P1100117

Khi nói về nước Anh, sách dạy thường gọi nó “Xứ sở xương mù”, báo chí bảo “Ôi cái nước kiêu kì, kiểu cách, chảnh chọe, quí tộc ấy mà”. Bạn bè tôi, một nửa than “Làm visa đi Anh khó lắm”, nửa còn lại vượt biên thành công thì ai cũng ngán ngẩm ca thán về thời tiết xám xịt, mưa phùn gió bấc. Điều đó là tôi chán nản tới nỗi không biết nên đến cái đảo quốc ấy vào tháng nào cho hợp lí. Tháng 5 được tôi chọn chỉ vì có nhiều ngày nghỉ. Tháng 5 vốn vẫn chưa phải là khởi đầu của mùa hè, thêm cái năm kì quặc này thì nó đúng là mùa đông trở lại. Sau một tuần di cư tới Anh về thì tôi lăn ra ốm, ho như bà cụ, tàu lượn chính thức phải đi vào xưởng bảo dưỡng.

Nằm trong xưởng, tôi quyết phải viết vài dòng về cách xử lí ca bệnh khó trị mang tên Anh quốc này.

1. Làm visa

Ai cũng kêu trời khi làm visa Anh. Chính xác thì tôi biết 2 người đã bị từ chối và 1 người bị cho visa trễ ngày bay. Cái lí do quái quỷ gì mà khiến xứ ấy nó chanh hỏi chảnh thế? Mọi người bảo việc thắt chặt nhập cư này góp phần mang lại sự sạch sẽ cho thành phố. Qủa là so với Paris thì London sạch thật, rất sạch, và con người cũng không lôm côm đen, á, rệp nhiều thế. Đi ở London giữa con đường vắng vẻ Bryan road, cạnh sông Thames êm đềm  lúc 12h đêm, hay chui vào công viên Duran Wharf lúc 1h sáng cũng không làm bạn phát hoảng như đi ở bến metro Paris. Ơn trời, được cái an ninh, không thì tôi đau tim phát bệnh khi mà đêm nào mò về nhà bạn, điện thoại cũng tắt ngóm. Tuy nhiên 1 ngày sau khi tôi về Paris thì London xảy ra chuyện thật. Có 2 gã nào đó đã dừng xe, bắn tỉa bộ đội, mẹ tôi xem tivi mà phát hoảng. Thực hự chuyện thế nào tôi không rõ, nhưng biết là từ giờ tôi đi đâu thì mẹ tôi cũng run cầm cập (lần thứ mấy chuyện như thế này xảy ra rồi).

Về cơ bản, làm visa đi Anh chỉ quanh việc chứng minh bản thân: Thứ nhất chứng minh mình có tiền: (6 tháng sao kê – bank statement) để chứng minh nguồn thu đều đặn, nếu có lương thì nộp thêm copy của 6 tháng bảng lương (payslips). Thứ 2 chứng minh mình có quyền: thẻ cư trú (chứng minh là mình hợp pháp), thẻ sinh viên (chứng minh mình có học) hoặc hợp đồng lao động (chứng minh mình có sức). Những người bị từ chối visa đi Anh mà tôi biết hầu hết là do rắc rối vấn đề tiền. Họ không chứng mình được họ có tiền và tiền đều đặn. Tuy nhiên khi IGiang được visa Anh thì cái kết luận kia là sai bét. Bởi bạn ấy chỉ nộp có 3 tháng sao kê, tiền nong thì toàn nộp 1 cục vào tài khoản, chứ không có nguồn thu đều đặn hàng tháng. Đại loại giấy tờ cực kì mờ ám, đại sứ quán Anh làm ăn kiểu gì ấy mà lại cho nó trót lọt. Giận ghê. Giờ tôi nghĩ, được visa Anh là do may rủi, là do bà cô, ông chú xét duyệt có vui tính, mát tay không.

