Chuyện góp nhặt của Bruxelles

1. Phân chia ngôn ngữ: Nước Bỉ rất bé nhưng phiền nhiễu. Nước gì mà không có ngôn ngữ riêng. 3 thứ tiếng Pháp, Hà Lan, Đức cùng chen nhau chia lãnh thổ. Phần phía nam – Wallonie nói tiếng Pháp, phía bắc – Flander nói tiếng Hà Lan, một vài thành phố ở biên giới nói tiếng Đức. Riêng Bruxells nói tất cả các thứ tiếng. Nói chung người Bruxells đẻ ra đã phải học ít nhất.
2. Năm 2009 nước Bỉ không có chính phủ
3. Cắt giảm lương của hoàng thái hậu Tây Ban Nha

http://www.independent.co.uk/news/world/europe/taxing-times-for-queen-fabiola-as-belgian-public-docks-her-400000-8449747.html

http://dantri.com.vn/van-hoa/vua-nuoc-bi-than-phien-vi-26-tinam-khong-du-de-tieu-xai-808788.htm

http://www.hellomagazine.com/royalty/2013072013609/belgium-royals-new-salaries-coronation/
4. Đánh thuế lái ô tô
5.

Advertisements

Những chàng trai của Nguyễn Nhật Ánh

sach

Mấy tháng trước, tôi có cô bạn gửi cho quyển truyện mới nhất “Ngồi khóc trên cây” của chú Ánh. Chỉ vì cô bạn thấy lời đề từ đầu sách”Dành tặng cô bé bên kia đồi và bọn thú hoang” hao hao giống Nga. Cô bạn bảo “Tuổi học trò gắn với chú Ánh vì phục chú biết được cả trò gửi thư trong hộc bàn của mình”.  Ngày đó nếu ai đọc chú Ánh sẽ có cảm giác chú Ánh biết tất cả. Chú Ánh biết mọi mối tình học trò vu vơ, không đầu không cuối. Chú biết khi cậu bạn lỡ nhìn xéo qua góc, mình bỗng chợt đỏ mặt cả đoạn đường về. Chú biết thằng Hoàng Anh đi qua nhà phải hét toáng tên con bạn, cho nó tức giận cầm chổi đuổi theo. Chắc chú cũng biết thằng Thái mèo ra gây sự giật tóc cái Thủy chỉ để lấy sợi tóc về cất hộp, lâu lâu lôi ra thông cái ngòi bút mực tắc chơi. Cả thời học sinh đứa nào cũng thế, đã trôi qua: ngu ngốc, ngượng ngùng, ngơ ngẩn, ngổ ngáo, ngại ngần, ngúng nguẩy, nghi ngờ, nghèn nghẹn.

Ôi cái tuổi học trò đầu to mắt cận ấy mà. Thời ấy, tôi đâu có biết chú Ánh là ai. Chỉ bây giờ đọc lại chuyện của NNA mới chợt thấy những ngày xưa ngốc nghếch.

Thời ngốc nghếch ấy ra đi với những câu chuyện của chú Ánh lâu tới nỗi bây giờ lôi lại kí ức không còn thấy những cậu bạn nữa, chỉ còn thấy những chàng trai trong truyện chú. Những chàng trai ngô nghê ấy, đã từng khờ khạo, đã si mê, đã tội nghiệp, đã đáng yêu, có lẽ đã lớn. Giờ không biết trong lũ áo trắng còn thấy những hình ảnh ấy không? các em bây giờ khôn quá :D. Nhưng trong cuộc sống chưa rời nhà trường của mình, tôi vẫn nhìn thấy họ. Vẫn còn thấy những anh chàng hiền lành, tốt bụng, sống vì tình yêu.

Tôi vớ được “Còn chút gì để nhớ” khi đang học đại học. Sang nhà cô hàng xóm chơi, lôi về đọc rồi không trả nữa. Chàng trai trong truyện ấy sao mà tội thế, yêu và được yêu. Yêu cô em, được yêu từ cô chị. Cuối cùng cậu ta không có ai. Cậu chàng đó là người đầu tiên được tôi cho vào danh sách Những chàng trai của NNA. Tức là si tình, đáng thương, khờ khạo, cù lần, và có phần đáng yêu nữa. Những anh chàng tội nghiệp thường bị lóa mắt vì những cô gái xinh xắn, học giỏi, liến láu, có tài, và đặc biệt là chẳng thích gì họ cả nhưng lại thích trêu cho vui. Chàng ấy cũng vậy, mê mải một bóng hình không có thật, để khi phũ phàng nhận ra tình cảm chân thành thì người đó đã không còn. Tôi chửi nó ngốc. Ngốc quá ngốc.

