animals-album-cover

Về cơ bản, hôm nay là một ngày kì lạ.

Tôi có chị bạn là luật sư nhưng vẽ như họa sĩ. Nay chị vẽ về “Giấc mơ của con mèo”. Chị nói rằng, chị hay tự hỏi mình xem: con mèo thì nó thường mơ gì? Có lẽ nó mơ được ở cạnh cô gái đẹp với thật nhiều cá vây quanh. Chuyện đó có thể đúng, bức tranh cũng rất đẹp. Chuyện kì lạ là sau khi xem bức tranh ấy thì tôi đọc ngay 1 bài viết của Dương: “Nếu con cá biết nói”. Sáng nay, cô ấy đi chợ, thấy những con cá trên sạp và nghĩ “Nếu biết nói, con cá sẽ nói gì?”. Trong bức ảnh cô ấy chụp, đôi mắt con cá mở to, buồn thảm. Nó cố quẫy, trốn tránh tay người bắt, nó há miệng, nó nhe răng, nó chiến đấu đến phút cuối cùng. Những người bạn của tôi có suy tư thật kì dị. Họ mang chuyện con mèo, con cá tấn công tâm trí tôi. Nhân danh một con hổ suýt thành mèo, tôi chỉ mơ chỗ nằm ấm, mấy con chuột bông để chơi và món snack cá tanh tanh. Nhân danh một con người từng là cá, tôi chỉ muốn nói ” Ăn tôi cũng được, miễn đừng làm thịt hộp tôi”.

Tôi nghĩ mình từng là cá. Không phải quay lại cái thời thủy tổ mà Darwin đề ra. Dĩ nhiên cũng không phải quay lại thời trong bụng mẹ. Tôi mới làm một con cá cách đây vài ngày, khi tôi bị chẹt cứng trong cái đường hầm xuyên eo Măng sơ trong hành trình chinh phúc nước Anh. Khi ngồi xe bus sang đây, tôi ngủ gà gật cả đường đi, nhưng vẫn cố chống mi lên để xem cho bằng được đường hầm danh tiếng này. Kì thực tôi không cần tự thức, khi tới gần Euro tunnel, người ta cũng xua chúng tôi xuống như gà vịt để xét duyệt giấy tờ, đóng dấu nhập cảnh. Sau một hồi lôi thôi, bác cảnh sát cười thật tươi: “Ồ, thật là thần kì, giấy tờ ổn, mày có thể vào Anh”. Ô hay, làm như tôi được cho phép tới thiên đường không bằng. Tôi cười giả bộ rồi lẹ làng chạy lên xe, hồi hộp chờ giờ phút vào hầm.

Thật sự cái hầm ấy, nó rất gớm ghiếc. Trong trí óc non nớt của một con bé 8+ (18), tôi đã nghĩ hầm này phải xây bê tông cốt thép, như mọi cái hầm chạy xuyên núi, dọc đèo. Tôi đã mơ mộng có thể thành hầm làm bằng kính, sẽ thấy cả thủy cung. Ai ngờ, xe ôtô dừng két lại trước một cái hộp sắt to bự, chạy ra ra biển rồi bảo đó là đường hầm. Định lừa trẻ con sao?thật buồn đó lại là sự thật. Cái đường hầm xây y như cái hòm công ten nơ, mấy lớp mấy ngăn, chỉ to hơn cái xe bus 1 chút. Khi chui vào, có cảm giác chui vào cái hòm đựng cá đông lạnh. Tôi giống như con cá mòi, nằm trong cái hộp, cái hộp lại nằm trong tủ lạnh, tủ lạnh trong một cái bếp, cái bếp của một căn nhà. Đại loại thế. Con cá chết chẹt, muốn quẫy, muốn thở mà không được. Tôi sợ quá, sợ mình bị ngộp, thiếu oxy, liền nhắm mắt lại. Sau đó tôi ngủ 1 mạch, cho tới khi mở mắt ra đã thấy ra ngoài ánh sáng.

Tôi đã thoát cái ống đầu tiên cho hành trình trượt ống của mình.

Đến London lúc 11h đêm, tôi lại tiếp tục loay hoay trong mạng lưới những ống khác. Ở London, người ta không khỏi tàu điện ngầm là metro, subway, underground hay bất kì cái tên nào mĩ miều có trong từ điển Oxford. Họ gọi nó là tube – lại là ống. Hệ thống ống này ở London cũng chi chít nhằng nhịt như Paris với vô số đường xanh đỏ tím dọc ngang. Mỗi đường đều có 1 cái tên thật mĩ miều như Victoria, Jubilee, Bakerloo, blah blah. Hay nhất là các ống này thường ghi đi theo hai hướng Đông và Tây, thay vì ghi Nam Bắc, hay tên của 2 điểm đích như ở Paris. Ống ở London coi vẻ không quá đông đúc, cũng sạch đẹp, hiện đại. Kì cạch mãi tôi mới mua được thẻ Oyster bởi tự nhiên thẻ visa chết tiệt không dùng được mà tôi không có một xu lẻ nào trong người. Loay hoay đổi tiền tới lui thì cũng mua xong, coi bản đồ thấy có vẻ phải mất công chuyển đổi ống mới về được nhà cô bạn, thêm chuyện cảm giác bị bí bách trong ống đường hầm vẫn chưa hết, tôi đi lên bắt bus 221. Xe bus chạy lòng vòng mất gần 50ph, sọc ngang London về đêm, rồi vứt tôi xuống Bryan road.