Hành trình làm visa sẽ như sau: đầu tiên là vào Worldbridge (https://www.visainfoservices.com), hoàn thành hồ sơ online, trả tiền phí 100e trước rồi đặt 1 cái lịch hẹn. Song song, vào ngay http://www.booking.com/ đặt ngay cái khách sạn nào mà không mất tiền phí cancel để lấy địa chỉ. Sau đó là in đống giấy tờ, chạy ra ngân hàng xin cái dấu cộp vào bank statement cho có vẻ chuẩn men. Rồi bạn lò dò lên, ném cái rụp 1 đống giấy tờ lên bàn bà thu hồ sơ kênh kiệu, tiếp theo ẻo lả qua phòng lấy dấu vân tay. Cuối cùng là về nhà, rung đùi 2 tuần, đúng 2 tuần chẵn thì đùi từ rung nhè nhẹ lên rung bần bật vì điện thoại báo có tin “Your document is ready to pick up”. Giấy tờ sẵn sàng nhưng bạn chịu không biết mình có visa hay không. Sắm cho mình bộ mặt vui tươi nhất có thể, như trẻ được nghỉ Tết, bạn đi như bay tới tụi worldbridge. Anh da đen sẽ nhoẻn miệng cười khi trao cho bạn 1 cái phong bì nặng chừng cả kí rồi dặn “Ra ngoài mới mở nha em”. Chắc vì sợ nếu bị từ chối visa bạn sẽ khóc toáng, hoặc cười váng như trúng thầu. Tay bạn run run, cửa kính vừa đóng sau lưng, bạn lập cập mở cái phong bì giấy cứng bìa vàng. Bạn ngoi ngóp trong đống giấy tờ thì cũng moi ra được quyển hộ chiếu. Bạn dở dở, lật lật, trái phải, đông tây nam bắc, sau tầm 3 lần lật thì bạn thấy cái visa nằm đó, hạnh phúc rạng ngời như nhận giấy trúng tuyển đại học. Vậy đó nước Anh thật biết cách làm thần thánh bản thân.

2. Xâm nhập

Hành trình đến cái ống này là hành trình vất vả nhất tôi từng thực hiện. Đầu tiên là việc mua vé tàu. Sau một hồi kiểm tra ngày nghỉ của tháng 5 (tháng này gọi là tháng lười nhác của người Pháp, 31 ngày nghỉ 15) thì tôi đã duyệt được nguyên 1 tuần tươi đẹp có thể đi chơi với số ngày phép là ít nhất. 1 cái click ở Eurostar, mua vé xong. 1 cái click nữa ở Eole, xin ngày nghỉ. 1 cái click nữa, cửa phòng mở ra, thầy giáo đi vào cười ý nhị “Ê mày, tính không đi báo cáo hội nghị hả?”

“Dạ, em đâu dám” sợ xanh mắt

“Sao vừa thấy mày xin ngày nghỉ vào đúng  3 ngày hội nghị?” quắc mắt, đăm chiêu

Vội vã cuống cuồng, cầm quyển sổ tay hồng hồng tuyết tuyết lên xem, “Thôi chết, đúng là dính 3 ngày hội nghị”. Líu ríu, mếu máo như con cáo giả mèo “Dạ em nhầm, để em hủy đơn xin nghỉ”.

Thầy giáo hài lòng, đóng cửa cái rầm sau lưng. Thầy đi mất, tôi ngồi lại tiu nghỉu, dở khóc dở cười. Cái vé tính sao, lịch chơi tính sao, ông thầy tính sao? Vậy là nhanh như con nai con hoẵng, dưới sự trợ giúp của các bạn cánh tả cánh hữu, tôi cũng bán xong cái vé, chưa kể đã nhanh nhảu mua cái vé khác, cũng re rẻ để ra đi vào ngày cuối của hội nghị (chắc mẩm ngày cuối chỉ có bế mạc). Tất cả như phi vụ này được thực hiện trên www.Trocdestrains.com. Bạn cũng có thể mua đi bán lại vé ở PasstonBillet, zePass, hoặc Kelbillet, đắc lực lắm đấy. Tôi hí hửng ra mặt vì sự nhanh nhẹn của mình, biết đâu trời thương.

