kem

(Source: Internet)

Bỏ qua chuyện cái kem đi, tin động trời này: ¨Chậu tưởng kí sắp thành sự thật¨.

Thật đấy, không đùa đâu. Tôi đã sửng sốt biết bao khi đọc bài báo ấy. Đó là bài báo về 1 ứng dụng sắp xuất hiện tên Memoir. Ứng dụng này sẽ thành cỗ máy lưu trữ và tìm kiếm cuộc đời  khi tích hợp  tất cả những bức ảnh, những chia sẻ bạn đưa lên các mạng xã hội, và cả những địa điểm bạn đi qua. Memoir kết hợp với Memoto, là loại camera siêu bé ( chừng 1.4 inches) cứ 30 giây lại nháy cái tạch. Mỗi ngày nó có thể chụp 2800 tấm ảnh ngẫu hứng những góc phố bạn qua, những người bạn gặp. Nói chung là nó ghi lại khá nhiều thứ lọt vào tầm ngắm của bạn một cách ngẫu hứng. Có khi mai này Google glass cũng sẽ có chức năng như Memoto, để sau đó bán lại thông tin cho Memoir. Và Memoir bắt bạn phải trả bằng những những tiếng thổn thức, như tự nhiên nhìn thấy lại khuôn mặt đẹp trai của chàng trai mặc áo hồng trên chiếc xe bus TVM hôm nào. Nói chung Memoir là cái chậu tưởng kí số, bạn kéo thả những suy nghĩ, hình ảnh của mình hàng ngày, khổng lồ, ngẫu nhiên, khách quan hơn một cuốn nhật kí hay cái blog cá nhận. Tuyệt hơn cả là bạn chả phải làm gì, cứ tự động nó update, còn bạn ung dung ngồi buồn, lôi ra nghịch chơi. Biết bao nhiêu bất ngờ đang đón chờ từ quá khứ.

Qúa khứ ai cũng có, tuổi thơ ai cũng mơ về. Nhiều khi nghĩ về thời ấu thơ của mình, nghĩ thật kĩ, tôi mới thấy nhà mình cũng có lúc cơ cực mà vui.

Như ngày xưa, nhà khó khăn, mẹ sáng ra không ăn còn ông cháu ngồi rang cơm. Ngày xưa, khi tôi lần đầu tiên tới trường, bố phải đi vay tiền mua cho cái cặp Liên Xô. Ngày xưa,  trường bắt mặc đồng phục váy xanh có dây đeo với áo trắng. Mẹ và bác Lan mua chung một tấm vải xanh may váy cho tôi với bạn Thu còi. Vải thiếu, thay vì váy xòe tung như ô như các bạn thì tôi với Thu còi mỗi đứa một cái minijuyp. Tôi đi học vừa xấu hổ vừa buồn, cũng muốn được quay một vòng xòe tung trời. Ngày xưa, Tết cũng phải có quần áo mới. Một hôm về, thấy mẹ và các bác ngồi uống trà, mẹ bảo thử cho mẹ cái áo vàng đỏ nằm trên giường xem. Hí hửng thử vào, cũng vừa cũng đẹp, lại có hình thủy thủ mặt trăng ở ngực. Thử xong mẹ bắt cởi ra, cho vào túi, lúc đó nghĩ ¨Chắc bác nào mua cho con, nên nhờ thử¨. Hôm Giao thừa, đang ngủ, mẹ lục dậy, bắt đón năm mới, mẹ cho mặc quần bò xanh, cùng áo khoác vàng đỏ ( dù chỉ ở trong nhà vẫn phải mặc đẹp) thì mới biết nó là của mình. Cũng rưng rưng lắm , hôm sau bố còn để diện nguyên cây đó ra Bờ Hồ chụp ảnh.

Ngày xưa, xưa nữa ấy, tụi trẻ con ở xóm toàn lấy bơm thổi bao cao su lên làm bóng bay. Hồi đó các bác kế hoạch hóa cho quá nhiều, đầy cả dưới chiếu, nên chiều chiều lại thổi chơi. Sau này lớn vẫn nghĩ, chả có quả bóng nào đẹp, dầy, xịn như thế. Ngày xưa, trò chơi điện tử có nút bấm là thứ xa xỉ. Tôi toàn phải mượn thằng Sang chơi ké. Vậy mà có lần chị họ tôi ở Nha Trang ra, đòi bố tôi mua cho cái máy Tetrix ấy, bố mua liền. Tôi đã ấm ức phát khóc vì mình chẳng bao giờ có được thứ đắt tiền ấy.

