Trước khi tới Bồ, tôi chỉ biết có hai điều: hải sản và bánh trứng.

IMG_6459

Khi đi về vẫn chỉ biết chừng nấy nhưng dư vị thì âm ỉ tới hàng chục ngày sau. Ví dụ hôm nay tròn 1 tháng ngày trở về từ Bồ, tôi đang ngồi hì hục gõ máy, trên bếp lũ cá cơm nhảy múa trong chảo dầu sôi sùng sục, con cá cong lưng vàng dòn tới từng đốt xương. Con cá hố trong tủ lạnh tha thiết đòi vào nồi kho với thịt ba chỉ. Mùi thơm chiên rán ngao ngát nhà. Kỉ niệm ngày ở Bồ ăn toàn cá và cá.

Bọn tôi giống lũ mèo vậy: thích ăn cá, thèm cá, mơ về con cá tới mức đặt tên biệt đội mình là Bacalhau – biệt đội cá tuyết, gồm: tôi – cá tuyết ( lớn nhất nên nhanh mồm dành tên đẹp), Giang-cá kiếm, Phương-cá trích, Khánh- cá mòi, em Mai là con mực.

Đêm đầu tới đây, ở cái hàng mà toàn tiếng Bồ ấy, tên Jã Fumara sặc mùi nướng khói, tụi tôi được ăn những món mà bác muối tiêu bảo là đặc sản Lisbon. Cái mâm ăn đầy ú ụ gồm cá hồi nướng hồng, cá tuyết nướng vàng, cá kiếm hoặc cá chim chiên lên, ăn kèm khoai tây bé nướng nguyên vỏ, đẫm trong lớp dầu olive sóng sánh và ít cải xanh lá nhũn. Cá ở đây tươi ngon, được nướng rồi phủ muối lên sau nên thấm không đều. Cá mằn mặn vị muối nguyên chất, được ăn kèm bánh mì hơi cứng và sangria tươi mát. Khoai tây tròn xoe ngọt lịm, bùi mềm và rau cải ngai ngái mềm mượt, ăn thật đã miệng.

Đặc sản nhất là món cơm nấu với tôm và cá tuyết, trong nước sốt, kèm chút xanh xanh của rau persil (tôi chúa ghét rau này). Món cơm rất vừa miệng, hợp chuẩn châu á. Còn Sangria ở đây khác hẳn nơi khác, thay vì cho đá thì họ cho hỗn hợp quả rừng: mâm xôi, dâu tây, quả cassis đóng đá. Khi lắc mạnh, đá từ các quả cây làm lạnh mờ bình rượu.  Trái cây mềm ra, cho vào lưỡi đã kịp nhũn nhưng vẫn giữ được cái man mát như ăn kem hoa quả. Đặc biệt họ cho thêm lá bạc hà, chanh miếng bên cạnh quế hồi như mọi khi. Hương chanh xanh dịu mát quyện với hương tươi the của bạc hà mang tới sự phấn khích tỉnh cả người. Đủ sức cho biệt đội đi chơi xuyên cả đêm. Sáng hôm sau dậy còn sức đi mua sắm tung trời.

IMG_5791

IMG_5785IMG_5780 

Sau 1 buổi sáng mua sắm tưng bừng, em Mực đã đuối như quả chuối, khẩn thiết ¨Chị ơi, đi ăn đi mà¨. Chị bán giày tốt bụng liền chỉ cho 1 quán ăn, theo lời chị là vừa ngon vừa rẻ, tên Don João ( bọn mình có trò là không bao giờ tra địa điểm ăn ở internet mà toàn đi tới đâu hỏi người dân ở đó, cho an tâm ngon bổ rẻ và không có mùi tiền bạc PR). Khi tới nơi đứa nào cũng đói meo, nhìn thấy trên bàn la liệt các loại bánh mì, cùng quả olive ngâm và ít phô mai thì lao vào khai vị ngay. Dù biết mấy thứ bày trên bàn này luôn có mặt ở đó, để câu khách, ăn mất tiền chứ không phải cho không như ở Pháp, nhưng đói quá thì cái tay chẳng còn biết gì, ngoài đưa lên miệng. Olive ở nhà hàng này là olive ngon nhất mà tôi từng được ăn. Từng quả olive không hạt, đen bóng, phủ lá húng khô lên, ăn sao mà bùi và ngon thế. Vừa ăn olive vừa nhấm sangria thấy đời quá là sướng.

IMG_5986 IMG_5990

IMG_5993 IMG_5995

IMG_5997  IMG_5998

Ở Don João, món khoai tây được lột vỏ, hấp lên rồi nhúng vào dầu olive như thường lệ. Người Bồ tưới dầu olive lên mọi món ăn, nhìn vừa mượt, vừa tốt cho sức khỏe. Khoai tây thì thay vì chiên lên như Pháp lại thường nướng hay hấp nên ăn không nơm nớp sợ béo phì. Món mực nướng của nhà hàng này tuyệt vời, vừa giòn vừa ngọt, mặc dù không dày mình như mực Việt Nam. Cá tuyết nướng sốt cùng ngao vừa bớt mặn, vừa được hưởng cái nước ngọt chảy ra từ con 2 vỏ này. Trời ơi, còn món cá trích nướng thì không còn gì để nói. Thật không gì có thể nói hết cái thèm thuồm với cái cảm giác beo béo, mềm mềm trong miệng khi đưa con cá trích vào. Mỗi bạn 1 con mà cứ nhìn nhau hau háu, biết thế này là không đủ. Nhưng còn món bít tết đặc sản Don João to đùng nữa nên chẳng mấy chốc đã no không thở.

