Sự khác nhau giữa giàu và nghèo chỉ ở chỗ kẻ biết lên kế hoạch, người không.

Người ta nghèo vì không biết cách tổ chức cuộc đời và thực hiện nó hợp lý. Người giàu thì ngược lại. Nhưng trong việc đi chơi thì khác, người giàu đi khi nào họ thích, người nghèo đi khi phải ki cóp, lo nghĩ cả tháng trời.

Sinh viên nghèo thì phải lên kế hoạch ăn chơi từ vài tháng. Canh vé máy bay rẻ nhất, chấp nhận đi giờ sớm tinh mơ, về giờ nửa đêm, rồi vạ vật ở sân bay. Chưa kể phải chịu cảnh ngày lễ người ta đi, ngày thường mình đi, cúp cua, bỏ lab, chỉ để tránh cái giá cắt cổ. Thế mà lần này đi Ireland lại là 1 quyết định bộc phát, kiểu như: Tự nhiên muốn đi quá, cứ mua vé rồi tính, mua muộn thì chết tiền. Thế là mua, cũng chả rẻ gì đâu, cũng đứt từng khúc dạ dày đấy. Nhưng chỉ nghĩ tới việc mình sắp lao vào cuộc phiêu lưu thú vị thì hứng khởi lấn át hết, như ăn được miếng ruột bánh mì, êm ngay cái dạ dày vừa xát muối kia.

Tôi định đi Ireland lâu rồi nhưng chẳng có visa Ireland và chưa từng có ý định làm. Cũng có một ngày vác xác lên tận ĐSQ, đánh vào tận đồn địch rồi, địch bỗng hỏi:

¨Mày đang đi làm à?¨

Ừ.

¨Vậy về xin thủ trưởng cái giấy chấp nhận cho đi chơi và hứa sau khi đi về sẽ cống hiến hết mình cho cơ quan. ¨ nghe cứ như giấy cam kết 322, 911.

Tôi sợ xanh mắt. Đã bỏ dở việc đi chơi còn đi xin thầy kí giấy thì ôi mặt quá. Thế là khẽ khàng chuồn ra khỏi đồn địch, hú hét một hồi giải tỏa sự bức tực, rồi về nhà kì cạch gõ ¨Làm thế nào để vào Ireland không cần visa?¨. Mừng là thời đại này chúng ta có Google và nhiều đứa thích chơi dại. Vài trang web đưa đẩy thì tôi cũng phát hiện ra khe hở to đùng, to như cái đường biên trên bản đồ chia cắt 2 miền lãnh thổ Ireland. Chính là hắn. Chẳng là Ireland gồm 2 nước: Bắc Ireland với thủ phủ Belfast thuôc lãnh thổ Anh và Cộng hòa Ireland thuộc chính nó. Tôi đang có visa đi Anh còn hạn 4 tháng, vậy là có thể ung dung bay lên miền Bắc. Sau đó chỉ cần ven đường bộ đi xuống miền Nam, thế là xong. Sự khôn lỏi của người Việt trẻ nổi lên, tôi quyết định ngay và luôn. Mua vé tới Belfast, rồi từ đó chuồn xuống Dublin. Nghe đồn giữa đường bộ không có trạm kiểm soát nào hết, điều duy nhất cho thấy bạn đã qua biên giới đó là khi Miles biến thành Km trên biển báo đường.

Tôi đến Belfast thậm chí không thèm thuê khách sạn trước. Cứ vác balo lên và đi, không cần nghĩ liệu bị bắt lại thì ở đâu. Tới sân bay Belfast, ai cũng phải làm tờ khai nhập cảnh, trong đó có đoạn điền địa chỉ liên hệ ở UK thì tôi tá hỏa: chết rồi, giờ phải làm sao. Tôi chẳng dám bịa địa chỉ giả ở Belfast, sợ họ nhận ra thì lôi thôi to, thế là quyết định ghi bừa địa chỉ ở xa xa, mãi London??? Lúc đưa bút xong thì thấy mình đã viết: 34 Barker Street, London. Hốt hoảng nhận ra Barker street là đường nhà Sherlock Holmes, lỡ trúng đúng số nhà thì toi (sau này search lại thì hóa ra bác thám tử ở 221b, hú vía). Tôi vội khai tờ mới, ý định là khai địa chỉ nhà Dương nhưng lúc đó cuống, nhớ không ra, viết vội: 10 Brian Street, London. Chẳng có mã bưu điện gì kèm theo, địa chỉ ma vẫn tự tin ra xếp hàng.

Tới phiên điều trần, anh cảnh sát mặt lạnh, mới vào nghề, dòm dòm, ngó ngó, rồi đăm chiêu. Tôi đánh trống trong ngực. Anh gọi một bác già hơn ra, hai người xúm vào hỏi cung tôi, về việc ở đâu làm gì, vào Anh có mục đích nào không . Tôi liến láo. Rồi tự nhiên bác vặn:

¨Ê mày, sao lại địa chỉ London?¨

¨Dạ cháu định, sau Belfast thì qua bển chơi. Tranh thủ visa đi vòng UK thăm bạn, hihi¨

Bác gật đầu rồi hỏi lịch trình cụ thể ra sao. Tôi lại liến láo. Rồi tự nhiên bác vặn:

¨Tới Belfast ở đâu?¨

¨Dạ ở nhà bạn, bạn cháu tới sân bay đón bây giờ nên chẳng biết địa chỉ nhà nó¨. Giờ thì tôi đánh trống cả trong hộp sọ.

Bác lại gật gù, nói dăm ba điều với anh cảnh sát mới vào nghề. Anh đánh dấu cái cộp rồi cả hai tươi cười chào. Tôi bước đi, người lạnh ngắt. Tháng 8 Belfast lạnh như mùa đông, gió thổi ào ạt, mưa chấp chới, sân máy bay ngoảnh lại không bóng người.

Trước khi tới Belfast, tôi chẳng tìm hiểu xem giá cả tàu xe từ đây tới Dublin như thế nào. Tới thẳng nhà ga mới biết vé đắt cắt cổ, tôi thành Nick-suýt-mất-đầu rồi. Nếu nghiên cứu trước thì tôi đã biết từ Belfast tới Dublin có thể mùa bus chỉ 15pounds/2 chiều, chí ít thì một chiều cũng chỉ 10 pounds. Trời ạ. Sau ngày ở Ireland, về Paris chiến đấu với cái nghèo thì tôi mới giận mình cũng lúc huếnh thế kia. Nhưng ơn trời, đi tàu trót lọt, tôi vượt biên thành công, sau giấc ngủ 2h.

IMGP2153

Borden

IMGP2055Cliff Moher

IMGP1821Dublin

IMGP2651Belfast

IMGP2422Giant’s causeway

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s