DSC_2218

Bạn tôi vẫn nói ” Chẳng cô gái nào đỏng đảnh như Paris”.

Tôi cũng không lấy làm buồn phiền, bởi Paris, hay bởi gái. Gái thì phải đỏng đảnh thôi, dù ít dù nhiều, từ ngày lên cơn vài bận, cho tới tháng lên cơn 1 lần, thì tịu chung họ vẫn rất hay. Nếu con gái sống quá biết điều, lúc nào cũng nghĩ cho người khác, lúc nào cũng khúm núm trong mắt nhìn thiên hạ thì có phải là quá nhàm chán không? Thằng cụ non bảo ” Em ghét nhất lũ như thế. Một điều xin lỗi, hai điều cảm ơn. “. Sự thực thì có những người ép mình sống như thế, có những người sinh ra như thế, đời họ có vẻ buồn. Cô bạn tôi bảo ” Tao nghĩ trong cuộc tình của mình, tao đã nhường nhịn quá nhiều. Tao thấy tao sai rồi”. Đúng hay sai thì cuộc tình một phía như thế cũng đã kết thúc. Phải có người kéo người đẩy thì mới giữ thăng bằng được. Nhiều lúc phải điên một chút mới vui. Như Paris đây này, sáng nắng, trưa mưa, tối gió. Người ta sáng đi làm mặc áo mỏng còn sợ nóng, trưa đã co ro, tối ho sù sụ. Lúc nào cũng thường trực nỗi sợ mình không thay đổi kịp với thời tiết, với thời cuộc, hay thời gian.

Sáng nay, tôi tỉnh dậy 8h. Nắng rực rỡ bên ngoài tấm rèm cửa trắng. Cửa sổ mở toang. Ánh sáng rọi lên, chảy qua cái chăn đỏ, in rõ đường nét thằng em to con đang nằm thù lù. Cái giường ấy mà hay, được xếp lại gần cửa sổ, nên lúc nào nằm ở đó cũng đón gió đón nắng, thấy mùa về trong giấc mơ. Mỗi lần được nằm trên giường, tỉnh dậy tôi thích ngó ra nhìn bồn bề, rồi lao ngay xuống cái sân bóng phía dưới, là lao vào không trung ấy. Giường ấy mặc nhiên dành cho thằng em. Mỗi sáng tỉnh dậy nhìn thấy nó nằm đó như cục đá tảng, không thấy nặng nề chỉ thấy yên tâm, nhất là những hôm ngủ không khóa cửa.

Sáng nay tôi cố xách mông ra khỏi nhà sớm. Chạy dọc theo đường Tolbiac, chạy theo Alesia tới tận nhà thờ nơi giao với General Lerclec. Mỗi ngày cố chạy 30ph để mình tự hài lòng hơn với bản thân. Trên đường Tolbiac có cây gì đó rất hay. Mùa thu thì hoa trắng tinh, rụng đầy đường như hoa sưa phơ phất. Mùa xuân lại có hoa, hay lá, hay thể phức hợp của chúng màu xanh biếc, rụng đầy đường sau trận mưa đêm.  Cái thứ kì lạ đó xanh như lá, mỏng như hoa, kết chùm giống anh đào. Đứng từ ban công nhà Mark có thể với tay ra chạm lấy. Lúc ngồi uống bia với nó tôi cứ cà kịa ” Mày bảo là hoa hay không phải?”. Hôm nọ tới Notre dame, rẽ vào công viên bên cạnh, giữa nhưng cây đào hồng rực, lại thấy cái cây kì diệu này xanh ngẩn ngơ. Với tay lên hái bông chùm nhìn rõ là hoa, mà vẫn nghi ngại không biết có phải là hoa không nữa. Mấy cái thứ không rõ ràng ấy thật thú vị, làm người ta háo hức tò mò, giống như khi mới bước vào không gian tình cảm nhừa nhựa tình yêu.