Bít tết nướng rồi cho vào sốt kem, olive, đặt trên một miếng trứng ốp hồng đào, kèm khoai tây chiên. Bít tết không bị khô , không giống như được nướng mà như được hấp lên vậy, nên ăn nhanh ngán. Tôi thích loại bít tết Pháp nướng sơ, cắt ra còn chảy máu, miếng thịt đỏ dai, ăn lên ngọt lịm, cảm giác như mình là Dracula ăn tươi nuốt sống ấy. Nhưng ở Bồ Đào Nha thì cứ đặt niềm tin và hy vọng vào cá thôi.

IMG_6000

Cá ở Bồ Đào Nha rẻ và đa dạng. Khi bác già tốt bụng ở quán gần khách sạn dẫn vào tủ thì tôi cứ chỉ bừa mà không biết con cá hồng hồng ấy tên gì, chỉ biết thịt nó chắc, xớ thịt trắng, ăn nhàn nhạt. Ăn cá kèm 1 chai vang trắng Ponte do Arquinho, chỉ thấy rượu rất ngon, đến nỗi bác tốt bụng phải cho thêm chai nữa cho cả lũ thỏa cơn, thế mà khi tính tiền chỉ có 7 đồng. Hôm đó chúng tôi quyết định ăn thử chút thịt ở đây. Tôi chọn xiên thịt nướng hỗn hợp bò lợn, tôm mực. Một xiên khác là thịt gà. Và cuối cùng là món xúc xích bồ đào nha, giống như thịt luộc bị xé ra, trộn bột, nhồi vào, rồi chiên xù cho thật vàng, ăn vừa bồn bột vừa ngán, thật là thất vọng ấy.

Cảm giác giống như ăn món Francesinhas – mệnh danh là 1 trong những món sandwich ngon nhất thế giới ( dù thua xa bánh mì việt nam). Món ăn này bắt nguồn từ 1 người Pháp, ông ấy mang món Croque Monsieur nổi tiếng của Pháp sang rồi chế lại thành Francesinhas. Francesinhas là bánh sandwich có nhiều loại thịt được kẹp giữa 2 miếng bánh mì trắng như jambon, thịt bò bít tết và salami. Sau đó họ phủ miếng phô mai lên, rưới  nước sốt, bỏ lò cho phô mai chảy ra bao phủ cả bánh. Bên trên đặt thêm miếng trứng ốp la, nhìn rất hấp dẫn bắt mắt. Ăn vào, thấy bánh mì kèm sốt mềm nhũn, vừa vị, nhưng tôi vốn xưa nay ghét sandwich và hamburger nên ăn chỉ để cho biết. Thấy món này quá phức tạp và ngán tận cổ. Chỉ có hải sản là đáng ăn thôi.

IMG_6178 IMG_6174

Chứ món cơm mề gà chỉ có vị muối và hay món Tripas thì thật ngán. Bọn tôi thưởng thức 1 thứ gần như Tripas, được nấu từ đậu trắng, sốt olive, kèm cá xay chiên xù. Chẳng có gì đặc biệt, nhưng quá tuyệt cho bữa ăn chỉ 5e: ngập rượu, tràn súp bí ngô ngon còn chưa kể chút ngọt ngọt của rượu Dourito được mời cuối bữa ăn, làm cho cả chiều ở Porto của tôi thật lâng lâng, thích thú.

 IMG_6289IMG_6288

Tất cả vị ngon của Porto chỉ trở lại trong hoài niệm từ Matosinhos, vào chiều chủ nhật đó. Khi IMG_20130922_202417ba em cá của tôi đã về Paris, chỉ còn bạn cá Tuyết và bạn cá Kiếm quyết tìm đường ra biển. Bãi biển đầy cát của Matosinhos trải dài tới tận hoàng hôn. Có làn khói bay thơm lựng trời chiều. Chiều chủ nhật đìu hiu, các nhà hàng đã đóng cửa, chỉ còn một nhà hàng mang lò nướng hồng rực ra sân. Những con cá trích xanh mướt, phủ muối hột trắng, trên lò lửa hồng, khói bay nghi ngút. Những con cá theo khói nhảy tách lên đĩa tôi, còn đĩa bạn cá Kiếm một em cá Dorada rán giòn tan nằm úp xương. 2 bạn lác cả mắt, sao ăn hết được bây giờ, khi mới nửa phút trước đã chiến xong lọ paté cá ngừ trên cả tuyệt vời và bánh mì.

IMG_20130922_203510 IMG_20130922_201834

Chút nữa thì quên, món bánh tart trứng Pastel de nata cũng rất nên ăn đấy. Bánh trứng mềm, ngọt như bánh flan, có bề mặt nướng hơi khô và vỏ giống bánh tarte của Pháp. Ăn bánh trứng uống cafe ở Bồ Đào Nha phổ biến giống như ngồi ăn croissant với cafe ở Pháp vậy.  Bánh ngọt ở Bồ không có gì đặc biệt, ngoài Pastel de nata. Thật đấy, em Cá Mòi mê tơi món này. Các em cá của tôi bây giờ suốt ngày ngồi nhớ nhung ¨Chị ơi mình đi Bồ tiếp đi, đi ăn cá, đi mua giầy¨. Ừ, miền nam nhé, Algrave chẳng hạn, nắng vàng, biển xanh và núi đá. Dạ, để Mai tính ( để thầy tính và để tiền tính 😦 ) 

One thought on “Món ngon xứ Bồ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s