1h sáng tìm tới ngôi nhà 30 Bryan house thì tôi phát hiện ra điện thoại không hoạt động. Tôi bấm chuông cửa mà bạn vẫn không thấy đâu. Loay hoay tầm 30ph thì tôi quyết đi ra đường tìm bất kì một người lang thang nào để túm lấy xin gọi điện giúp. Đen ở chỗ, cái đường phố này vắng hoe hoắt, không một bóng người. May là sau tầm 30ph nữa thì có tiếng lộc cộc, một anh chàng đang cố dắt xe đạp vào khu nhà. Tôi gạ gẫm “Tao có bạn ở đây, gọi chẳng được, mày giúp tao vào với”, anh đẹp trai quay sang lạnh lùng “Tao cũng vậy”. 2 đứa nhìn nhau trân trân. May sao, 1 lúc thì bạn của anh ấy mở cửa ra cho vào. Tôi cũng lẻn theo, tới tận cửa phòng nhà bạn, gõ cộp cộp. Sau 3 cú cộp cộp thì Dương xuất hiện phía bên kia cửa, cười hớn hở “Trời ơi, lo quá”. 2 đứa ôm nhau thắm thiết, trời gì lạnh quá đi.

Đêm ấy tôi ngủ như chết. Sáng mai dậy, Dương mang cho ít sữa chua cùng museli, 2 đứa ăn và nghe nhạc từ cái đài gỗ. Tôi ít khi nghe nhạc giao hưởng, phần lớn thời gian tôi nghe rock.

Có một thời gian, tôi thích nghe Pink Floyd. Tôi bắt đầu bị mê hoặc bởi thứ âm nhạc dài dòng, thủ thỉ, chầm chậm ấy từ video đẹp ma mị, trừu tượng, đầy vẻ siêu thực (surreal) của High hopes. Tới sinh nhật năm kia, thằng em tôi quyết định tặng một siêu phẩm hoàn toàn phù hợp với chị nó ” Pigs on the wings” thì tôi nghe Pink Floyd rất nhiều. Bài hát này nằm trong album Animal với cái bìa đĩa ấn tượng được thiết kế bởi Hipgnosis. Thực ra thì bìa đĩa nào của Pink Floyd cũng hay đẹp, nhiều ẩn ý, nhưng riêng bìa đĩa này là một ngoại lệ. Nó không là những thứ trừu tượng, mà dựa trên điều có thật để tạo ra siêu thực.

Một con lợn hồng bay lửng lơ trên ống khói trạm năng lượng Battersea. Những cột ống đâm thẳng lên trời đó làm tôi nhớ mãi, đó là nỗi đau thời cuộc. Có thời công nghiệp nặng phát triển quá mạnh ở đây, London đã bị ám khói bụi mãi mãi. Tới tận bây giờ, những ngôi nhà cũ, những ga xe lửa ở đây vẫn xám xịt, đen đúa, không gột rửa nổi. Thời kì đó London ô nhiễm không chỉ thành phố mà cả con người. Điều duy nhất con người hơn động vật, đó là đạo đức. Vậy mà có lúc, hai giới cũng ngang nhau, như trong album Animal.

Những ống khói của Battersea quả thật là một hình ảnh đáng nhớ, nó lột tả được đời sống vật chất và tinh thần ở London nói riêng và nước Anh nói chung. Thập kỉ 1970 mang lại quá nhiều câu chuyện cho thế giới, từ nền công nghiệp, sự khủng hoảng kinh tế, hay Thatcher cùng ngón đòn mạnh tay của bà. Khi Thatcher chết đi, một nửa khóc thương “Thủ tướng của chúng ta ra đi rồi”, một nửa biểu tình “Con mụ già cuối cùng cũng chết”. Người bạn của Dương bảo “Thatcher đã ăn cắp sữa của tao” bởi sự cắt giảm phúc lợi xã hội bấy giờ. Những vấn đề của lịch sử phải để cho lịch sử. Không ai có quyền lên án hay chất vấn nó.

London bây giờ nhiều nhà cao tầng. Khu vực tài chính mới bên rìa thành phố hay ngay cả trong trung tâm phía bên kìa bờ sông Thames, nhà cao tầng chen chúc như những ống khói mới. Công nghiệp tiền tệ đang thay cho công nghiệp năng lượng ngày nào. Thành phố ấy có khuôn mặt trẻ thơ đầy nếp nhăn, vẫn đầy sự thủ cựu, cứng nhắc, khô khốc trong từng nếp nghĩ nếp nhà nhưng mới mẻ ở những công trình kiến trúc đương đại. Thành phố ấy làm tôi có cảm giác không hòa vào được. Ở London, không chỉ thời tiết khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo. Hình ảnh rõ ràng nhất trong trí nhớ của tôi về London bây giờ là cái ống thẳng đứng của Tate museum,  thô kệch, xù xì, cứng cáp, rắn rỏi trong nền trời nhiều mây. Những cái ống ở London vẫn vươn cao và người ta vô cảm nhìn con lợn trên đôi cánh lướt qua bầu trời.

 

3 thoughts on “London – sự ám ảnh ống

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s