Đi bằng đầu

Cùng chơi trò đố vui không có thưởng không?

¨Đố bạn con chuột nào đi 2 chân¨

¨Ẹc khó vậy¨

¨Con Mickey, hehe¨

¨Đố tiếp: con vịt nào đi 2 chân ¨

¨Con Donald¨

¨Con vịt nào chả 2 chân¨

Mickey-and-Donald-disney-8175774-800-600Một câu đố nữa nhé

¨Thằng câm đi vào tiệm tạp hóa, nó muốn mua bàn chải đánh răng nên chạy tới chỉ vào bàn chải. Hỏi thằng mù muốn mua bàn chải đánh răng thì phải làm sao?¨

¨Ờ nó nhe răng ra chỉ vào¨ hí hửng

¨Cũng được, không thì nó chỉ cần nói: Bán em cái bàn chải đánh răng chị ơi¨

Hehe, đơn giản không. Câu hỏi nữa nhé ¨Sự liên hệ giữa hai câu hỏi trên là gì?¨

Đó lối mòn tư duy của con người. Cứ đơn giản Donald thì đi với Mickey, hay thằng mù thì cũng không nói được như thằng câm. Nếu một hôm bạn cao hứng đọc tôi nghe một đoạn truyện hay ho nào đó, tôi hỏi ¨Ai viết?¨, bạn bảo ¨William…¨, tôi cướp trên miệng ¨Shakespeare chứ gì, thảo nào hay¨. Bạn lạnh lùng ¨William Sayoran¨. Thành Lộc từng trích 1 câu nổi tiếng, chẳng hiểu của ai ¨Không phải William nào cũng là Shakespeare¨. Thế đấy, sự rập khuôn sáo rỗng đôi khi làm người ta thiển cận.

Một câu toán học đơn giản như sau ¨Có 2 số cộng lại là 3, hiệu là 2, hỏi số bé là bao nhiêu?¨ Tự nhiên trong đầu bạn hiện lên số 2 như bản năng. Có người sẽ ngồi tính toán như tôi, mất vài giây, thuộc loại người lí trí. Nhưng anh bạn tôi thì lại loay hoay kêu khó, bởi lười suy nghĩ. Mặc dù Bill Gates nói rằng ông ta thích dùng người lười vì họ sẽ tìm được những giải pháp đơn giản và nhanh hơn (“I choose a lazy person to do a hard job. Because a lazy person will find an easy way to do it.”). Sự thực thì robot hay những thiết bị thông minh, thứ mà họ gọi là ¨trí tuệ nhân tạo¨ (artificial intelligence) đều đang làm con người sống dễ dàng và lười hơn. Có câu nói: những kẻ lười đang làm thay đổi thế giới. Không sai. Tuy nhiên đó là lười chân tay nhưng hoạt động đầu óc, còn con người mà lười suy nghĩ thì thế giới coi như đóng băng.

Họ bảo ¨Con người hình thành khi khỉ đi 2 chân¨, Lê Hoàng phản pháo theo đúng kiểu đanh đá của ông ta ¨Con người hình thành khi họ bắt đầu di chuyển¨. Di chuyển đây chắc không chỉ nói về tình trạng địa lý mà còn trong tư duy. Nếu ta đi, không nghĩ suy, chỉ rong chơi, đơn giản đó là kẻ hành khất, giống người Gipsy. Nếu ta đi, mang suy nghĩ về khám phá vùng đất mới, say mê phiêu lưu thì sẽ thành như Colomb0 tìm thấy châu Mĩ hay Cook cập bến châu Úc. Nếu ta đi, lòng chất đầy ham muốn chiếm đoạt thì sẽ thành thực dân Anh, Pháp, Bồ. Còn nếu ta đi, vì không có nơi nào để sống, khát khao tìm vùng đất của mình, xã hội của mình, thì sẽ thành những người Do Thái khôn ngoan. Thực chất, khi họ tới với châu Âu, ngày đó người ta coi giao thương là nhơ nhớp, dân Do Thái phải làm và thành công xuất sắc, có tiền nhưng không địa vị. “Tiền nước Mỹ nằm trong túi người Do Thái”. Họ là những kẻ đẻ ra hình thức ngân hàng, mà sau này cả thế giới phải đi theo. Vậy là đi, thực sự là đi bằng chân và bằng đầu.

