Khi tôi tới Dublin, tiếng chuông đồng hồ 11h đêm điểm ping pong, ping pong. Nhà ga cuối ngày vẫn còn vài người, tàu điện chạy rù rì trên đường, bóng tối tưởng như đã nuốt trọn thành phố. Trong bóng đêm, ánh đèn đường vàng tỏa hai bên, tàu điện vẫn chạy rù rì, có vài người say bên kia vỉa hè, tôi nghĩ thành phố này sắp ngủ.

IMGP1821Tàu dừng bên này sông Liffey, đại lộ O’Conell thênh thang, sáng lên tượng con người ghi dấu ấn. Âm thanh từ loãng tới đậm dần, như Hà Nội lúc 5h sáng, khi người bán rau đầu ngày đang đạp xe hối hả đi lấy hàng, trong tiếng còi bíp của người chở lợn trên honda cà tàng, để rồi họ cùng về ngồi yên một góc trong chợ Dịch Vọng. Âm thanh của ngày mới, hơi sống sượng, chưa tươi vui. Dublin cũng thế. Bên này sông, âm thanh còn thưa thớt, nhưng tới khi băng qua cầu sang Aston Quay, rồi lách mình qua những con đường nho nhỏ vào cái rốn của sự náo nhiệt: Temple bar thì bùng nổ.

  IMGP1878IMGP1881

Cảm giác của tôi khi lần đầu tới Dublin đúng là choáng ngợp: âm thanh và ánh sáng. Thật hạnh phúc khi tới thành phố về đêm, thấy được cuộc sống của những con cú mới rời tổ, loạn xạ đầy sinh khí. Đèn sáng rực, những chùm hoa tươi sắc như chưa bao giờ tươi hơn thế, buông xuống cửa mọi quán bar ở đây. Tiếng hát vang lên mọi nơi. Ở Châu Âu già nua, nhạc sống là thứ quá xa xỉ, trong những quán bar họ bật thứ nhạc cũ kĩ, nếu có Maroon 5 đã là một hạnh phúc không ngờ, thực ra chỉ là sự thỏa mãn có chừng mực. Nếu muốn nghe nhạc, bạn trả 12e cho một cốc Guiness trong một cái hầm tối om ở Paris, ở đó, ngỡ như chỉ một kẻ hút thuốc, sẽ có nguyên một bầu không khí lãng đãng, mịt mù như sương giăng mặt hồ đầu thu. Thế mà tôi đã biết ơn lắm rồi. Trong khi điều đó gần như là hiển nhiên ở Dublin: nơi có bia, có rượu, sẽ có nhạc, có hoa.

IMGP1817 IMGP1980

IMGP1939 IMGP1919

Tôi cứ tự hỏi mình ¨Dublin sẽ ra sao khi hè qua, hoa tàn?¨ Hoa như một phần không thể thiếu để điểm trang cho thành phố này. Hoa ở khắp nơi dịu dàng, nhẹ nhàng, dung dị, khi tím khi hồng, mang sự trẻ trung rực rỡ. Thành phố căng tràn sức sống bởi màu sắc kia át cả sự ảm đạm của mưa trong 365 ngày. Kì lạ chỉ quán bar mới có hoa treo nhiều thế, quán nào cũng có, còn đường phố hoa cũng chỉ nơi này nơi kia. Hoa làm người ta thấy yêu Dublin như thể Dublin là hoa, hoa là thành phố. Những ngày đông sẽ ra sao, tôi không tưởng tượng được.  Một cô gái không mặc gì có khi còn đẹp hơn váy xòe áo hoa, còn một thành phố trần trụi sẽ như thế nào?Nó có gì không?

  IMGP1891 IMGP1983 IMGP1935

Có bia, Dublin vẫn còn có bia và nhạc nữa. Ở Temple bar, các quán bar mọc lên san sát cạnh nhau, nhạc chan chát qua vác tường. Có cô ca sĩ đang hát bên này, bên kia một nhóm các ông già trình diễn. Họ chơi banjo, guitar, chơi trống, chơi kèn, chơi những thứ thật dân dã với nhịp điệu vui tươi như tiếng ngày mùa, tiếng ngựa khua, hay tiếng gọi dê về trại. Có tiếng giày gõ trên nền, các cô gái xinh xắn váy phồng, các anh chàng áo bóng, họ khoác tay nhau cùng nện guốc. Cộc, cộc, cộc, riverdance khiến người ta cũng vô tình thấy chân mình đang đập xuống sàn theo. Rồi tiếng keng keng, những vại bia cụng vào nhau. Bia tươi tuôn chảy hối hả từ vòi sau quầy bar gỗ. Người ta cho bia chảy vào lưng cốc rồi ngừng lại, đợi bia lắng xuống, lại mới mở vòi tiếp. Dòng bia chảy xuống xối tung bọt trong lòng, rồi từ từ bọt trồi lên, lấp kín miệng cốc. Mỗi vại bia chừng nửa lít, đen óng, bên trên có lớp bọt nâu thật mềm, uống vào đắng đắng mà ngầy ngậy. Uống Guiness, tôi có cảm giác như Harry Porter lần đầu uống thử bia bơ, chắc cũng ngậy và thơm như thế. Bia Guiness khó uống, giống thuốc bắc như không để chữa bệnh. Khi uống xong lại thấy ngòn ngọt, lại mê mê, nghiền nghiện. Rồi tối nào cũng phải lôi nhau ra bar, gọi một cốc Guiness cho đỡ nghiền, rồi đứng ngó ông già hát bài dân ca nào đó.

Dân ca Ireland khó mà nghe cho ra bài. Lời hát của nó dài lê thê, khó hiểu, thật sự không nghe được gì. Giai điệu da diết của nó làm người ta đôi khi buồn. Tôi nghĩ tới bài hát về con hải cẩu. Có con hải cẩu lên bờ vì yêu một cô gái.  Cô gái sinh cho nó đứa con, thì nó phải trở về biển. Cô gái lấy chồng, con hải cẩu khóc, nó nói: rồi đây chồng của cô sẽ bắn chết cả nó và con trai. Bài hát ấy thật buồn qua giọng hát của Joan Baez – người tình của Bob Dylan và có thể của Gretchen trong 6 người đi khắp thế gian. Những bài dân ca cổ của Ai len có sự ám ảnh kì lạ.  Nếu người ta nghe nó qua miền mưa ở Dublin thì thật buồn thảm quá. Vậy nhưng những ngày ở Dublin tôi không thấy buồn gì, thấy vui là đằng khác. Tối tối lại được hẹn hò ra quán bar, chọn nơi có nhạc vui nhộn, ngồi trên ghế, hét vào tai nhau, cụng vại bia Guiness, thi thoảng lại thử Jameson nồng mùi gỗ sồi. Con chim Tucan khoe cái mỏ của nó trên poster quảng cáo. Guiness như là nhịp đập của thành phố này. Mà có lẽ của cả đất nước, vẫn bia, vẫn hoa, vẫn quán bar, tôi thấy một Killarney hao hao Dublin. Ireland có thế: Guiness, nhạc và hoa.

IMGP2683( Và đây là Dublin trong tay bạn Nga 🙂 )

One thought on “Guiness, nhạc và hoa

  1. bạn Nga vẽ khéo tay quá, từng điểm riêng thì ko có gì đặc biệt nhưng nhìn tổng thể lại đơn giản và đẹp quá 😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s