Chuyện bắt đầu từ cái trang groupon.fr chết tiệt.

Đây là chỗ bạn có thể mua được tour du lịch hoặc phiếu ăn ở khách sạn nhà hàng giá rẻ. Tôi có nhiều bạn hay bị nghiện mua sắm online, một trong số đó trong 1 lúc hứng chí thì đã mua ngay cái phiếu giảm giá thuê lều trong 1 camping cực kì rừng rú với cái tên thật lãng mạn Camping Nghìn sao ( Mille étoile). Hiểu theo đúng kiểu nói văn chương Việt nam thì đó là sự màn trời chiếu đất, vậy bạn vẫn mua và còn rủ anh em theo cùng. Tôi nằm trong số lơ ngơ dẫm ống bơ như thế. Tự mình đồng ý cho đầu vào rọ rồi giờ phải tìm cách đi đến cái rọ nữa. Camping Mille étoile ở phía trung nam nước Pháp, muốn tới dĩ nhiên phải đi tàu. Sau hồi săn lùng vé rẻ thì cũng kiếm được cái vé tàu tới 1 thành phố gần đó. Vậy là kế hoạch ăn chơi nguyên vùng Ardèche ra đời, đầy niềm vui, máu và nước mắt (hoàn toàn nghĩa đen).

Trước khi rơi vào hành trình này, tôi cũng có lên Couchsurfing hi vọng tiết kiệm được chút tiền con cỏn, nhưng không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà các bạn trả lời đều bảo ¨weekend ấy tao bận đi chơi, tuần sau thì được¨. Tuy nhiên có chị Céline dễ thương còn cho vài lời khuyên ¨Này này, Montelimar nhà tao không có gì đâu,  mày nên đi Balazuc đẹp lắm, có bãi tắm thú vị nữa, rồi đi chèo kayak ở Vallons nữa¨. Thế là hiểu rồi đấy, điểm đến đầu tiên của tôi sẽ là Balazuc, một trong những ngôi làng đẹp nhất nước Pháp.

Cuối tháng 6, Paris như bánh baguette mới nhào còn ẩm ướt, bánh miền nam đã ra lò. Không quá nóng mà chỉ âm ấm, dễ chịu, thơm ngon ngào ngạt. Đi tàu Ouigo hơi rẻ xuống Valence chỉ mất 3h mà bao nhiêu cảm xúc đổi thay theo đúng thời tiết. Tới Valence, chưa kịp thở lại leo lên bus địa phương đi dọc vùng trù phú này.  Đặc sản đương nhiên là những ruộng nho xanh tít tắp, nắng lên cao chới với, những cây táo, mơ, mận thấp thoáng, cherry ửng đỏ, vài ruộng lavender tim tím, đám núi mờ xa, mây từng đám to bự hoặc mỏng lơ thơ, gió bạt ngàn, và cơn buồn ngủ miên man.

IMGP0842 IMGP0230

Xe bus vứt những con người khốn khổ ở vệ đường. Lúc này trời tự nhiên nắng chói, nóng đỉnh điểm, chỉ cần đường nhựa bốc khói nữa là đúng hoang mạc. Ngáp ngủ, mệt mỏi, nóng thiêu đốt, bụng cồn cào, tôi lết chân như người tật đi giật lùi. Balazuc nằm tít trên cao núi, con đường lăn lóc giữa những ruộng nho xanh mơn mởn. Nho quả bé như hồ tiêu nhưng dây chắc mập. Vùng này chuyên vang đỏ, còn vang trắng người ta chuộng vùng Alsace, trong khi vang hồng lại là đặc sản Provence. Riêng Bordeaux và Bourgoin thì vang gì cũng ngon hết, một bác gái lái taxi đã kể thế. Trong lúc đói khát ấy tôi chỉ thèm Cidre – một loại chất lên men làm từ táo, ngon và thanh mát, sản vật nổi tiếng của Normandy. Nếu có Cidre kèm ít phô mát tươi và dưa vàng nữa thì tuyệt. Giấc mơ  chỉ nhỏ bé thế. Hoặc một thúng cherry đỏ rực và dưa hấu sọc xanh.