Chủ nghĩa xê dịch đang làm loạn thế giới này, trong cộng đồng những người trẻ có nhiệt huyết, đam mê, và hơn cả là dũng cảm. Cuộc sống của con người có sinh, lão, bệnh tử, trong đó quá trình ¨lão¨ kéo dài nhất, có trẻ nhỏ, niên thiếu, trưởng thành, người già. Nhưng ở thế kỉ 21, có thêm giai đoạn nữa gọi là hậu niên thiếu, tiền trưởng thành – quá độ Peter Pan. Về cơ bản, giai đoạn này nằm trong quá trình lão bất di bất dịch, nhưng lão thể xác mà trẻ tâm hồn. Bạn có thể gặp họ ở hình thái ông cụ Benjamin Button tập nhảy, chơi đu quay, khóc oe oe gọi mẹ. Tôi nằm trong thế hệ này, thích rong chơi, vô tư vô nghĩ, không gò bó mình trong chồng con, tiền nhà, xe cộ, coi mình là trẻ con. Mà cái thế hệ này ngày càng nhiều với khẩu hiệu ¨Forever Young¨. Thật sự không biết đó là tốt hay xấu nữa. Sống theo bản năng, tự do với xã hội, bứt mình ra mọi khuôn khổ, nâng cao nhân quyền, sống thế thật tuyệt, nhưng có ích kỉ với gia đình. Hòa hợp giữa sống vì mình và vì gia đình khó như như xã hội hiện đại cố gắng giữ bản sắc.

Dù thế nào tôi và vô số người vẫn đang xê dịch, chỉ đi vì muốn đi, hoặc đi vì chán ngồi 1 chỗ. Đi thì cứ đi, làm thì cứ làm, vui cứ vui, miễn sao thoải mái, chỉ đừng hô khẩu hiệu ¨Người ta chỉ sống khi xê dịch¨. Ông bà tôi, bố mẹ tôi nghìn đời vẫn sống, sống đẹp là đằng khác. Hay nhiều người thích câu ¨Đừng nói với tôi bạn giỏi thế nào, hãy nói tôi nghe bạn đi những đâu¨. Edison cả ngày chỉ ngồi trong phòng và ông ấy mang văn minh cho toàn nhân loại. Ông nông dân Mạc Ngôn chỉ ngồi yên ở cái huyện Cao Mật để vẽ lên toàn bộ hiện thực Trung Quốc, giật về giải Nobel. Các nhà văn kháo nhau nếu Tô Hoài lên Tây Bắc trước khi viết truyện thì Truyện Tây Bắc đã không hay như thế.

Mỗi người một cách sống, hãy để mình tự do trong suy nghĩ về người khác. Chúng ta về cơ bản chỉ khác nhau ở đam mê. Chỉ hi vọng rằng mỗi vùng đất mình tới, mỗi trải nghiệm mình có, mỗi bước chân mình đi sẽ làm lớn lên con người. Người ta khổng lồ trong tư duy, còn tư duy khổng lồ trong hình hài đơn giản. Đi cho sự ngu xuẩn giảm bớt, can đảm tăng lên, trí tuệ rèn rũa để đương đầu với một cuộc sống ổn định trong xã hội bất ổn phía trước.

¨Trời ạ, nói dễ, làm mới khó. Tôi mà làm được, họa có đi đầu xuống đất¨

Ừ, vậy hãy đi bằng đầu, đừng chỉ bằng chân.

