Ninedots-1Ego, ego là một từ tiếng Latin, được sử dụng khá phổ biến trong tiếng Anh hiện nay, bởi vô hình nó đang cấu thành nên thế giới này. Ego nghĩa là I, hoặc self, nói về cái tôi căn bản của mỗi người. Thế giới này phong phú, kì vĩ, đáng sống cũng vì có sự đa dạng từ những cái tôi, hoặc đẹp đẽ, hoặc xấu xí, nhưng rất riêng.

Tối qua, trong bữa cơm, bạn kể ¨Hôm nay đọc được bài báo về sự bất tử. Những loài tảo hay thủy tức èo uột vậy mà có thể sống tới hàng trăm năm. Thời gian nó sống gần kề với sự vô tận.¨ Thực ra đó cũng không phải là sự vô tận, chỉ là những loài này sống lâu, sống dai hơn loài người. Thực sự loài người cũng thèm khát sự bất tử lắm. Võ Tắc Thiên ăn thịt trẻ sơ sinh hay Tần Thủy Hoàng xây lò luyện đan thì họ vẫn cứ chết. Vậy điều gì làm loài người phải chịu kết cục này sớm hơn hẳn loài khác? Bạn nói tiếp ¨Mọi thứ đều có sự đánh đổi. Loài người sống ít hơn nhưng đa dạng loài hơn bởi sinh sản đa bào. Cần sự kết hợp với nhau, chứ không đơn thuần tự mình chia tế bào. Con giun đứt ra làm 2, chúng giống hệt nhau¨. Còn chúng ta không bao giờ y chang bố mẹ. Sự đa dạng loài làm ta phải đánh đổi sự trường sinh của mình. Phải vậy không?

Nhưng đôi khi cái chết còn sung sướng hơn là phải sống như những con ma trong lâu đài Hogwatt, hay ông bạn thầy giáo Dumbledore sống quá lâu để đi tìm người giết mình, rồi cả những con ma cà rồng lang thang trong bóng đêm. Chúng có thể trẻ mãi, đẹp mãi như Dorian Gray nhưng hoảng loạn cô đơn trong thế giới bí mật. ¨Trăm năm cô đơn¨ của Garicas làm người ta sợ sự sống vô cùng. Khi hiểu hơn về cái chết, người ta không sợ nó, và thầm cảm ơn, nếu đúng như các nhà khoa học nói, nó là nguyên nhân thúc đẩy sự đa dạng. Mỗi cá thể riêng biệt không chỉ ở ngoại hình còn ở tâm hồn, suy nghĩ. Ego mới thực sự là thứ khác biệt.

Hôm kia, tôi đi đo cái antenna mới thiết kế. Kết quả ra không mĩ mãn như mô phỏng. Ông thầy bảo ¨Để tao đi đo lại với mày¨. Thế là thầy trò hăm hở đi xuống lab. Khi thầy đặt antenna vào máy VNA, trong đầu tôi ý nghĩ đầu tiên là¨Hy vọng kết quả y chang mình đo¨. Hóa ra cái ego còn cao hơn kết quả khoa học. Nếu kết quả đo mới tốt hơn thì không phải tuyệt vời hơn sao? Thứ ego thật đáng xấu hổ. Nó cũng tệ hại như việc Edison luôn bài trừ những phát minh mới của Tesla, vì sợ ông ta vượt mình, mà không nghĩ điều đó giúp ích cho loài người.

Tháng 7, em trai tôi đi xin làm thêm ở quán Phở Sài Gòn. Bà chủ quán có vẻ ghê gớm, bà trả tiền rẻ mạt và kèm điều kiện ¨Cháu phải tháo khuyên tai¨. Đó là vì cái khuyên mắt của nó đã bị rơi vào 1 ngày đẹp trời nếu không điều kiện đã không chỉ có thế. Em tôi về nhà giận dữ ¨Thà không đi làm chứ không bao giờ làm ở đó. Làm bồi bàn là đếch gì mà bắt người ta tháo khuyên này nọ.¨ Cái Ego của nó còn cao hơn đồng tiền. Tôi gọi đó là Ego đáng trọng.