Nhưng một khi đã cháy nắng thì đen cả người. Cái đen này kéo cái đen kia. Trời chẳng buông tha, như mắc cái dớp vào thân, hai ngày sau ngày mua vé, tin sét đánh oành ngang tai “Báo cáo hội nghị vào ngay ngày bế mạc”. Thế là Lượm ơi, rụng bông hoa thị. Tôi lại cuống cuồng bán vé và mua vé. 4 ngày trước ngày báo cáo, cái vé vẫn chưa bán được. Tôi phải hạ giá xuống 3/4 thì vé chạy như tôm tươi. Thừa thắng xông lên, tôi mua ngay cái vé xe bus đêm rẻ tiền ở Megabus và đặt ngay một chỗ trên ôtô của 1 anh đẹp trai ở covoiturage. Ai ngờ đen vẫn chưa hết đen. Thẻ ngân hàng không thanh toán nổi, và trong tíc tắc thì cái vé rẻ tiền ấy cũng biến mất. Ngậm ngùi nhờ bạn mua cho cái vé đắt tiền ở Eurolines. Chuyến đi mắc dịch cuối cùng cũng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Kế hoạch vạch ra: sau buổi báo cáo ở hội thảo thì tôi sẽ trốn thầy nửa ngày để chạy tới bến bus. Dĩ nhiên, một mật vụ sẽ được cắt cử mang giúp hành lí ra bến bus, thế phi vụ mới kịp thời gian được.

3. Di chuyển

Đến London ớn nhất vụ đi lại vì giá cả ở đây mắc muốn chết. Nếu đi lại trong thành phố, bạn phải trả 4.5 pounds/1 cuốc metro, 2.4 pounds/1 cuốc bus, đó là chỉ zone 1,2. Ra zone ngoài thì quá tầm hiểu biết của tôi rồi. Để tiết kiệm thì việc đầu tiên tới London là lao ngay xuống underground mua vé Oyster, bạn phải debit 5pounds, rồi nạp tiền vào đó tiêu dần, mỗi cuốc metro bạn chỉ phải trả 2.4 pounds và 1.8 pounds/1 cuốc bus. Sau này khi rời London bạn trả lại thẻ Oyster là có thể lấy lại 5 pounds làm kỉ niệm. Thẻ Oyster mua từ máy thì phải dùng thẻ visa hoặc tiền xu, nếu có tiền mặt thì thật méo mặt ghê, giống tôi đêm đầu. Nhưng với cái mặt tội tội thì tiền mặt sẽ thành tiền xu mấy hồi, thế nên đừng cuống.

Đi lại ở London đã đắt vậy đủ biết đi lại trong Anh sẽ đắt thế nào. http://www.thetrainline.com trở thành bạn thân khi ngày nào tôi cũng mò vào xem vé. Vào những giờ, ngày cố định thì sẽ có những vé tàu advanced rẻ tiền, rẻ bằng 1/2 có khi tới 1/4 tàu flexible bình thường, thế là tụi tôi mua ngay. Điều đó đã dẫn tới tình trạng gần như ngày nào 3 đứa tôi cũng chạy như vịt, với cái valy nặng cộp trên tay để kịp giờ tàu. Nếu có thời gian và không bị say xe thì bạn có thể thử mình với http://www.nationalexpress.com. Đây là nơi mua vé xe bus đường dài ở Anh, mà tụi nó gọi là đi coach đó. Xe này nói chung là thích, xe cao nhìn đường sá đã, có toilet trên xe, ghế thoai thoải không bị thoái hóa đốt sống cổ như Eurolines đâu. Hên nữa là đợt này tụi national express đang có khuyến mãi, mua 2 trả tiền 1, nên tôi mua vé cho mình và IGiang mất có 15 pounds/ 2 đứa đi từ Liverpool về London, ngang cho không.

Riêng đi Stonehenge có vẻ rắc rối và giá đi lại từ London tới Wilsbur cũng đắt nên tôi book tour ngày của tụi Evan Evans tour, có giá rẻ cho sinh viên. Đi tour Stonehenge + Bath hết 50 pounds. Đắt vậy mà vẫn là rẻ nhất trong các hãng tour rồi.