Advertisements

Con vỏi con voi Étretat

421818_10151264970247007_1380518681_n

Nói tới con voi mà lại con voi Pháp thì ai cũng nghĩ tới Étretat, chứ voi trong sở thú hay voi máy ở Nantes cũng chẳng xi nhê gì.

Tôi với thằng em cứ dự định đi Étretat mãi mà không thành. Tự nhiên một ngày đào được đứa bạn ở Rouen cũng gần gần chỗ nuôi voi, thế là nghe theo lời kêu gọi của nó ngay – con bé tên Huỳnh đó thật ghê gớm mà. Thực ra đợt đấy 1/5 được nghỉ vài ngày, tôi có cậu bạn thân cấp 3 không có chỗ ở nên vứt nhà cho nó rồi ra đi, nghĩ đi nghĩ lại không biết đi đâu thế là leo tàu lên Rouen. Khi đi còn dắt tay theo hai đệ chụp ảnh ( takaone và takatu nghĩa là TK1 và TK2, TK dĩ nhiên là tự kỉ, tính từ phổ biến cho tiến sĩ nói chung và trai kĩ thuật nói riêng). Bè lũ đến Rouen cũng khá muộn vì cả chiều còn bận đi nghe Tùng Dương và Thanh Lam hát. Đến nơi đói meo mốc thì Huỳnh phán: tui đang đi ăn cưới nên gửi tạm 3 đứa tới nhà chị bạn dưới phố. 3 đứa thất thểu tới nhà chị ấy thì thấy Huỳnh xa xa phía trước, mặc váy hoa, giày 7 phân, chân đi dạng 2 hàng, tay phải bê 1 thùng 12 chai ken, tay còn lại bê chục trứng. Hình ảnh đó tới giờ vẫn còn nguyên sơ, sáng loáng, bất ngờ, sững sờ như thấy anh hùng cứu thế. Huỳnh vỗ vai ¨tui mua trứng về ốp la, có cột bánh mì đây, ken thì giảm giá nếu mua liều cao, đêm nay ta nhậu tới sáng¨. Hiểu nhau rồi đấy.

Huỳnh là đứa con gái cá tính, nhanh nhẹn, thông minh và bợm nhậu nhất tôi từng thấy. Nó có đôi mắt sáng rực trong đêm, cái miệng liến thoắng, mình nó nói chấp 10 người, uống bia cũng thế. Nó nói nhanh, nhiều, và có duyên, giả sử nó nói ¨nay ra đường thấy có con chó đi tè¨ thấy vẫn hay, vẫn cười ầm ĩ. Nó kể ¨ba tui ấy à đi nhậu về mọi người mắng sao uống nhiều thì ổng bảo bữa nay tui chỉ uống có 1 cốc¨. ¨1 cốc sao bí tỉ vậy?¨,  ¨có 1 cốc mà nhưng cứ hết lại châm¨. Đấy về khoản lanh lẹ và nhậu nhẹt đó thì nó y chang ba nó. Có bữa nó dẫn bạn tới nhà bọn tôi uống, cả lũ chủ nhà nằm quay cu đơ thì nó vẫn 1 mình 1 chiến tuyến chấp luôn 2 đứa bè đảng. Bình thường thì nó đao to búa lớn, chém gió, chặt bão, nhưng khi cần thiết thì nũng nịu đúng gái miền Tây. Ai cũng yêu nó hết.

