P1090978 P1090984

Thật ra tôi chưa từng mơ ước tới London.

Tới năm ngoái, tự nhiên buồn buồn, viết cái email cho Dương. Dương là cô bạn cũ cũ, không hẳn là thân, nhưng có cái mối quan hệ cũng hay. Dương cùng hội học bổng cách đây 4 năm, gặp nhau tầm 3 lần, nhưng cũng có sự thân thiết nào đó, không giải thích được. Thỉnh thoảng lại ra vào blog Dương, Dương có sự tinh tế, nhẹ nhàng, nhạy cảm khủng khiếp. Thỉnh thoảng hay nói chuyện bâng qươ hỏi nhau xem “Sống ra sao?định làm cái quái gì?vẫn ế đúng không?”. Toàn chuyện linh tinh thế, nhưng trong vài cái email thì Dương bảo “Mình muốn về VN thật rồi, nhưng London ở 4 năm như là nhà vậy, khó ra đi”. Lúc đó thì tôi mới nghĩ quả là chẳng có gì cho Dương ở London, chỉ có công việc và một căn phòng con con. Những lúc chán, Dương bảo chẳng còn dám viết, sợ viết lại khóc, thế nhưng khi thất tình vẫn lạc quan “Nga, I’m back to the market”. Lúc đó tôi đã hứa một cách trang trọng “Tớ sẽ sang thăm Dương”.

Khoảng một năm sau thì tôi làm điều đó. Lúc đó cô ấy không còn trên sạp hàng nữa rồi. Cô nàng mong manh của tôi không còn mưu cầu chống sự cô đơn nữa, tức là đã có bồ, hehe. Cơ mà tôi vẫn sang. Sau khoảng 50 cái emails thông báo hẹn hò các kiểu về chuyện sẽ sang London, thì cuối cùng tôi cũng đặt chân được tới trước cửa nhà cô ấy.

P1100010 P1100013

Trên chuyến bus về nhà Dương, qua những ngôi nhà kiểu Victoria bằng gạch đỏ, tôi đã nghĩ “Mình muốn được sống ở đây một thời gian”. Bởi tôi bị thích những ngôi nhà có bậc thang trắng, đằng sau đó là cửa sổ ló ra của căn hầm. Ở Pháp nhà nào cũng có tầng hầm nhưng gần như không thấy có cửa sổ, ở đó họ dùng làm phòng giặt đồ hoặc nhà kho. Ở Anh, các cửa sổ được mở rộng, cũng xinh xinh như ở những căn phòng phía trên. Tôi lúc nào cũng mơ ước được ở trên căn phòng áp mái, với cái cửa sổ to bằng cả bầu trời, dốc một góc 45 độ. Mỗi sáng ngủ dậy, đầu đập vào trần nhà, có thể thoải mái chửi bậy. Nếu không được ở gác mái, thì tôi muốn ở tầng hầm, có cái cửa sổ con con, để hàng ngày có thể nhìn thấy bàn chân người bước trên mặt đường. Cái cảm giác giống như ở tù, giống như ở thế giới khác, ngắm nhìn sự chộn rộn ngoài kia như xem phim. Charlie Chaplin hay chàng trai si tình trong Perharps love đã làm tôi chết mê cái không gian ẩm thấp ấy. Thật sự những ngôi nhà đó đã làm tôi ghen tị với Dương, muốn được sống ở London như cô ấy. Cho dù Dương chẳng sống ở bất kì căn hầm nào.

