Cùng chơi trò đố vui không có thưởng không?

¨Đố bạn con chuột nào đi 2 chân¨

¨Ẹc khó vậy¨

¨Con Mickey, hehe¨

¨Đố tiếp: con vịt nào đi 2 chân ¨

¨Con Donald¨

¨Con vịt nào chả 2 chân¨

Mickey-and-Donald-disney-8175774-800-600Một câu đố nữa nhé

¨Thằng câm đi vào tiệm tạp hóa, nó muốn mua bàn chải đánh răng nên chạy tới chỉ vào bàn chải. Hỏi thằng mù muốn mua bàn chải đánh răng thì phải làm sao?¨

¨Ờ nó nhe răng ra chỉ vào¨ hí hửng

¨Cũng được, không thì nó chỉ cần nói: Bán em cái bàn chải đánh răng chị ơi¨

Hehe, đơn giản không. Câu hỏi nữa nhé ¨Sự liên hệ giữa hai câu hỏi trên là gì?¨

Đó lối mòn tư duy của con người. Cứ đơn giản Donald thì đi với Mickey, hay thằng mù thì cũng không nói được như thằng câm. Nếu một hôm bạn cao hứng đọc tôi nghe một đoạn truyện hay ho nào đó, tôi hỏi ¨Ai viết?¨, bạn bảo ¨William…¨, tôi cướp trên miệng ¨Shakespeare chứ gì, thảo nào hay¨. Bạn lạnh lùng ¨William Sayoran¨. Thành Lộc từng trích 1 câu nổi tiếng, chẳng hiểu của ai ¨Không phải William nào cũng là Shakespeare¨. Thế đấy, sự rập khuôn sáo rỗng đôi khi làm người ta thiển cận.

Một câu toán học đơn giản như sau ¨Có 2 số cộng lại là 3, hiệu là 2, hỏi số bé là bao nhiêu?¨ Tự nhiên trong đầu bạn hiện lên số 2 như bản năng. Có người sẽ ngồi tính toán như tôi, mất vài giây, thuộc loại người lí trí. Nhưng anh bạn tôi thì lại loay hoay kêu khó, bởi lười suy nghĩ. Mặc dù Bill Gates nói rằng ông ta thích dùng người lười vì họ sẽ tìm được những giải pháp đơn giản và nhanh hơn (“I choose a lazy person to do a hard job. Because a lazy person will find an easy way to do it.”). Sự thực thì robot hay những thiết bị thông minh, thứ mà họ gọi là ¨trí tuệ nhân tạo¨ (artificial intelligence) đều đang làm con người sống dễ dàng và lười hơn. Có câu nói: những kẻ lười đang làm thay đổi thế giới. Không sai. Tuy nhiên đó là lười chân tay nhưng hoạt động đầu óc, còn con người mà lười suy nghĩ thì thế giới coi như đóng băng.

Họ bảo ¨Con người hình thành khi khỉ đi 2 chân¨, Lê Hoàng phản pháo theo đúng kiểu đanh đá của ông ta ¨Con người hình thành khi họ bắt đầu di chuyển¨. Di chuyển đây chắc không chỉ nói về tình trạng địa lý mà còn trong tư duy. Nếu ta đi, không nghĩ suy, chỉ rong chơi, đơn giản đó là kẻ hành khất, giống người Gipsy. Nếu ta đi, mang suy nghĩ về khám phá vùng đất mới, say mê phiêu lưu thì sẽ thành như Colomb0 tìm thấy châu Mĩ hay Cook cập bến châu Úc. Nếu ta đi, lòng chất đầy ham muốn chiếm đoạt thì sẽ thành thực dân Anh, Pháp, Bồ. Còn nếu ta đi, vì không có nơi nào để sống, khát khao tìm vùng đất của mình, xã hội của mình, thì sẽ thành những người Do Thái khôn ngoan. Thực chất, khi họ tới với châu Âu, ngày đó người ta coi giao thương là nhơ nhớp, dân Do Thái phải làm và thành công xuất sắc, có tiền nhưng không địa vị. “Tiền nước Mỹ nằm trong túi người Do Thái”. Họ là những kẻ đẻ ra hình thức ngân hàng, mà sau này cả thế giới phải đi theo. Vậy là đi, thực sự là đi bằng chân và bằng đầu.