Huỳnh dẫn cả lũ tới nhà của bạn nó lúc 11 đêm rồi nhờ chị ấy thổi lửa lên rán trứng. Chồng chị khui bia cả nhóm phèn phỡn zô zô mặc kệ đứa con trong nhà đang ngủ. Anh chị bảo chỗ này trung tâm ăn nhậu của Rouen, thằng con ngủ trong tiếng hò hét lâu rồi, lớn lên nhờ cuộc nhậu. Thế là đủ biết dân phố núi chơi thế nào. Nhậu đc 1/2 két thì cả lũ nháo nhào chạy đua tới chuyến bus đêm cuối cùng để về núi. Trường của Huỳnh ở trên núi, nhà trong rừng, tối đi giữa trời sao và bóng tối hằm hè. Lặn lội một hồi giữa đám cây thì cũng về tới nhà, tôi với Huỳnh lên giường chuẩn bị an giấc thì nghe hung tin Takaone lặn lội 2h sáng ra giữa rừng quyết chụp ảnh trời sao để đời. Paris rộng mà trời hẹp, Rouen hẹp mà trời bao la, nhiếp ảnh gia đời nào bỏ qua cơ hội. Huỳnh nhắn  cho Takaone hỏi tình hình rừng rú thế nào thì có tin nhắn lại: b. Cả 2 không hiểu gì, nghĩ ngợi ¨hay nó bị hiếp rồi, không kịp nhắn¨. Huỳnh gọi điện, không ai nghe máy. Tiếng tút dài vô tận khuếch đại trong miền lo lắng. Gọi cho Takatu để nhờ đi tìm Takaone thì Takatu ngủ mất rồi, không nghe máy.

2 đứa con gái chập chờn không yên nhưng sợ chết không dám ra tìm. Tầm 3h sáng, Takaone nhắn tin lại ¨Về nhà rồi¨. Hai con hổ nghiến răng ken két, mòn cả cái nanh, dự định sáng ra phải ăn thịt thằng này vì tội chơi bạn. Thực chất thì nó chả bị sao cả, chỉ tính hù 2 con yếu bóng vía. Thế mà sáng mai ra tôi quên cả việc ăn thịt nó vì hồi hộp vụ đi Étretat quá mà. Cưỡi voi là truyền thống của gái xứ Thanh từ thời bà Triệu Thị Trinh.

943546_10151385474772007_977837877_n

292500_10150824661482007_312098084_nĐến Étretat lúc 12h trưa là trời nó cứ xầm xì đến nản. Tôi méo mặt nhìn trời mây mưa cứ nhập nhoạng vào nhau. Huỳnh lôi theo 1 thằng đệ lâu năm của nó. Thế là có 5 chú lính háo hức đi cưỡi voi. Đầu tiên là xuống biển khởi động. Bãi biển đầy sỏi trải dài, đi tới đâu đau tới đó. Niềm vui và nỗi đau cứ chan hòa. Không vui sao được khi thấy biển xanh trong miên man. Màu xanh không đậm đà như Địa Trung Hải nhưng vẫn xanh trong vô cùng. Con tàu nhỏ bé nào đó thấp thoáng xa. Biển ở đây đẹp, màu ngọc, nhìn là muốn lao vào tắm, không đục như ở gần Bayeux hay Port de Bessin. Mấy đứa hào hứng quá, cả năm mới thấy biển nên lao qua cả những bậc thang, đi sâu vào những khu ít người qua lại. Giữa bãi đá là những tổ chim mòng biển nhỏ, trứng chim to hơn trứng cút 1 chút, nhưng cũng lốm đốm hòa lẫn vào sỏi đá. Trên cao, những con mòng biển dữ tợn chuẩn bị sà xuống khi thấy có người tiếp cận. Sóng biển tung bọt trắng xóa ngoài mép đá. Những con hàu đen bóng bám chặt chân vào đá và lớp rong rêu.

