P1100397

Chuyện bắt đầu từ khi thằng nhóc tên Paul McCartney – một tay chơi guitar kha khá, thích âm nhạc và ham bắt chuyện linh tinh. Một ngày trên đường tới trường, trên xe bus nó gặp một thằng nhóc ấm ớ, dĩ nhiên là cùng trường nên vui miệng làm quen. Sau một hồi chém hươu nai vượn sóc, thì hai thằng nhóc suy là chúng đều thích âm nhạc và có thể chơi tàm tạm. Thằng Paul có guitar, thằng còn lại tên Geogre Harrisons có cây banjo nằm nhà.  Thế là ngày qua ngày, chúng chạy sang nhà nhau cùng tập đàn. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, có bữa thằng Paul vui miệng ngồi con buôn với thằng cùng lớp vê chuyện nhạc nhẽo (ở cái tuổi 14,15 chúng còn ít nhắc đến gái mà thời này trò chơi điện tử chưa thịnh). Thằng kia mới phổng mũi, xấc mặt lên khoe “Này tao có thằng bạn thân, bên trường Quarrel, thằng đó được lắm, lập nguyên cái band lóc nhóc tên Quarrelmen. Hay phải biết”. Thằng Paul mau miệng đòi làm quen.

Vây là Paul được sắp xếp cuộc hẹn với thằng thủ linh băng Quarrelmen, có tên John Lennon. Thằng Lennon lần đầu gặp, nghĩ “Chết, thằng này đẹp trai hơn mình, cho vào đội thì nguy”, cơ mà vẫn thử tài nó đã. Thằng Paul cầm ngay con guitar lên, đàn 1 bài tủ nhất trong các loại tủ, đàn say mê, hứng khởi, hay vô đối. Cả băng kia lác xẹc mắt, thằng John vỗ tay quá trời “Giỏi mày, vào đội tao”. Thế là thằng Paul có một chân trong ban nhạc. Hay ở chỗ, thằng Paul sau khi được nhận, lại muốn thử tài thằng John, nên bảo thằng John chơi 1 đoạn. Thằng John cầm đàn lên ư ử đúng 1 từ nhưng thành những giai điệu cực hay, khiến Paul phê lòi mắt. Thực tế thì thằng John ngốc nghếch quên xừ lời, nên đành phải hát nhảm. Chúng nó thành đôi thân thiết, cùng chơi nhạc cùng sáng tác từ đó.

Sau một thời gian lui tới băng, thì thằng Paul mới thỏ thẻ “Này mày, tao có thằng bạn chơi guitar thành thần, hay cỡ thằng cha trên tivi”.”Tao cóc tin”, “ok, mai tao lôi nó qua gặp mày”. Ngày sau người ta tìm thấy thằng John ngất lịm trong tiếng guitar thần sầu của Geogre, vậy là thằng này được sát nhập luôn. Không hiểu nguồn cớ cơ duyên sao đó thì vài thằng ra, vài thằng khác vào, trong đó thằng Pete Best vào chơi trống. Dần dà, thanh lọc qua các quán bar sặc khói thuốc của Liverpool thì ban nhạc thanh thiếu niên gồm 4 cậu bảnh trai, bẩn thỉu, luộm thuộm tên The Beatles thành lập. Có cô phóng viên phát hiện ra tụi này, đã PR cho tụi nó rất kinh. Sau rồi có anh gì đó, con buôn âm nhạc thứ thiệt xuất hiện, lôi tụi này ra, cắt tóc, cạo râu, mặc vest cho nghiêm chỉnh. Nhìn cả lũ đẹp trai thư sinh, sáng loáng cả vùng. Từ đó lên đường phiêu du.

Họ đã phiêu du khắp thế giới, khắp mọi ngóc ngách tâm trí tôi. Từ thời niên thiếu tới thanh xuân, cuộc sống của tôi gắn liền với Beatles. The Fab 4 mãi luôn là một tình yêu bất diệt. 

