fun-wc-sign-sticker

Chuyện toa lét bao giờ cũng khó nói và là nỗi khổ tâm chung của toàn xã hội.

Ngày bé nhà tôi ở tập thể, không có toa lét riêng, phải đi chung với cả xóm. Xóm có khoảng chục gia đình, chưa kể những người làm việc trong cơ quan ấy cũng dùng ké. Thế nên giờ hành chính thành ra giờ cao điểm, đông vui tấp nập như tắc đường Hà Nội lúc 8h sáng hay 6h chiều. Toa lét hồi đấy gọi là nhà xí, với 4 cái buồng nhỏ xíu, cửa gỗ xanh, bên ngoài có cái bể nước to đùng. Người người qua lại cũng chộn rộn. Ngày nắng thì hôi rình, ngày mưa thì bì bõm.
Bọn chúng tôi hồi đấy đều cùng lứa sinh viên vỡ lòng, buổi tối sợ ma, đi phải dùng đèn pin mà phải đi theo bạn theo bè mới vui. Đi xong còn đứng đợi chờ, lấy đèn pin soi vào bể nước.  Ánh sáng từ mặt nước phản chiếu lên tường thành những hình thù rất đẹp, óng ánh như dải ngân hà, thướt tha như dòng sông, lúc đảo đèn pin nhanh thì còn tao ra các ảo ảnh vui nhộn, con rắn trườn hay hình vòng lửa. Trò chơi ấy cũng vui, thấy gắn bó giống như chơi ô ăn quan hay nhẩy bậc vậy. khi nhà xí bắt đầu bẩn thỉu, hôi rình đáng sợ thì bọn tôi nghĩ ra cách cậy nắp cống ở dọc đường vào toa lét. Mỗi nắp công nhỏ chừng 30 x 30, cả hàng dài, trời tối cả lũ có thể rủ nhau đi tập thể dọc đường cống. Đứa nào không có gan vào đó thì lén lút trốn bác bảo vệ, đến chỗ mấy lùm cây hoa. Lâu dần ở đó, rau sam rau dền mọc xanh um, các cô các bác đi làm nhìn thấy hái về ăn tíu tít, riêng dân khu tập thể thì cạch.

Đọc ¨Ai đã ăn hết cây sing-a ngày ấy¨, bọn trẻ con Hàn Quốc cũng tụ tập đi toa lét tập thể, trêu chọc nhau rồi lớn lên lại nghĩ ¨Ngày ấy hẳn rất buồn chán tới mức phải chơi phân¨. Khi nghe phải mấy bài tục ca của Phạm Duy, tôi cứ nghĩ ông phải chán lắm, buồn lắm, khổ lắm mới viết ¨Em như cục cứt trôi sông, anh như con chó đứng trông trên bờ¨, thấy thương một thế hệ tài hoa mất mát đến thế. Thế hệ tôi sau bao cấp cũng coi là thế hệ mất mát, nhưng chúng tôi nghĩ lại kỉ niệm ấu thơ không thấy khổ, chỉ thấy thân thương. Có chăng bây giờ đầy đủ, chúng tôi mới mất mát phương hướng và lý tưởng, hàng ngày chết vì câu hỏi ¨Mình đang làm gì?¨.

Những ngày tháng khốn khổ ấy luyện tôi bền chí. Nhà xa toa lét mấy trăm mét, đi cũng phải có quy củ, không thể nào tùy tiện được. Tôi thì quyết không đi tối, mẹ lại không đi sáng, vì sợ đi vào gặp người quen làm cùng thì ngượng ngượng. Ngày đó không hiểu sao mọi người đều dễ xấu hổ. Như khi gặp mấy bác người quen đi toa lét, tôi thường đi lại chào rất to ¨Cháu chào bác Giác ạ¨, mấy hôm sau bác gặp mẹ tôi thì thường nhắc khéo ¨Bảo cái Nga chào ít thôi, tôi ngượng lắm¨. Thế mà cứ tưởng khiêm tốn và sự đỏ mặt là vũ khí chỉ người trẻ mới có. Nói về chuyện trẻ, em trai tôi, thằng nhóc trẻ trâu ấy, đúng là khá thật. Em trai là chuyên gia làm bậy, sau xe tải hoặc ở bồn hoa. Mắt lúc nào cũng láo liến, tai dỏng lên, chân thăn thoắt, cảnh giác cao độ. Chả thế mà sau này giác quan của nó cái nào cũng tốt, chơi thể thao môn nào cũng giỏi.

Khi nhà tôi mua nhà mới, cách xa nhà cũ tầm 300m thì mẹ vui lắm vì có cái toa lét riêng. Tuy nhiên nhà chỉ có 16 m2 nên bố bịt kín luôn làm bệ giặt. Chẳng ai để toa lét ngay cạnh bể nước ăn cả, sợ lắm, thế là bịt kín không còn gì. Cả nhà lại rong ruổi vào toa lét tập thể, tình trạng còn tra tấn gấp đôi ngày xưa. Em tôi đêm xuống thì cứ đi tại gia, rồi mẹ bọc kín mang ra đổ rác. Có hôm mới để ngoài hiên đợi đổ, quay đi quay lại đã thấy mất tích. Hình như có ai đó tưởng đồ quí nên chôm mất, thật tội. Ngày đấy mẹ bảo ¨ước mơ giờ chỉ là mua được cái nhà có toa lét riêng¨, ước mơ nhỏ nhoi mà khó thành. Đến năm tôi học lớp 6 thì nó thành hiện thực. Toa lét lúc này đã là bồn cầu, ngồi được, có gương soi, sạch đẹp thơm tho. Bê cơm vào đó ăn cũng không thấy bẩn. Sau này tôi phát hiện ra một điều tuyệt vời nữa của toa lét là khi nào gặp bài toán hóc búa, nghĩ không ra thì chui vào đó, suy nghĩ một hồi là lại có ý tưởng liền. Lâu dần thành thói quen, cứ bí tắc suy nghĩ là vào toa lét hy vọng tìm ra ánh sáng mới.
Nhớ lời thầy giáo dạy Hóa cấp hai ¨Buồn ngủ thì cứ vào toa lét ngửi amoniac tỉnh như sáo liền¨, đấy là toa lét bẩn thỉu của trường học. Còn ở nhà thơm tho sạch sẽ, sao vẫn có tác dụng như nhau?

Bây giờ đi Tây, ở kí túc xá, tình trạng khốn khổ lại lặp lại. Một tầng có tới 20 phòng mà chỉ có chung một toa lét lớn, khoảng 5,6 phòng. Chưa bao giờ ùn tắc nhưng mỗi lần đi phải vượt tầm 20m đường bộ để tới cũng oải cái bàng quang. Thỉnh thoảng gặp bạn Mattia đẹp trai cũng thật ngại ngần, nếu nên duyên với bạn thì đã thành chuyện tình toa lét. Nhà cửa chung đụng chán vậy mà giờ đây sắp chuyển đi, sang nhà mới có toa lét to đùng sạch sẽ, cửa sổ nắng chan hòa lại không muốn đi. 2 năm cho một kí ức là quá nhiều phải không?Nhớ gì không nhớ, đi nhớ cái toa lét hôi rình.

One thought on “Chuyện kể về cái toa lét

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s