IMG_20131006_005047

Paris từ góc nhìn của Centre Pompidou

Đúng là cái mình có thường không quý.

Lúc còn ở quận 13, chệm trễ zone 1 của Paris, cần ra Eiffel thì bắt tàu 6, mà ra Notre Dame thì giong tàu 7, vài bước là tới quán phở, phải nói là gi gỉ gì gi cái gì cũng tiện, thì tôi còn bận nghển cổ sang ghen tức với bạn bè ở quận 5 văn minh. Quận 13 tiện nhưng vào trung tâm phải đi… tàu. Quận 5, đi vài bước ra Notre dame, rảnh thì chạy dọc sông Seine khi từng mảnh trời xanh vỡ vụn về chiều, hứng lên đi ăn kem Amorino ở Saint Micheal cũng gần. Nói chung chỉ hưởng cái không khí quartier Latin là đủ sướng rồi. Khu này xưa vốn toàn những trường học lớn của Paris tập trung nên được gọi là quận Latin, ngôn ngữ được giảng dạy thông dụng thời đó. Thằng em trai ngày chân ướt chân ráo lên Paris, đến trường về đã kêu ầm lên ¨Trường Beaux-arts Malaquais của em vãi xịn, ngay dọc sông, đối diện Louvre, trưa chạy ra cầu khóa ăn là thì vãiiiii¨ (nó bị bệnh bí từ, chỉ biết nói vãi). Mà đúng là nó đã làm thế thật. Vãi.

Tôi đã ghen tị không biết đâu cho hết.

Vậy nhưng từ ngày chuyển ra rìa thành phố – Choisy le Roi thì tôi mới thấy thèm khát biết bao cái không gian sống động của phố thị. Đường phố lúc nào cũng tràn người và ngập ánh sáng. Nó không ảo diệu, gợi sự hào nhoáng như trong khu trung tâm nhưng vẫn căng đầy sự văn minh. Tôi nhớ cái phòng 809 ở đường Tolbiac quá!!! Tôi nhớ cái khu phố nhỏ và xưa – Butte aux Caille mà tôi vẫn gọi là đồi chim cu. Ở trên cái đồi ấy, hàng ăn, quán bar ngập tràn những con hẻm lát đá. Món vịt ở Chez Gladines cũng đáng để xếp hàng, hay bia Guiness ở một quán bia Irish cũng đạt gần như những gì Dublin có. Tối thứ 6, lũ sinh viên nghèo hiếu cồn lại lao nhanh ra giữ chỗ ở La folie en tête. Bar này nhỏ xíu nhưng trang trí ngộ nghĩnh những nhạc cụ dân tộc, bàn ghế gỗ, trong một không gian nhỏ xiu, kín bưng, lúc nào cũng nhập nhoạng ánh sáng đã thành quán ruột của cả lũ. Đến vào Happy hour (6-8h) thì chỉ 3.5e cho nửa lít bia vàng hoặc trắng, 5e cocktail rồi muối mặt hết lần này tới lần khác bưng đĩa ra xin anh đứng quầy lạc rang. Đôi lần sau khi vài ly cocktail ở La folie en tête, loạng choạng trong những con hẻm nhỏ, tôi tìm thấy một con đường, sáng ánh đèn, rực ánh trăng. Đường trăng kéo dài tới một công viên nhỏ phủ bởi hàng anh đào hồng rực. Cảnh ấy đẹp như mơ ấy. (mà thực ra khi say sưa thì thấy gì cũng đẹp cũng mơ). Sống ở Paris cũng như một giấc mơ đẹp, dù Paris khai nồng và đen đúa.

1015263_10151438588737007_1166653048_o

La Folie en Tête

Người ta yêu Paris cũng vì Paris là hiện thân cho sự hưởng thụ. Hộii hè và Paris, âm nhạc và chất cồn, sự thực là thế. Bước chân qua Place de Monge, rẽ vào đường Rue de Ecole, nơi Hemingway từng sống. Là sống thật, chứ không phải tồn tại. Dù ông ấy đã nghèo khổ, đã đói khát, đã tiết kiệm từng xu, nhưng vẫn có sáng thong dong uống một cốc cafe ở Contrascarpe, lấy phấn chấn cho một chương cuộc đời.  Rồi những cuốn sách như La fiesta ra đời. Khi đọc Hội hè miên man tôi thấy nó nhạt toẹt và rỗng tuếch, chỉ ăn và chơi,  thứ duy nhất nhớ là thằng bạn khó chịu giống đất bẩn trong kẽ chân. Nhưng linh hồn của Paris là thế. Bạn tôi bảo ¨Nếu em có viết sách nhớ lăng xê La Circus như Hemingway nói về Contrascarpe¨. La Circus của chúng tôi chẳng có gì, chỉ là nơi cả lũ cafe túm tụm, crossaint giòn vương vãi, uống sữa nóng trong cái bình inox 3 ngón tay và nghĩ ngợi những thứ giản đơn, chứ không màu mè như ông già ấy.