4. Ăn mặc

IMG_20130520_165052DSC_0770DSC_0772

Đây là vẫn là hạng mục mang nhiều cảm hứng nhất mỗi khi tôi viết về sự đánh chiếm của mình ở 1 đất nước nào đó. Nhưng tới Anh thì tôi nghĩ là mình phải để trống phần này rồi. Nếu muốn thì cứ thử chip&fish giống sách nói, cá giòn tan và khoai tây giòn tan, trời ơi tôi can. Thật là đồ ăn ở đây tệ lắm. Ngay cả vào Borough market, họ cũng chỉ toàn bán đồ ăn Nhật, Tây Ban Nha, Ba Lan, Thổ, hay khi hỏi Dương về quán ăn ngon ở đây thì cô ấy cũng bắt đầu bằng ” Bạn thích đi ăn đồ Ý, Tây Ban Nha, hay Nhật để mình chỉ”. Cuối cùng bọn tôi phải kết thúc ở nhà hàng 4seasons của tàu để ăn món vịt quay Bắc Kinh ngọt tuyệt. Trời ạ.

Chỉ có khi ngồi trong cái pub cổ nhất Oxford tên The bear thì tôi mới thử lại đồ ăn Anh – burger và bia Fuller 5 độ. Đêm thứ 2 gọi là đêm burger ở đây, nên 1 set như thế giá chỉ 10 pounds, ăn no căng bụng. Burger có phủ mè đen kẹp thịt ức gà chiên và ham, cùng ít salad , dưa chuột muối và khoai tây chiên ăn cũng khá. Bia Fuller uống ngọt giọng, cũng giống Leffe, có lẽ là niềm tự hào Anh quốc. Ăn burger và uống bia, thảo nào dân Anh lại chả toàn béo phì. Tôi đến chuyển tới Anh để làm người mẫu mất thôi.

Nói về chuyện mẫu, không nói ăn thì nói mặc có được không. Mua quần áo ở Anh thật là thích, bởi mẫu mã đa dạng, hợp mắt và hơn hết là có nhiều hãng thời trang rẻ tiền. Primark với những dòng sản phẩm cho giới trẻ bắt mắt, chất lượng và hình thức đẹp mà rẻ hơn H&M hay Pimkie. Váy áo chỉ toàn tầm 10 pounds, ưng cái bụng. Dân Anh kì thị tụi này vì chúng bóc lột sức lao động của dân nước thứ 3, nhất là sau vụ sập nhà xưởng ở Bangladesh năm rồi. Tụi tôi thì sinh viên nghèo nên thích vô cùng. Ngoài ra có Select giá cũng rẻ và đẹp. Giàu hơn chút thì mua Miss selfridge, bọn này giảm giá thì mua cũng tuyệt, còn không thì hao hao Zara. 3 đứa bọn tôi đã lao đao ở Primark hơn nửa ngày sau khi được chị Dung mật báo cho cửa hàng này. Thật không biết Liverpool có gì ngoài Primark.

Đấy, xin chào mừng bạn tơi nước Anh.

 

3 thoughts on “Nước Anh và cách xử đẹp nó

  1. Minh da can rang can loi de tau lay mot cai may tinh bang de toi den co the nam gac chan chu ngu doc bai viet cua ban. Vua doc vua cuoi. Nghi bung ke ra minh cung quyet dinh sang suot day.

  2. ôi, tháng 5 là tháng lười của người Pháp à, bảo sao mấy thằng Pháp nó trốn biệt, ko email trả lời chị.
    Cái vụ bán vé của em mắc cười quá.
    À chị về viết hóa đơn taxi cao hơn 300 EUR là 1500 eur định bụng lấy tiền đó đập vào cái tiền mà mất một số thứ ở paris, ai dè, đúng như em nói cháy nắng thì đen cả người, về công ty nó tính toán thế nào nó chỉ thanh toán cho 1200 eur tiền taxi, ko thanh toán cho 1500. =)). Khóc ròng.
    (moonsoon)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s