Phòng Dương rất bé nhưng ngăn nắp. Cửa sổ nhỏ mở ra phía sông. Nếu mùa đông cây trụi lá là có thể khoe nhà tao có view sông Thames. Mùa này lá đã xanh rì, nhìn ra cửa sổ chỉ thấy cây địa lan tím rắn rỏi nở hoa. Dương không có tivi, cũng không thích dùng laptop ở nhà nên chỉ sắm cái đài gỗ nhỏ. Sáng tỉnh dậy bật FM lên nghe rất tao nhã. Nghe xong bản gì đó của Bethoven thì hai đứa lôi nhau ra đường. Đầu tiên là cứ theo mùi phân mà đi, thật đấy, gần nhà Dương có cái trang trại nuôi heo, bò, dê cho tụi con nít tới xem nên toàn mùi phân bò ngai ngái. Cứ lần theo cái mùi ngai ngái ấy là vào bên trong trang trại, đi dọc theo con đường ven sông. Hóa ra sông Thames là thế này đây, rộng, sâu, vứt dây xuống mất sợi. Dương kể khu vực này vốn là chỗ giao thương với phía Bắc nên những bến ở đây sặc mùi ở đó: Russian dock, Norway dock, cả Quebec quay nữa. Tàu bè ở đây vẫn còn nhiều, đậu san sát, nhưng các nhà kho, nhà xưởng ngày xưa để bốc dỡ hàng đều đã bị dân hóa hết rồi. Biển còn bị người hóa, huống chi cửa sông. Chúng tôi thị sát ở đó hơn nửa tiếng mới vội vàng lao đến chỗ gặp IGiang và Linh.

Hẹn hò nhau 10h ở London’s eye, thế mà 11h tôi tới vẫn chưa thấy 2 chị chàng đâu. Gần 12h các nàng vác xác tới với lí do lãng xẹt mua nhầm vé, lí do thực chất là bận shopping ở Victoria station. Tôi biết mà, đi chơi với hotgirls khổ lắm.

Khổ nữa là trời London sao mà chẳng có tí xanh. Cứ mây mây, xám xám, thỉnh thoảng lắm mới rọi chút nắng ban ơn. Gió sông Thames thổi như điên dại. Dương chỉ tôi con mắt London và lâu đài Westminster. Tôi thấy cái con mắt ấy chẳng hấp dẫn chút nào, dù nghe kể nó là cái vòng quay to cao thứ 2 thế giới. Tôi thấy nó nhảm và chán òm. Westminster thì khác, tòa nhà quốc hội nào rất bề thế, phức tạp, cộng thêm sự trợ lực từ khổng lồ Bigben nên nhìn cũng đỏm dáng. Tôi thấy nó là thứ đẹp nhất ở London rồi đấy. Những chỗ nổi tiếng khác  có phần kém sắc hơn nhiều. Như cây cầu Tower bridge nổi tiếng ấy. Với tôi nó chẳng khác gì lâu đài trong Walt Disney, tức là tối thì phát sáng lung linh, ngày thì dây ruy băng xanh xanh đỏ đỏ, vậy mà 2 cô gái kia thì thích mê tơi. Công nhận là công trình cũng tinh xảo công phu thật, cơ mà khi đã đi quá nhiều lâu đài ở Pháp thì bạn thấy nó cũng chỉ là một cây cầu thôi. Nó cũng chỉ giản đơn như London bridge hay như Milenium bridge cây cầu nói quá khứ và hiện tại, nối bên xưa cũ tới những khu chọc trời.

P1100054 P1090962

 Thật ra đến London tôi luôn kì vọng sẽ thấy những thứ tinh tế, thủ cựu, trang nhã giống như Victoria Beckham và mẫu váy thanh lịch của cô ấy. Thưc tế nhà cửa đơn sắc gạch đúng là khô khốc, đơn giản, nhưng không thấy sự tinh tế. Thêm vào đó những căn nhà kính mới xây lên, chen chúc, lộn nhộn, như căn nhà cao nhất châu âu nhìn vẫn như dang dở, rồi nhà quả dưa chuột hay nhà cái chum vốn là tòa thị chính bây giờ đều làm tôi thất vọng ghê gớm. Vẫn biết những ngôi nhà cổ đều bị cháy trụi sau trận hỏa hoạn lịch sử 1666 do một người thợ làm bánh gây nên, thì tôi vẫn không hết thất vọng khi nhìn di chứng giờ chỉ còn London tower cùng một vài nhà thờ nhỏ. London tower được coi là một trong như di sản UNESCO, vốn chỉ là một nhà tù. Những kẻ xấu số ở đây khi tử hình thường bị mang ra London bridge để cặt cổ treo ngay tại đó. Dương kể có một kẻ tài phiệt Mỹ đã mua lại hết đống gạch đá của cây cầu đẫm máu này mang về Mỹ khi dân Anh quyết định làm mới cây cầu của họ. Hài hước ở đây là tài phiệt đã tưởng nhầm cây cầu London bridge là tower bridge nên mới mua. Dù biết sai, nhưng gã vẫn cho xây lại cây cầu này trên đất Mĩ. Tiền thu phí du lịch ở đây đủ để sửa chữa hết một phút sai lầm. Dân Anh chê Mĩ kiếm tiền từ gạch vụn của họ, còn tôi khen cái tài lanh con buôn của hợp chủng quốc.