Khi La Circus bắt đầu đông, người ta kéo bàn ra đường, là khi mùa hè tới. 

1274630_10151578451352007_1096475716_oMùa hè, người ta đổ dồn ra sông Siene. Kẻ kéo đàn, người uống rượu. Chúng tôi cũng xuống bờ ke, uống bia đón gió, vẫy gọi những thuyền khách du lịch. Đây là mảnh đất của tôi, của tôi đấy. Dù trời có mưa, có chút sóng sánh trong lòng, người ta vẫn đi tràn ngập Paris. Paris mà, lúc nào chẳng sụt sùi như thế. Những đêm, trở về từ La vache piano, chân có chút men say, cảm thấy đời thật ảo. Có ông già mua cho kẹo cao su, thứ kẹo tròn thơm lừng, như khi cô chú đi Đức về cho. Bao ước mơ thưở nhỏ lại ùa về dữ dội. Trong đống ước mơ con con ấy, chỉ có búp bê, đồ chơi, chưa thấy cái ước mơ nào chứa nổi cả một cái tháp. Rồi cũng như ai, ra nước ngoài, tạo dựng cả mảnh đất nhớ nhung, hoài niệm, tiếc nuối, giận dữ, thèm muốn, đôi khi cả đam mê. Đam mê như nghe Tùng Dương hát. Từ ngày sang Paris lại được tới gần hơn nhạc Việt, được nghe Tùng Dương, Thanh Lam, Hà Trần và âm nhạc ngọt ngào có tính tồn tại, không chỉ thời đại.

Ngày tháng 7, hội hè, fête de la musique, khiến cho đi đâu cũng thấy nghệ sĩ. Họ chơi đàn, họ hát, tiếng anh tiếng pháp. Bọn tôi cũng lao vào nhảy, hát hò cùng họ. Chúng tôi đi về phía Pantheon, làm thêm một chầu ở quán bar bên cạnh. 3h sáng đạp xe về nhà trong manh áo mỏng, thấy gió lùa cả lồng ngực, nước mũi ròng ròng, tinh thần phấp phới. Sáng ngủ dậy không bị méo mồm, căng cơ, thế là hạnh phúc rồi. Pantheon cũng là nơi nhậu nhẹt ngắm pháo hoa khi cả nước Pháp tưng bừng Quốc Khánh. Nhưng ngày vui chơi tới mịt mùng sáng ấy thật sung sướng, khi cả hội đi về cùng nhau, cùng đạp xe, hoặc cùng đi bộ, cùng lăn bò càng, hoặc cùng nằm trên đường ăn vạ metro. Bây giờ thì đi ra ngoài ở, mỗi lúc đi đâu cũng chăm chăm về trước 11h. Vậy mà đêm qua 4h sáng mới mò về tới nhà.

Đêm qua, Đêm trắng, thứ mà bọn tây gọi là La nuit blanche, thực ra vẫn đêm đen tối mù. Họ mở cửa cho bạn vài cái bảo tàng và có hàng chục các show diễn ra trong đêm: kịch, nhạc, pháo hoa, hay mấy cái triển lãm. Bọn tôi hẹn hò nhau ở Pavillon Arsenal rồi ra Centre Pompidou, kết thúc cuộc đi chơi ở 1 quán KFC lúc 2h sáng. Centre Pompidou mang tên 1 vị tổng thống có kết cấu kì quặc với đống ống dây bên ngoài tòa nhà, trông ấn tượng và đẹp. Cũng y như bộ sưu tập đương đại ở tầng 4 của tòa nhà. Các bức tranh khó hiểu nhưng đẹp. Bạn bè hỏi ” sao thấy đẹp”, chỉ “cảm nhận thấy đẹp, chứ chưa bao giờ định hiểu”. Cái không biết luôn làm người ta thấy hay và đẹp. Giống những hình vẽ graphity tuyệt đẹp trên tường của Seth tôi cũng không dám hiểu hết. Những cậu bé chạy trốn vào tường, những cô bé bay lơ lửng trên ô, tất cả đều áo sọc giấu mặt ( những người tù bé nhỏ???) . Rất đẹp, dù chẳng hiểu vì sao.

DSC_1227

Trình diễn ở Pompidou

Paris cũng rất đẹp, rất yêu dù không hiểu vì sao? dù phải bắt bus lúc 3h sáng, đi cả tiếng trời mới về cái nhà ở xó ma quỷ. Trên xe toàn những anh đen nhìn có chút bất lương đáng sợ, với cái điều tiếng về nạn hiếp dâm vẫn lơ lửng. Đi tàu xe về Choisy le roi là cả 1 kì tích của trái tim quả cảm. Dám yêu, dám sống, và dám nhận thấy những mặt xấu của thành phố, nhưng chưa bao giờ tôi ca thán, trừ thời tiết Paris.

1294363_10151578438052007_422654694_o

 Seth

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s