Sau này danh sách dài thêm, khi tôi bắt đầu biết các chàng trai miền Nam. Chỉ nhìn họ thôi, với đôi mắt hiền, đôi mắt cụp, giọng nhẹ nhàng, thương thương như muốn nói ¨Tôi là chàng trai của NNA đấy¨. Có người chỉ tôi đọc ¨Mắt Biếc¨, có người bảo tôi phải đọc ¨Hoa hồng xứ khác¨. Tôi đọc xong thấy rầu cả người. Mắt Biếc ấy mà, cô ta thật tệ, một cô gái điển hình của việc mơ đắm những điều không thật. Con gái thường thích sống trong ảo tưởng và tự xây cho mình những hình ảnh ảo mộng thật đẹp để yêu và tin. Cô gái ấy cũng vậy, để chàng trai của NNA phải thẫn thờ, ngó lơ ngơ từ xa, chiêm ngưỡng, trân trọng, thậm chí không dám đến gần vì sợ làm mất ánh hào quang, mất cái đẹp tinh nguyên từ bông hồng ấy. Kì thực thì cậu ta cũng sống trong ảo mộng. Tất cả họ, cô gái, chàng trai, tới con bé con lỡ yêu người chú vì nhầm lẫn giữa tình yêu và tình thương, sự quý trọng, tất cả đều sống trong ảo mộng. Chàng trai của chú Ánh lúc nào cũng trên mây, yêu một tình yêu đẹp tinh khôi.

Cô gái của họ bao giờ cũng y nguyên như ngày đầu họ gặp. Họ chưa bao giờ tính thời gian, không gian vào những khuôn hình ấy. Ngày trước đẹp, ngày sau vẫn đẹp. Họ tưởng ai cũng vẫn như ¨Cô gái đến từ hôm qua¨ nhưng thật sự cô gái ấy đã lớn, biết suy nghĩ, tính toán, thành con người khác như Mắt Biếc ấy. Thời gian không trở lại, dòng sông không trôi ngược, con người cũng không tốt lại như xưa. Chỉ có các chàng trai của NNA là không thay đổi, vẫn luôn mộng mơ, tưởng như ai cũng giống mình, ai cũng thơ ngây, dại dột.

toithayhoavang

Từ những câu chuyện từ thời tôi còn thắt khăn quàng, tới khi em trai tôi chuyển sang thắt cravat thì chàng trai của chú Ánh vẫn nguyên nhịp đập. Chàng trai ấy có thể đã già, không còn là học sinh, mà thành sinh viên như anh chàng trong ¨Ngồi khóc trên cây¨ hay thành hẳn một người lớn (một người lớn hẳn hoi nhé) như Chú Đàn trong ¨Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh¨ thì cái si tình yếu đuối vẫn không đổi khác. Mẫu số chung vẫn là yêu một cô gái lém lỉnh, tự do, một cô gái độc lập, theo đuổi niềm riêng, luôn biết mình thích gì, làm gì. Họ bị đắm say cái hồn nhiên, nhanh nhẹn, sống động, những gì họ không có. Tôi không chê những chàng trai của chú Ánh, nhưng họ quá bị động, quá yếu mền, tới hèn nhát. Họ bi lụy, dễ rơi nước mắt hơn là chạy tới nắm lấy bàn tay bé nhỏ. Họ tầm thường và đáng giận.

Có bao mối tình thành mối tình trong truyện của NNA? Hay tình phải dở dang mới đẹp, mới làm người ta nhớ thương, mới thành thương hiệu của chú Ánh. Bao nhiêu năm, tâm hồn của các chàng trai không lớn, chú Ánh vẫn vậy, còn những cô gái đã thay đổi nhiều. Qủa không sai khi họ ví chú Ánh với Hoàng tử bé. Những Ngọc Trinh đã ra đời, mà sao chú bé vẫn không lớn? Sao họ cứ sống hoài ở ¨Đảo mộng mơ¨? Chỉ đơn giản phải biết bước lên, chứ đừng đứng nhìn ở góc.