Ngày xưa, ăn uống thứ gì cũng thấy ngon mà không có tiền mua. Qủa dưa hấu của ngày xưa và của nhà hàng xóm bao giờ cũng thấy đỏ hơn, ngọt hơn. Lạ nhỉ. Ngày xưa ấy mà, thân thương lắm. Ngày đó, nhà ông bà có nhiều dừa, lần nào nhờ được người hái, cũng gửi lên cho cháu uống, uống xong giữ cái cùi lại, mang đổi cho bà Đờn lấy chè khoai ăn. Hồi đấy khoai dẻo, nước cốt dừa tự làm vừa bùi vừa thơm, ngầy ngậy. Cùi 1 quả dừa được 2 bát chè khoai ngon cực kì, 2 chị em ăn liếm cả bát. Dép rách thì đổi kẹo kéo. Tiền ăn sáng thì để dành mua ô mai cứt chuột của Thái, có vỏ đỏ, in hình hoa đào, rồi ô mai dây, ô mai mơ, thịt bò khô gói nhỏ, C cam hình trái tim, mì tôm trẻ em, bánh bông lan hình ngôi sao, rồi cả bim bim có chữ Bim bim rõ to nữa. Chỉ cần thò tay qua song sắt ở cổng trường là có cả thế giới đồ ăn.

Có chú bán kem có cái kèn oe oe cũng đứng ngoài song sắt. Chú bán kem túi 5 trăm có vị cam, vị sữa chua. Kem gì toàn đá là đá, mẹ bảo họ làm từ nước ao đấy, mà ăn sao vẫn ngon. Mỗi lần chú bán kem đi qua bim bim là cả lũ lại nháo nhác, từ trường cho tới ở nhà.

¨Một đồng có 4 cái kem

Ăn xong tao vẫn cứ thèm

Cha bố cái thằng bán kem

Cút đi cho tao đỡ thèm¨

Mấy anh trong xóm vẫn hay hát thế. Tôi giỏng cổ ¨Các anh nói bậy¨. Anh Toàn con bác Hương quay sang ¨đồ Nga ba trăm, biết gì¨. Tôi gân cổ ¨Anh Toàn năm trăm, à hai trăm¨. Nghe thế cho nó rẻ. Ngày xưa đanh đá có tiếng.

Tận cấp 2, tôi vẫn giỏng theo tiếng bán kem. Hè về quê chơi với ông bà, sáng tỉnh dậy là mang rổ ra bứng na mới chín. Ăn bánh ướt ông mua rồi đi câu cá. Trưa ngồi khoanh chân, đợi ông dọn mâm, bà đi mua cho nước Cocacola dởm ( của Thanh Hóa sản xuất, ngọt lừ mà không có ga). Ăn xong lại nằm ngủ trưa. Chiều, 4 đứa lân la ngoài sân, nghe tiếng rao kem là hớt hải chạy ra, mua mỗi đứa 1 cái kem, ngọt đường hóa học rồi ngồi trên cành nhãn mút. Con em út nhà cô tôi ra mua kem, nhìn anh bán kem mặt thường hay thèn thẹn. ¨Mày yêu thằng bán kem phải không?¨ thằng anh nó trêu. ¨Không em đâu có¨. ¨Ah con Dung yêu thằng bán kem¨ thằng anh nó la lớn. Thằng em tôi lao vào, rồi tới tôi ¨Thôi yêu anh bán kem đi, hàng ngày anh ấy cho bọn chị kem ăn¨. Con Dung đỏ mặt, gân cổ lên, mặt như sắp khóc ¨Chị thích thì đi mà yêu cái thằng bán kem ¨. Rồi nó ngúng nguẩy bỏ đi mất. Nó mang theo cả tuổi thơ tôi đi mất rồi.

Ước gì có cái chậu tưởng kí …

2 thoughts on “¨Một đồng có 4 cái kem¨

  1. Cảm ơn Nga!!!
    Tớ ko nhớ đc gì cả. Nhờ đọc những bài viết của Nga mà tuổi thơ trở lại.
    *rưng rưng*

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s