Những chàng bọ cánh cứng đã kéo tôi tới Liverpool. Ngoài các anh ra thì còn có bà chị họ dễ thương mới từ trên trời rơi xuống “Sang Liverpool đi, chị dẫn đi chơi”. Có một câu rất hay trên một bức tường ở thành phố này: Liverpool – the pool of life, tôi vẫn chưa biết dịch thế nào cho hay câu này, tôi chỉ nghĩ thực ra Liverpool phải là the pool of liver. Tại ở đây có loài chim thú vị tên Liver. Người ta nói con Liver này (không lẽ dịch là con chim gan) chỉ là một sinh vật huyền thoại sinh ra vào thời trung cổ, sau đó trở thành loài chim hiện thân cho thành phố vào thế kỉ 20. Hình ảnh con chim Liver ngậm cành dương xỉ rất phổ biến ở Liverpool. Bằng chứng sống động là ở công trình cao to nhất của Liverpool – Royal Liver building, chễm trệ tượng 2 con chim này. Chúng còn được họa thật đẹp trên logo áo đội bóng áo đỏ xứ này, dĩ nhiên không phải Everton. Sau này dân tình thấy con chim Comorant nhìn cũng hao hao con Liver nên coi nó là sinh vật biểu tượng, đáng bảo tồn ở đây. Họ đồn thổi, bao giờ chim Comorant tuyệt chủng, nước Anh rã đám theo.

P1100427

Đấy thế là xong cái lí giải tên thành phố, nơi sinh ra Beatles.

Trước khi trở thành huyền thoại thế kỉ, thì từng có các hãng đĩa từ chối âm nhạc của Beatles, coi nó là thứ chậm tiến và không có tiềm năng. Thằng cha ngu ngốc đó chắc phải ân hận cả đời. Thành công của Beatles thì cả thế giới được biết, chuyện của họ cũng vậy, nhưng tôi chỉ nhớ mỗi 2 chuyện. Chuyện 1 là xảy ra rất lâu sau này, những vụ ẩu đả và tranh cãi tới giờ vẫn còn khi Ringo Star vào thế chân Pete Best một cách khó hiểu. Chuyện 2 xảy ra ngay từ những ngày đầu đó là sự công du của Beatles tới Hambourg. Đó là một thành phố cảng phồn hoa đô hội bậc nhất, dĩ nhiên tệ nạn cũng không chịu thứ nhì. Thuốc phiện, ma túy, gái gọi, thế giới chết vì cái gì, Hambourg sống bằng cái đó. Điều đó có lẽ đã ảnh hưởng tới Beatles không ít. Khi các câu trai trẻ mới rời ghế nhà trường, lần đầu ra thế giới và rơi ngay vào cái vũng chất độc này.

Beatles cũng như bất kì kẻ nào cùng thời kì đã có lúc họ thấy mình là thế hệ mất mát. Thế hệ trong chiến tranh và sau chiến tranh. Họ không biết chiến tranh để làm gì, và gần như không tìm được mục đích cho cuộc sống của mình. Họ giải tỏa với  thuốc phiện LSD trong Lucy in the Sky with Diamond. John Lenon đã nỉ non “Imagine” để hi vọng 1 thế giới hòa bình biết bao “I’m a dreamer, but I’m not the only one”. Cả thế giới hướng về tháp Imagine của Yoko Ono như một lời cầu khấn. Ở Liverpool người ta có cả con đường mang tên hi vọng “Hope”. Sự phản chiến được thể hiện thành công trong bộ phim âm nhạc “Across the universe” nơi tôn vinh âm nhạc của the Beatles. Một bộ phim quá hay cho những buổi tối nhạt toẹt. Beatles sẽ còn vang mãi trong mỗi ngóc hẻm của Liverpool. Trong quán Cavern pub, quán bar trứ danh nhất thế giới, họ vẫn hát Beatles mỗi tuần.

P1100422 P1100393

Gió thổi lạnh căm ở Abbey dock. Công trình UNESCO này nhìn thật to lớn và ảm đạm. Tàu bè qua lại, con người qua lại. Họ dừng chân ở Beatels story, vào trong, hòa cùng dòng âm nhạc của 4 chàng và Elvis. Kì thực cuộc sống như thế nào? không ai lí giải được. Mọi thứ chúng ta nhận biết đều hời hợt trên bề mặt, giống nguyên lý tảng băng trôi của Hemmingway. Thứ âm nhạc đơn giản, vui tươi ấy cũng chỉ đúng lớp vỏ ngoài, sâu thẳm trong đó những tình ý khiến ta xúc động, nghĩ suy. Vào bên trong lòng đất, đắm vào lòng đại lương, cuộn trào trong những cơn dòng vô tận của lava hay bọt biển, hay chìm sâu vào hồi tưởng, những mơ mộng, suy nghĩ khiến con người thấu đáo và lớn khôn. Tôi mơ ước được lên con tàu ngầm vàng, chạy về phía mặt trời, sống trọn vẹn tuổi trẻ yêu thương.

“So we sailed up to the sun
Till we found the sea of green
And we lived beneath the waves
In our yellow submarine”

P1100414P1100454

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s