Chủ nghĩa xê dịch đang làm loạn thế giới này, trong cộng đồng những người trẻ có nhiệt huyết, đam mê, và hơn cả là dũng cảm. Cuộc sống của con người có sinh, lão, bệnh tử, trong đó quá trình ¨lão¨ kéo dài nhất, có trẻ nhỏ, niên thiếu, trưởng thành, người già. Nhưng ở thế kỉ 21, có thêm giai đoạn nữa gọi là hậu niên thiếu, tiền trưởng thành – quá độ Peter Pan. Về cơ bản, giai đoạn này nằm trong quá trình lão bất di bất dịch, nhưng lão thể xác mà trẻ tâm hồn. Bạn có thể gặp họ ở hình thái ông cụ Benjamin Button tập nhảy, chơi đu quay, khóc oe oe gọi mẹ. Tôi nằm trong thế hệ này, thích rong chơi, vô tư vô nghĩ, không gò bó mình trong chồng con, tiền nhà, xe cộ, coi mình là trẻ con. Mà cái thế hệ này ngày càng nhiều với khẩu hiệu ¨Forever Young¨. Thật sự không biết đó là tốt hay xấu nữa. Sống theo bản năng, tự do với xã hội, bứt mình ra mọi khuôn khổ, nâng cao nhân quyền, sống thế thật tuyệt, nhưng có ích kỉ với gia đình. Hòa hợp giữa sống vì mình và vì gia đình khó như như xã hội hiện đại cố gắng giữ bản sắc.

Dù thế nào tôi và vô số người vẫn đang xê dịch, chỉ đi vì muốn đi, hoặc đi vì chán ngồi 1 chỗ. Đi thì cứ đi, làm thì cứ làm, vui cứ vui, miễn sao thoải mái, chỉ đừng hô khẩu hiệu ¨Người ta chỉ sống khi xê dịch¨. Ông bà tôi, bố mẹ tôi nghìn đời vẫn sống, sống đẹp là đằng khác. Hay nhiều người thích câu ¨Đừng nói với tôi bạn giỏi thế nào, hãy nói tôi nghe bạn đi những đâu¨. Edison cả ngày chỉ ngồi trong phòng và ông ấy mang văn minh cho toàn nhân loại. Ông nông dân Mạc Ngôn chỉ ngồi yên ở cái huyện Cao Mật để vẽ lên toàn bộ hiện thực Trung Quốc, giật về giải Nobel. Các nhà văn kháo nhau nếu Tô Hoài lên Tây Bắc trước khi viết truyện thì Truyện Tây Bắc đã không hay như thế.

Mỗi người một cách sống, hãy để mình tự do trong suy nghĩ về người khác. Chúng ta về cơ bản chỉ khác nhau ở đam mê. Chỉ hi vọng rằng mỗi vùng đất mình tới, mỗi trải nghiệm mình có, mỗi bước chân mình đi sẽ làm lớn lên con người. Người ta khổng lồ trong tư duy, còn tư duy khổng lồ trong hình hài đơn giản. Đi cho sự ngu xuẩn giảm bớt, can đảm tăng lên, trí tuệ rèn rũa để đương đầu với một cuộc sống ổn định trong xã hội bất ổn phía trước.

¨Trời ạ, nói dễ, làm mới khó. Tôi mà làm được, họa có đi đầu xuống đất¨

Ừ, vậy hãy đi bằng đầu, đừng chỉ bằng chân.

3 thoughts on “Đi bằng đầu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s