Tôi đang đọc Dorian Gray. Truyện này rất hay nhưng đọc nhiều khi khó hiểu, nhất là ngồi nhằn bản gốc với vô số từ chẳng biết. Dorian Gray từng yêu, rất yêu Sybil Vane khi thấy sự hóa thân của tuyệt diệu của cô ấy trong những vai diễn Roseline hay Juliet. Khi ôm cô ấy, Dorian cảm thấy mình ôm cả những nhân vật của Shakespeare. Dorian cảm thấy mỗi ngày mình lại yêu 1 người mới. Sự đa dạng trong nhân thân của Sybil lôi cuốn Dorian cho tới ngày cô ấy bộc lộc ego. Ngày mà cô ấy nhận thấy tình yêu thật sự, vượt lên cao hơn mọi lời sáo rỗng trong kịch, cô ấy không thể nào hóa thân thành những nhân vật sáo rỗng của Shakespeare nữa. Ngày đấy Dorian bỏ rơi cô ấy, bởi cái ego nông cạn thực tế không phải là cái chàng ta tưởng lâu nay. Sybil tự tử, Dorian không tiếc thương gì, chỉ tôn trọng hơn bởi ít nhất cô ấy có ego khác biệt. Ngoài đời hẳn nhiều người đa nhân cách, nhiều ego, nhưng cũng có những người nhạt nhòa, ego yếu. Họ tạo cho mình lớp vỏ bọc mới, mọi người vỡ mộng khi những chiếc mặt nạ rơi xuống.

Mượn lời Lord Henry, Oscar Wilde nói: ¨Trên đời có 2 dạng đàn bà: trắng tinh hoặc màu sắc¨. Đàn bà trắng tinh làm ta thoải mái, muốn cưới làm vợ. Đàn bà trắng tinh cũng thú vị như đàn bà tuyệt đỉnh thông minh bởi đó là hai dạng khó tìm nhất. Dạng đàn bà sắc màu, chẳng qua là nàng ta tự tô sắc lên mình, có thể là sắc khéo léo, thông minh, ngây thơ, hoặc sâu sắc. Dạng đó không thật và có thể làm người ta ghê tởm nếu đàn bà 40 còn trưng diện màu hồng với bộ mặt thơ ngây như thiếu nữ. Ego là thứ bản chất con người sinh ra đã có, nó có thể thay đổi theo hoàn cảnh, theo thời gian, chỉ 1 chút thôi, chứ không thể tô đen thành trắng hoặc ngược lại. Chẳng áo giáp, mặt nạ hay sơn màu nào che giấu được. Ego tự mình toát lên.

Trong một bộ phim thú vị hiếm hoi của Hàn Quốc. Có một cô gái Cheo-mi dễ thương, lém lỉnh, ego cao. Cô ấy yêu 1 anh chàng khoảng 10 năm, hợp tan tan hợp. Cô ấy đam mê, yêu thương và căm ghét anh ta cùng lúc. Khi anh ấy ích kỉ, tàn nhẫn, cô ấy cũng tàn nhẫn ích kỉ lại. Khi anh ấy cuồng nhiệt, quan tâm, cô ấy quan tâm cuồng nhiệt. Nhưng đa phần thời gian, anh ấy đóng vai xấu và cô ấy đóng vai ác. Anh ấy thường nói ¨Em xấu tính, ích kỉ, ác độc¨. Khi họ chia tay, cô ấy tìm thấy một tình yêu mới, một anh chàng trẻ hơn, tốt hơn, yêu chiều, chăm sóc, dịu dàng hơn. Anh ấy luôn nói ¨Em là cô gái trong sáng, thánh thiện đáng yêu nhất¨và cô ấy tự nhiên trở thành thế thật. Cách người ta đối xử tạo dựng nên cô ấy. Đôi lúc Cheo-mi khóc vì không hiểu mình là người thế nào? Thực chất thì cô ấy vẫn luôn dễ thương như thế, chỉ là hoàn cảnh và con người làm méo mó đôi chút ego. Liệu có ai không có ego?

Một hôm, anh Góc-cạnh-góc lại đố ¨Đố em vẽ 4 nét không rời bút có thể đi qua hết 9 điểm của hình vuông 3×3¨. Tôi và vài cậu chàng khác thi nhau hí hoáy. ¨Suy nghĩ ra ngoài hình vuông đi¨. Chúng tôi vẫn chẳng nghĩ ra, 2 kẻ bỏ cuộc, tôi nằng nặc đòi suy nghĩ thêm. Câu đố làm lộ rõ ego của mỗi người. Câu trả lời dễ hơn bạn tưởng, nhưng cách suy nghĩ bó khung che giấu mất nó.

Ego quả là thứ nên bảo tồn, nhưng chỉ nên phát lộ đúng nơi đúng lúc. Nó làm gia tăng sự đa dạng, đấu tranh và phát triển cho thế giới. Nhưng sự bảo thủ của nó cũng gây nên trì trệ. Ego à, hãy suy nghĩ ra ngoài cái hộp.

9-dot-puzzle-solution

3 thoughts on “Ego và bên ngoài cái hộp

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s