IMGP0223 IMGP0243

Cầu được ước thấy, trên con đường dài ngoằn nghoèo, tôi tia ngay thấy biển báo ¨Có bán chery, 2e/1kg¨. Sáng rực cả mắt lao ngay vào ngôi nhà kì quặc ấy. Két két, cánh cửa mở vào một khoảng sân với cầu thang lên trên nhà, xa xa có máy cày và 1 thúng cherry đỏ mọng. ¨Bác ơi¨, một ông già chầm chậm đi xuống. Ông già có khuôn mặt nhúm nhó, mắt mờ mở bé, cùng cái miệng giống con mèo, tay chân những vết thâm chạy dọc, đôi chỗ chảy máu ra. Tôi sợ hãi ¨Cho cháu mua 2kg¨ rồi ào ào bốc vì sợ đôi tay trầy xước ấy đụng vào những quả cherry căng mọng, đã ngả màu đen rục. Tôi cứ nghĩ khuôn mặt mèo ấy sẽ ám ảnh mình mãi, nhưng hóa ra khi ăn những quả cherry ngọt lừ, mềm mát, đã miệng thì quên béng cả sự sợ hãi. Suy cho cùng ấn tượng của tôi về ngôi làng nhỏ bé này chỉ có cherry.

IMGP0280 IMGP0240Balazuc cũng như phần lớn các ngôi làng khác ở vùng miền nam, hao hao GordesIMGP0288 hoặc Saignon, tức là nhà bằng đá tổ ong, mái ngói, những bụi hoa hồng hoặc giàn lẳng lan buông lơi, nho xanh cuốn vào tường bên khung cửa sổ rèm trắng. Trong cái nắng chói chang của ngày hè, Balazuc hơn những nơi khác ở con sông chảy dưới chân mình. Ném mình trên ngọn núi đá, Balazuc nhìn kiêu kì xuống sông Ardèche và buông cái nhìn khắc nghiệt qua rặng núi bên kia. Núi ở đây chia từng lớp, xếp chồng nhau như chiếc bánh 9 tầng mây một màu nâu nhạt. Trên núi không có tán thông tùng hay rừng, chỉ những cây bụi lùm khô khốc. Dòng Ardèche cũng vậy, nông cạn, khô nước hiện rõ từng lớp sỏi lớn trong lòng. Lãnh chúa Guillime đã từng tự hào biết bao về cái thành trì xinh đẹp này.

IMGP0358 IMGP0375

IMGP0351 IMGP0341

Gió thốc tháo đẩy tôi lăn dài trên con đường mòn xuống lại quốc lộ. Tôi ngồi bệt bên vệ đường trong nắng, gió phương nam chờ một chuyến xe bus cuối ngày đưa về Vallons pont d’arc. Dù mới 6h chiều, dù chưa vào đợt nghỉ hè nhưng xe bus ở đây thưa thớt như ớt không cay mẹ mua. 30ph sau tôi vào tới thị trấn nhỏ, mua một chai vang Ardèche, ít phô mai dê, món saucisson địa phương, ít thịt hun khói, salad, bánh mì cho bữa tối. Ngôi nhà của những con mèo dễ thương (gite des chats) hiện ra sau một con đường ngập nắng chiều, rực cháy cả cánh đồng nho và những người khoan khoái đạp xe. Chủ nhà là một cặp vợ chồng dễ thương, tíu tít mời uống rượu uống nước. Lũ nhóc tóc xoăn chạy chơi dưới giàn tử đằng. Khắp nơi là tượng mèo xinh xắn. Ban công nhà nhìn ra bát ngát ruộng đồng, nhìn thẳng vào mặt trời chói lóa. Những nếp nhà ngói đã yên ắng sau 9h, dù mặt trời còn chưa tắt. Gió bạt ngàn. Có người ngồi vẽ tranh. Căn phòng kiểu Ấn Độ gió thổi lồng lộng, tôi khoan khoái vào bồn tắm, cho nước và gió rũ bỏ hết mệt mỏi ban chiều.

Ngày dài nhất còn chưa bắt đầu.

2 thoughts on “Balazuc ám ảnh mặt trời

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s