538281_10150824630482007_910717219_n551652_10150824646362007_1283913462_n

Chúng tôi đi từ bãi này tới bãi kia, lang thang như lũ du mục vào vùng đất cấm, giống Harry Porter lần đầu đi vào rừng của lão Hagrid. Ngoảnh đi ngoảnh lại thì Takaone đã chạy mất đâu rồi. Chúng tôi lạc nó lúc nào cũng không biết, bởi nghệ sĩ nhiếp ảnh đó còn bận quay phim chụp ảnh tỉ mỉ mà những bước chân lang bạc không chờ đợi nổi. Biết là tí gặp lại nhau, nó sẽ hờn dỗi cho xem, nhưng điện thoại đi vào vùng này không có 1 tẹo sóng nào nên thôi mặc xác nó. Cả lũ xác định tẹo gặp thì mua kem giải nhiệt cho nó, còn bây giờ, 4 đứa ung dung mở ba lô lôi đồ ăn ra picnic bãi biển đầy sung sướng, không chút tội lỗi. Takatu và Huỳnh kể về những bãi biển Việt Nam đầy hào hứng, màu nước biển Đông cũng đẹp lắm mà tôi chưa từng được thấy. Vậy là mọi người quay sang chửi tôi vì tội mất gốc.

181831_10150824638627007_1290832164_n 74766_10150824810822007_957824504_n

Nắng quá trưa nóng và gắt. Người khô rát và buồn ngủ. Ngồi trong gió thiu thiu thì cả lũ nhận ra là sắp tới giờ thủy triều lên. Không lên nhanh khéo bị cuốn trôi mất. Lười nhác quay lại lối vào, cả lũ vớ tạm cái dây thừng ở 1 đường trèo gần đó. Đường lên dốc, lại bị lở, bậc thang bị xói mòn, phải bám dây thừng mới leo được. Tôi được ưu tiên leo cuối vì mặc váy đụp, ai dám cho đi đầu, lỡ có bị nước cuốn thì có cái váy làm phao nổi lềnh phềnh ngay. Sao một hồi leo bám kịch liệt thì cũng trèo lên được đầu con voi mẹ, cứ như phim hành động ấy. Leo tới đỉnh, tôi đứng lên hét toáng “Á Á Á”, một trong những điều cần làm trước tuổi 30, đã khuấy động cả bầu không khí, các ông bà già ngó lại tưởng tai nạn xảy ra. Trên này, trời xanh mây trắng chạm cánh hoa vàng. Hoa cải vàng nở rực khắp nơi, có hoa gì tim tím, hoa trắng giữa đám cỏ xanh mướt nữa. Mùa xuân mang sức sống tuyệt vời cho vùng đất xám xịt này. Xa xa, con đường đất ngoằn nghoèo dẫn tới ngọn hải đăng. Trời ơi quá là đẹp. Tôi cá là Takaone đang đi về phía ấy. Thế là lũ còn lại quyết đi về phía bên kia con voi, nơi có 1 nhà thờ nhỏ.

181831_10150824638627007_1290832164_n 181831_10150824638637007_2143147306_n

Ngồi ở ngoài thềm nhà thờ, có thể nhìn thấy rõ voi mẹ voi con. Những con voi làm bằng đá74766_10150824810882007_1179198760_n trắng, đang uống nước biển xanh, đầu mọc tóc xanh mướt thật xinh đẹp. Huỳnh lôi đâu ra cái thổi bong bóng xà phòng, thế là cả lũ thi nhau thổi say mê. Bỗng từ không khí, Takaone xuất hiện như một anh lính đánh thuê, áo xắn tay, mặt phừng phừng, vai vác tripod, túi lủng lằng máy ảnh. Mấy đứa câm bặt sợ sệt, Huỳnh lấy cái giọng ngọt ngào nhất ra hỏi han. Ai cũng phải nhún nhường o bê nó, đòi chụp ảnh cho anh ấy với con voi, với biển trời, để mong ảnh bớt giận tụi ham chơi. Đến tôi cũng phải bỏ tiền ra mua kem cho nó, cậu bé dỗi hờn thật ghê gớm. Bù lại nhờ am hiểu cậu bé dỗi hờn mà tôi được chai bia cá cược, tôi cược là cậu bé đi tới ngọn hải đăng, trúng phóc.

