rực rỡ, mơ chốn phồn hoa, tôi lại có thiên hướng lui về làng mạc, trèo đèo, lội suối, đạp xe, phi thân, chui vào rừng, lao xuống biển, làm những việc đòi hỏi khí chất và thể lực của những con trâu đất. Cái đó thì tôi hơi dư, thế nên để xài nốt đống năng lượng dồi dào của mình, tôi ngồi thiết kế ngay tour đạp xe về vùng biển vắng.

Nói cho oai, thực ra tôi chỉ ngồi chỉ tay 5 ngón.

Ngón thứ nhất: tìm địa danh. Sau khi được I-Giang chỉ thị là thích đi tìm hiểu văn hóa, còn các em giai chỉ thị là chúng em thích đi nơi hùng vĩ, tôi mò mẫm 1 hồi và quyết định đi Basse-Normandie. Tại sao lại là vùng này? Ái chà, xin cho 5 phút quảng cáo. Normandie là vùng đất giáp Đại Tây Dương, nơi sóng vỗ ầm ầm không ngừng nghỉ, nước biển dào dạt sắc thái, nơi xanh lục như Bessin, chỗ lại xanh thẫm như Étretat.  Normandie nằm ở eo biển Manche chiến lược giữa 2 thực dân bự nhất thế giới : Pháp – Anh, nên nơi lưu thông huyết mạch này ngấm vào trong nó những nền văn hóa đặc thù, mà gọi theo phong cách của báo Lao Động là kiểu Gô-loa và Phớt-Ăng-lê. Vùng đất nhiều văn hóa, giàu lịch sử này còn giữ trong lòng nó những chiến tích oanh liệt của chiến tranh thế giới thứ 2. Quân Mĩ đã hiến vào lòng đất này 9000 quân tinh nhuệ cho một ngày D-Day, giành lại hòa bình cho nhân loại. Thế giới phải biết ơn về điều đó. Những gã mê lịch sử, hoặc thích chơi game có lẽ ai cũng mong một lần tới đây xem thực hư những thứ mình đọc mình chơi như thế nào. Tôi tới đây không vì thế, chỉ vì bon chen kiểu người ta biết, mình cũng không thể không biết.

Sau một hồi search chán chê, cân đo đong đếm các vùng đất ở Normandie thì vùng Calvados đã được lôi ra làm điểm ngắm. Calvados với bãi biển Ohama huyền thoại ở Bessin, với các bảo tàng chiến tranh ở Bayeux đã nhanh chóng thành điểm hành hương cho ngày phục sinh. Con thỏ sẽ được lăn trứng trên những ngả đường quê, từ phố tới thôn, từ núi ra biển.

Ngón thứ 2: kêu gọi. Tôi thảo một cái hịch dài tầm nửa trang A4, giới thiệu xuất xứ ý tưởng, quảng cáo cho Calvados, kêu gọi anh em tham gia. Cuối thư nhấn mạnh: Nay ngày 8/3, anh em xin rủ lòng trả lời mail ngay lập tức. Thư được gửi đi cho tất cả các chiến hữu tiềm năng. Tôi ngồi vểnh ria, cười hí hí hân hoan ” Mùi mẫn thế này, ai nỡ không quan tâm”. Thư gửi đi, 2 tiếng sau vẫn mất dạng. Ấm ách cho một ngày 8/3 rẻ rúng.

Ngón thứ 3: đánh giáp lá cà. Nhân dịp gặp một anh Phật tử ngoài cửa lab, tôi thống thiết kêu gào ” Anh đi không?” “Anh đi”. ” Vậy anh về trả lời thư và kêu gào cho em đi”. Anh Phật tử hộc tốc về phòng trả lời dứt khoát ” Xin một vé nha. Các anh em còn lại trả lời đi, 8/3 mà”. 5 phút sau thư từ đâu bay tới tấp như mòng biển rợp trời ” Em không trả lời vì mặc định là đi”. ” Cho em xin một suất”. A B C D…

Ngón thứ 4: tạo cú hích. Mặc dù các anh em đã khẳng định sẽ chung một chiến hào, nhưng không có ai đụng đậy dù một đốt lưỡi để hỏi về việc: bao giờ đi, bao giờ về, vé tàu, thời gian, giá cả. Thế giới đã sinh ra cả một thế hệ rôbốt, xem ảnh thích bấm Like (lũ Likaholic), đọc thư chỉ trả lời ” Đã đọc” (lũ Skimaholic – chỉ đọc lướt), không hơn không kém. Để khuấy cái nồi cám sôi bùng lên, tôi gửi ngay cái mail ghi ngày giờ tàu cụ thể, kèm theo lời chú thích: Mình đã mua vé, các bạn không mua, vé tăng ráng chịu. Thế là nhao nhao như cào cào sau mưa, các bạn chí thú mua vé ngay tắp lự. Sơ sơ đã có tới 18 chú cào cào chui vào rọ, dù tôi đã thản nhiên đưa ra vài cái lắc đầu cho cắc ké. I-Giang còn sợ, đông quá loãng không khí tập thể, sẽ chia bè kéo phái.

Ngón thứ 5: phủi tay cho sạch. Tôi vốn lười bẩm sinh, đụng tay chân tí là kêu oai oái, nếu mà hi sinh thân mình về tập thể thì phải có khen thưởng mới làm. Đây chẳng có gì, nên tôi phải tìm cách trút công việc và trách nhiệm lên đầu kẻ khác. Tôi chia công việc chung làm 5 làm 7 rồi viết cái thư kêu gọi anh em đồng lòng dốc sức. 3 ngày sau, thư đi không thấy thư về. Tôi tính tung hê hết, anh em chơi thế này thì không được. Ai mà cáng đáng nổi, sức tôi hay sức trâu cũng thế. Trong cơn bĩ cực, tự nhiên có anh giai nhiều râu tốt bụng lao lên xin giúp. Người tốt duy nhất còn lại trên thế giới (do căn nhà 3 thành viên chúng tôi bình chọn) hay I-Giang còn gọi là Thánh nam lo chu toàn hết từ đặt nhà, thuê xe, xem địa hình, tìm đường đi, lập kế hoạch. Tất cả được hoàn thành trong âm thầm, không tìm kiếm một lời tán dương. Nhờ Thánh nam mà mọi việc lại trơn tru. Khó khăn phần bạn, sáng lạn phần mình.

Vậy là nhờ mình Người tốt, 17 mạng còn lại ngồi rung đùi đợi ngày khởi hành.

Còn 1 tuần tới ngày xuất phát, dự báo thời tiết nói ” Trời có mưa, âm u, gió mạnh, mây mù”. Cuộc đời thật tù mù quá. Tôi tính bỏ. Không hiểu dạo này sao tôi lại có tâm thế bỏ cuộc, buông thả mọi lúc mọi nơi. Người tốt lên dây cót ” Ăn chơi sợ gì mưa rơi, mưa mà rơi xuống thì ta chơi bài”. Thế là cả đoàn quân lại tiến lên về phía Đại Tây Dương mưa bão, tuy bị rớt 3 thành viên vì các sự cố bất khả kháng. Đi chứ, phải đi thôi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s