Phải ra khỏi nhà vào buổi sáng mới thấy Paris đẹp. Người chụp ảnh bảo nhau ánh sáng đẹp nhất khi mặt trời mới ló, hay khi nó chuẩn bị tàn. Bình minh hay hoàng hôn đều mang lại sự tráng lệ riêng cho thành phố và con người. Nếu mỗi ngày được chạy ở Paris vào sáng sớm và chiều tàn thì chẳng còn gì sung sướng hơn nữa. Sáng ra cây cối mơn mởn, con người mặt mũi dễ thương, đường phố đầy khoan khoái. Nhịp thở 2 2 cứ thế đều đều. Qua ngôi nhà có lá xanh che kín thấy nó hết cả sự bí ẩn dị thường. Cạnh nó, con đường Réne Côty hai hàng cây xanh tăm tắp chạy miên man, chẳng hiểu sẽ tới chân trời nào nữa. Hóa ra 2 đầu đường, 1 đầu tới thiên đường tràn ngập ánh sáng, hoa lá, chim muông – Parc Montsouris, 1 đầu lại tới địa ngục Catacomb chứa xương người chết. Chạy bộ một lúc tới nhà thờ Alesia, chạy vòng về, nghỉ chân ngay ngã giao với Rue de la Tombe Issoire. Chỗ đó giống như quảng trường nhỏ, có hoa, có bệ nước, vài con bồ câu và gạch lát xếp vòng tròn.

Thỉnh thoảng theo chân mọi người, 7h tối rời khỏi lab, tôi chạy đều về phía parc Montsouris. Chắc đây là một trong những công viên lớn nhất ở Paris. Mùa này tulip nở đầy đủ sắc màu, trắng hồng đỏ. Cỏ xanh mơn mởn, bồ công anh tung bay sợi trắng, hoa dại bừng rộ dưới chân người. Mặt trời hắt sáng sau những cây cổ thụ, lũ vịt bơi dưới hồ, hồ xanh thẫm. Buồn buồn mà đẹp. Con vịt mẹ đen xì đang dẫn đàn con lông vàng óng đi dạo. Ngày đầu chạy được  2 vòng, ngày sau 2.5 vòng, cứ nghĩ có ngày mình có thể tham gia demi-marathon 20km ấy chứ. Ai biết được con người tiềm ẩn lắm. Paris cũng tiềm ẩn, ngoài những vẻ đẹp lồ lộ trong sách du lịch, vẫn còn những ngõ hẹp, cây con, những cuộc dạo chơi dưới mưa, dưới nắng. Con đường Alesia 8h tối mùa hè như chạy thẳng về phía mặt trời. Mặt trời thành quầng sáng, thật gần mặt đất, chói mắt, người ta cứ phải nhắm mắt mà chạy. Hàng hoa bên đường nở chụm lại. Bông hoa kí ức nào sẽ bung lên trong khu vườn hoài niệm nếu rời xa nơi đây.

Mới đêm qua có trận mưa nhẹ, đêm nay hoa xanh đã rụng đầy. Lúc rơi xuống chạm vào mặt đường, hoa đã khô cánh mỏng, xác xơ như cánh tigôn, trắng phủ đầy lối đi. Sáng ra, trời lúc nào cũng gió chút, mưa chút, hoa bay chút, thấy không gian như đầu đông chớm lạnh, khi lòng người se sẽ, ngài ngại. Trưa nắng lên tưng bừng, ông già mang accordeon ra chơi sau bao nhiêu ngày trốn kĩ. Tôi chạy dọc Alesia về, lại nhảy vào quán Le Circus làm ly cafe au lait, ăn croissant ròn tan, vừa nhai vừa rơi vãi. Anh chàng bên cạnh đang vẽ cây lá xanh biếc dọc phố. Lá đung đưa trong gió sớm. Bà già bán hàng ở Paris Affairs nhoẻn miệng chào. Chiều nay, tôi đã lập kỉ lục cuộc đời mình. Chạy long nhong từ nhà tới tour Montparsse, xuyên qua con đường thật tĩnh lặng, 2 hàng cây xanh mơn mở, giữa hai bên nghĩa địa. Vài kẻ vô gia cư đang cắm lều trước đó. Người sống và người chết chỉ cách nhau một bức tường. Bức tường kì dị.