Sau buổi chiều đó, chúng tôi trở lại La Harve, vào siêu thị mua bia cùng đồ nhậu mang lên tàu. Chơi bài ai thua người đó phải uống bia, tôi uống đầy bụng tới về Paris. Huỳnh thì tới Rouen đã nhảy xuống nên thoát tội. Sau này mỗi lần nó lên Paris, bọn tôi đều chuốc nó để bù lại vụ Étretat. Normandy là vùng đất rộng lớn, nhưng trong tôi không đâu đẹp như Étretat cả. Cảm giác thật tự do khi đứng trên đầu con voi nhìn biển mênh mông xanh, hải âu bay, trời nắng nhè nhẹ, cha con dắt nhau trên bãi sỏi, màu trắng của đá sáng rực lên. Một mùa hè đang tới hoặc đang qua.

Chuyện kể về cái toa lét

fun-wc-sign-sticker

Chuyện toa lét bao giờ cũng khó nói và là nỗi khổ tâm chung của toàn xã hội.

Ngày bé nhà tôi ở tập thể, không có toa lét riêng, phải đi chung với cả xóm. Xóm có khoảng chục gia đình, chưa kể những người làm việc trong cơ quan ấy cũng dùng ké. Thế nên giờ hành chính thành ra giờ cao điểm, đông vui tấp nập như tắc đường Hà Nội lúc 8h sáng hay 6h chiều. Toa lét hồi đấy gọi là nhà xí, với 4 cái buồng nhỏ xíu, cửa gỗ xanh, bên ngoài có cái bể nước to đùng. Người người qua lại cũng chộn rộn. Ngày nắng thì hôi rình, ngày mưa thì bì bõm.
Bọn chúng tôi hồi đấy đều cùng lứa sinh viên vỡ lòng, buổi tối sợ ma, đi phải dùng đèn pin mà phải đi theo bạn theo bè mới vui. Đi xong còn đứng đợi chờ, lấy đèn pin soi vào bể nước.  Ánh sáng từ mặt nước phản chiếu lên tường thành những hình thù rất đẹp, óng ánh như dải ngân hà, thướt tha như dòng sông, lúc đảo đèn pin nhanh thì còn tao ra các ảo ảnh vui nhộn, con rắn trườn hay hình vòng lửa. Trò chơi ấy cũng vui, thấy gắn bó giống như chơi ô ăn quan hay nhẩy bậc vậy. khi nhà xí bắt đầu bẩn thỉu, hôi rình đáng sợ thì bọn tôi nghĩ ra cách cậy nắp cống ở dọc đường vào toa lét. Mỗi nắp công nhỏ chừng 30 x 30, cả hàng dài, trời tối cả lũ có thể rủ nhau đi tập thể dọc đường cống. Đứa nào không có gan vào đó thì lén lút trốn bác bảo vệ, đến chỗ mấy lùm cây hoa. Lâu dần ở đó, rau sam rau dền mọc xanh um, các cô các bác đi làm nhìn thấy hái về ăn tíu tít, riêng dân khu tập thể thì cạch.

Đọc ¨Ai đã ăn hết cây sing-a ngày ấy¨, bọn trẻ con Hàn Quốc cũng tụ tập đi toa lét tập thể, trêu chọc nhau rồi lớn lên lại nghĩ ¨Ngày ấy hẳn rất buồn chán tới mức phải chơi phân¨. Khi nghe phải mấy bài tục ca của Phạm Duy, tôi cứ nghĩ ông phải chán lắm, buồn lắm, khổ lắm mới viết ¨Em như cục cứt trôi sông, anh như con chó đứng trông trên bờ¨, thấy thương một thế hệ tài hoa mất mát đến thế. Thế hệ tôi sau bao cấp cũng coi là thế hệ mất mát, nhưng chúng tôi nghĩ lại kỉ niệm ấu thơ không thấy khổ, chỉ thấy thân thương. Có chăng bây giờ đầy đủ, chúng tôi mới mất mát phương hướng và lý tưởng, hàng ngày chết vì câu hỏi ¨Mình đang làm gì?¨.

