Có những ngày

Sáng thức giấc, thấy trong lòng ủ dột

Mở rèm ra, không tia nắng trên song

Tôi muốn lao ùa vào trong giọt nước

Thả rơi qua cửa sổ

Rơi mãi, rơi mãi, rơi mãi….

Xuống tận đáy sâu của hạnh phúc tưởng như.

 

Có những ngày

Trong ánh sáng, tôi thấy mình hoang mang

Đám đông cười nói oang oang

Họ rút tôi lòng ruột hoặc phổi gan

Mang xào với dứa hành, thêm chút muối

Tôi rơi mãi, rơi mãi, rơi mãi….

Vào tận sâu niềm thất vọng xanh màu.

 

Có những ngày

Trong cuộc vui, tôi thấy mình ầm ĩ

Họ bảo thôi đừng độc thoại nữa mà

Nói ra chỉ thấy về mình

Về mình, về mình, về mình…

Trong sự chán chường khôn nguôi.

 

Có những ngày

Tôi chỉ muốn gọi về cho mẹ

Lúc này mùa xuân, thu, hay đang hạ?

Mẹ bảo chỉ có mùa xa con với mùa gần

Mẹ cười nói, nay mẹ mơ buồn lắm

Thức thấy cô đơn, tự nhiên mơ thấy buồn

Mẹ ơi, liệu sẽ có ngày?

Mẹ bông đùa “Thôi con ở nhà với mẹ. Đừng đi”

Chân líu ríu, con sẽ chẳng đi mãi

Đi mãi, đi mãi, đi mãi…

Đi mãi xa nỗi nức nở khôn cùng.

 

Ước gì có thể lặng câm

Ước gì được đam mê lần nữa

Ước gì có thể níu lại mọi hoài bão như con diều xộc xệch

Ước gì có một con đường

Ước gì không chối bỏ yêu thương

Ước gì chẳng còn là chính mình nữa…

 

Có những ngày như thế

Tôi chẳng muốn làm gì 

Chỉ muốn nằm lâu hơn một chút

Khóc cho mình một giọt hoặc là hai.

MTN

Paris 4/2013

4 thoughts on “Có những ngày

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s