Tới tour Montparsse mới hiểu sao dân Paris từng chửi công trình này nhiều tới vậy. Một cú tát chí mạng vào cái đẹp mộng mơ của Paris. Tòa nhà xù xì cao chót vót đen thui như cột ống khói, xếp ngang hàng với Eiffel. Người ta tới đây chỉ để có đủ tầm mắt mà ngắm gã khổng lồ Paris. Tôi dừng 5 phút, hít hà khói bụi. Chân mệt nhoài mà bạn không cho nghỉ, bắt chạy tiếp. Hì hà hì hục trên những con đường phố phường nhộn nhịp. Ai hỏi ” Mày thích sống ở phố hay quê?” thì chắc chắn tôi sẽ bảo tôi thích thành thị. Nơi thôn quê tĩnh mịch chỉ giữ tôi được vài tuần, vài tháng, nhưng tôi vẫn chuộng sự sầm uất đầy sức sống phố phường. Chạy một lúc thì lóa hết cả mặt. Chẳng phải vì mệt mà quỵ, chỉ vì thấy cái vương miệng vàng sáng lấp lánh lơ lửng trên đầu. Ơ kìa, Invalids, chỗ yên nghỉ của Napoleon. Ái chà tôi chạy được 6 km rồi cơ đấy.

Trước Invalids là khoảng đất trống. Mặt trời đang rọi sáng rực những phiến đá và bãi cỏ xanh. Người ta dừng mắt lại, tò mò, có gì trong quả cầu lửa ấy. Sao lại có thể huy hoàng, tráng lệ, mông lung tới thế. Nắng đỏ rực, hàng cây cũng nhuốm màu, gió thổi bát ngát hơn bao giờ hết. Tôi lẩm nhẩm ” Nothing is real” trong lời bát hát ” Strawberry field” của the beatles. Thật quá sức tưởng tượng. Mơ màng trong gió, nắng ở cầu Alexandre III, cây cầu huyền thoại của Paris. Tượng thần chiến thắng, thần chiến tranh dát vàng óng ánh, lấp lánh trên cao. Bên kia dòng Siene, petit và grand palais đang kéo mặt trời vào lòng nó. Ai đó kể ngày xưa Grand Palais đã từng là tâm điểm chỉ trích bởi kết cấu sắt thép xù xì khác biệt của nó. Cũng bàn tay Eiffel tạo nên, nên cung điện này và tháp sắt đều chịu chung số phận. Khung sắt có thể khô cằn đấy, nhưng lớp kính bao quanh mái vòm đã làm nên sự khác biệt cho Grand Palais. Để khi chiều về, mặt trời trôi quá đó, ánh sáng phản xạ khỏi kính, cung điện sáng bừng lên. Bây giờ mấy ai được vào đó, chỉ khi nào có dịp lễ.

Tôi tần ngần ở đây hồi lâu. Cuộc sống đẹp đẽ quá. Điều lớn nhất tồn tại trong tâm trí tôi lúc ấy chỉ là “Làm sao có thể giữ niềm yêu thích lâu dài”. Làm tốt một việc không phải quan trọng, quan trọng là lúc nào cũng thích thú khi làm nó.  Điều ấy thật quá khó, như khi cố để giữ thói quen chạy hàng chiều.

Tôi ở đây hơn 1 năm rồi đấy. Có người yêu, người ghét Paris. Họ chê thành phố này bẩn, hôi, cục xúc. Người dân thì bất lịch sự, gớm ghiếc, đáng sợ. Tôi không va vấp nhiều nên vẫn thích thú với nó. Mỗi ngày có thêm một cái nhìn mới về Paris. Mỗi ngày lại có thêm nhịp thở, 1, 2,1,2. Sáng ngắm Paris, đêm nằm xem nhạc kịch “Notre dame de Paris” lại thêm thương mến.  Esmeralda vẫn hát về Phoebus “Il est beau comme le soleil” , còn tôi nói: Paris, đẹp như mặt trời vậy.

One thought on “Hãy thở cùng Paris

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s