Những ngày tháng khốn khổ ấy luyện tôi bền chí. Nhà xa toa lét mấy trăm mét, đi cũng phải có quy củ, không thể nào tùy tiện được. Tôi thì quyết không đi tối, mẹ lại không đi sáng, vì sợ đi vào gặp người quen làm cùng thì ngượng ngượng. Ngày đó không hiểu sao mọi người đều dễ xấu hổ. Như khi gặp mấy bác người quen đi toa lét, tôi thường đi lại chào rất to ¨Cháu chào bác Giác ạ¨, mấy hôm sau bác gặp mẹ tôi thì thường nhắc khéo ¨Bảo cái Nga chào ít thôi, tôi ngượng lắm¨. Thế mà cứ tưởng khiêm tốn và sự đỏ mặt là vũ khí chỉ người trẻ mới có. Nói về chuyện trẻ, em trai tôi, thằng nhóc trẻ trâu ấy, đúng là khá thật. Em trai là chuyên gia làm bậy, sau xe tải hoặc ở bồn hoa. Mắt lúc nào cũng láo liến, tai dỏng lên, chân thăn thoắt, cảnh giác cao độ. Chả thế mà sau này giác quan của nó cái nào cũng tốt, chơi thể thao môn nào cũng giỏi.

Khi nhà tôi mua nhà mới, cách xa nhà cũ tầm 300m thì mẹ vui lắm vì có cái toa lét riêng. Tuy nhiên nhà chỉ có 16 m2 nên bố bịt kín luôn làm bệ giặt. Chẳng ai để toa lét ngay cạnh bể nước ăn cả, sợ lắm, thế là bịt kín không còn gì. Cả nhà lại rong ruổi vào toa lét tập thể, tình trạng còn tra tấn gấp đôi ngày xưa. Em tôi đêm xuống thì cứ đi tại gia, rồi mẹ bọc kín mang ra đổ rác. Có hôm mới để ngoài hiên đợi đổ, quay đi quay lại đã thấy mất tích. Hình như có ai đó tưởng đồ quí nên chôm mất, thật tội. Ngày đấy mẹ bảo ¨ước mơ giờ chỉ là mua được cái nhà có toa lét riêng¨, ước mơ nhỏ nhoi mà khó thành. Đến năm tôi học lớp 6 thì nó thành hiện thực. Toa lét lúc này đã là bồn cầu, ngồi được, có gương soi, sạch đẹp thơm tho. Bê cơm vào đó ăn cũng không thấy bẩn. Sau này tôi phát hiện ra một điều tuyệt vời nữa của toa lét là khi nào gặp bài toán hóc búa, nghĩ không ra thì chui vào đó, suy nghĩ một hồi là lại có ý tưởng liền. Lâu dần thành thói quen, cứ bí tắc suy nghĩ là vào toa lét hy vọng tìm ra ánh sáng mới.
Nhớ lời thầy giáo dạy Hóa cấp hai ¨Buồn ngủ thì cứ vào toa lét ngửi amoniac tỉnh như sáo liền¨, đấy là toa lét bẩn thỉu của trường học. Còn ở nhà thơm tho sạch sẽ, sao vẫn có tác dụng như nhau?

Bây giờ đi Tây, ở kí túc xá, tình trạng khốn khổ lại lặp lại. Một tầng có tới 20 phòng mà chỉ có chung một toa lét lớn, khoảng 5,6 phòng. Chưa bao giờ ùn tắc nhưng mỗi lần đi phải vượt tầm 20m đường bộ để tới cũng oải cái bàng quang. Thỉnh thoảng gặp bạn Mattia đẹp trai cũng thật ngại ngần, nếu nên duyên với bạn thì đã thành chuyện tình toa lét. Nhà cửa chung đụng chán vậy mà giờ đây sắp chuyển đi, sang nhà mới có toa lét to đùng sạch sẽ, cửa sổ nắng chan hòa lại không muốn đi. 2 năm cho một kí ức là quá nhiều phải không?Nhớ gì không nhớ, đi nhớ cái toa lét hôi rình.