P1100066P1100127 P1100022 P1100019

London chỉ thực sự thay máu từ 20 năm trở lại đây, còn trước đó nó xám xịt, ám khói, xấu bẩn. Luồng gió mới mẻ hiện đại đang quét qua đây trên từng ngôi nhà cao tầng. Bảo tàng Tate nơi được khách du lịch tới nhiều nhất ở London là bảo tàng nghệ thuật đương đại. Trong bảo tàng những Picasso trừu tượng hay Dalí siêu thực đều làm người ta hoài nghi về sức sáng tạo và tưởng tượng vô biên của con người. Nước Anh đã vô cùng tiếc nuối, ngậm ngùi nhìn tác phẩm “Child with a dove” của Picasso rời đến Qatar tháng trước, trong nỗ lực huy động tiền vô vọng. Tôi thích Dali, thích Milo, không thích Picasso ngoài những bức về bồ câu của ông, tôi thích Pink Floyd, thích cả cái bảo tàng Tate. Sau ngần ấy thứ thich, với tôi một nước Anh gần như là siêu thực, lờ mờ hiện lên.

P1100161P1100159

Sự thật khi ở London, đi qua nhà thờ Saint Paul hay cung điện Buckingham, đi qua quảng trường Trafagar hay ngắm nhìn nhà ga King cross, cũng không để lại cho tôi kí ức sâu đậm.  Tôi cũng chẳng nhớ rõ sự sang trọng tiền tỉ của những căn hộ ở Harold. Tôi chỉ nhớ rõ cái nhà cao chọc trời, giống một cái ống khói lớn, xù xì, xấu xí, vốn sửa lại từ nhà máy điện, nay là bảo tàng đương đại Tate. Tôi chỉ nhớ cảm giác sung sướng khi nhìn thấy những ngôi nhà cao tầng phát sáng lấp lánh bên kia sông ở Duran wharf lúc nửa đêm. Tôi chỉ thích cái không khí pha tạp, đa dang đồ ăn ở Borough market: bữa trưa của chúng tôi với món thịt bò muối cùng dưa chuột chua ngọt trong cái donut có lẽ kiểu Đông Âu, món cơm Paella của Tây Ban Nha, cả món bánh mì với thịt bò bằm kiểu Anh. Tôi cũng nhớ không khí ầm ĩ ở quán bar The range bull, lạo nhạo mua bán vé xem kịch, nhạc kịch, hài kịch ở Cavern Garden. Tôi thật không biết linh hồn Anh là gì cả, không biết sự xưa cũ truyền thống của họ như thế nào, tôi chỉ nhớ những sự mới mẻ, lai căng, có phần xấu xí và hiện đại. Cũng giống như tôi nói: tôi không biết Sheakespeare, tôi chỉ biết cô nàng nghiệp ngập Amy Winehouse.

London kì lạ thật, chưa vào thì nghĩ nó cổ kính, kiểu cách, vào rồi lại thấy nó cũng phức tạpP1090955, mới mẻ. London nhìn xa khác, nhìn gần khác. Những điều mình thấy vậy mà không phải vậy. Tôi mơ mộng về nước Anh khổng lồ, để rồi thấy nó bé tí. Người Anh dường như vẫn đang đi tìm một điều gì đó tráng lệ, bề thế, gây dựng lại một thời mặt trời không bao giờ lặn, như giấc mơ bắt con cá voi trắng Moby Dick. Suy nghĩ ngẫu nhiên này cũng chỉ vì ám ảnh cái tên quán bar nhìn rất chất ở gần nhà Dương – Moby Dick.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s