1275288355-daomongmo2

Huy hoàng từ tàn tro

Con phượng hoàng ngẩng cái cổ kiêu hãnh lên cao. Nó không hót như chim, không kêu như quạ, không rên rỉ như bồ nông, nó chỉ ưỡn ngực, giương cổ, mở rộng mỏ, giống như chuẩn phóng ra lửa. Sự thực thì nó bị đốt cháy thành tro, nhưng lửa bắt nguồn từ bộ lông kiêu hãnh. Từ trong đám tro tàn, một con phượng hoàng con bé nhỏ, trụi lông, đang ngơ ngác nhìn. Nó sinh ra từ cái chết của mẹ mình, còn kì quặc hơn việc Athena sinh ra từ vầng trán của Jesus hay Eva sinh ra từ cái xương sườn của Adam. Đơn giản là con phượng hoàng chưa bao giờ chết cả. Nó chỉ cháy hết mình rồi hồi sinh huy hoàng từ tàn tro.

Chuyện con phượng hoàng trong cổ tích là thế. Chuyện ngoài đời sẽ như thế này.

Ở Paris, đầu tháng 10, nếu lỡ có đi qua sông Siene, chỗ ga Austelitz, mọi người hẳn sẽ tròn mắt với hàng dài người đang đứng đợi một điều gì đó. Họ đang xếp hàng để vào một ngôi nhà cũ kì. Cái kì lạ là ở đó: họ không phải đứng đợi Iphone 6 sắp trình làng, hay đợi mua sịp ở HM vì David Beckham kí tặng mà họ đợi để đi vào một tòa nhà sụp nát. Tòa nhà 9 tầng, 36 phòng, sập gụ tủ chè ấy đã đón 30 000 lượt khách trong vòng 1 tháng mở cửa. Tên nó là La tour Paris 13. Có cái gì ở trong đó mới được chứ?

Trên Direct Matin, 1 tuần sau ngày mở cửa La tour 13, họ viết rằng bình thường giờ mở cửa là 10h, thế mà người ta phải đẩy lên 9h để có thể phục vụ hết nhu cầu của người dân. Có quý ông dẫn con tới đó xếp hàng từ 5h sáng để đợi vào xem, thế mà tới nơi đã có 4 thằng đứng trước. Bi đát như anh bạn cắp balo ra Louvre vào một sáng chủ nhật đầu tháng từ 7h sáng cũng bị 3 thằng đứng trước. Có điều đó là 7h, còn La tour 13 là 5h. Bình thường tới đây, ai cũng chuẩn bị tinh thần đợi 2h mới được vào xem ( thực ra điều này có được ghi ở biển báo ngay chỗ bắt đầu hàng xếp), còn hơn cả đợi lên đỉnh Eiffel vào ngày hè đông khách. Cũng như lên Eiffel, họ chỉ cho số lượng người có hạn lên và thời gian giới hạn luôn, để đảm bảo tính an toàn cho cả 2 cái tour này. Có 1 cụ lớn tiếng “2h chờ xem Dahli còn được, chứ 2h cho cái tour này thì không thể hiểu được”. Nhưng cụ vẫn đợi. Trời ơi, vậy có cái gì trong La tour 13 vậy?

Khi biết tin La tour 13 mở cửa thì tôi cũng mau chóng tới xếp hàng. Cứ nghĩ đơn giản nên tới muộn, đợi chừng 30 ph thì họ thông báo đống cửa trong khi trước mình chỉ hàng dài hơn 20 chục thanh niên. Tôi thì rút lui êm đẹp nhưng vài ba thanh niên thì cáu kỉnh, dùng loạn các mĩ từ để chỉ sự đứng đắn kẹo lạc của các chú bảo vệ. Sau lần xếp hàng ấy thì tôi chả còn đam mê vào đó nữa. Đó quả là điều đáng tiếc. Bởi trong La tour 13 có thật nhiều điều, hơn là những bức ảnh bên ngoài thật sinh động:

2013-10-23_1382516700 2013-10-23_1382516692

La tour 13 vốn là một chỉ là 1 tòa nhà 9 tầng, chẳng có gì đặc biệt, xấu là đằng khác. Chính quyền quyết định sẽ đập nó đi, xây dựng một thứ khang trang hơn. Để lưu lại những khoảnh khắc cuối đời 1 cách huy hoàng nhất thì họ kêu gọi các nghệ sĩ đường phố từ khắp nơi trên thế giới tới tạo nên một không gian nghệ thuật có 1 không 2. Thực tế thì nó vô tình đã trở thành nơi triển lãm nghệ thuật đường phố (street art) lớn nhất thế giới (44 000 m2 thì phải). 105 nghệ sĩ từ Brazil, Iran, US, Tunisia, châu Âu và kể cả Saudi Arabia đã tới chung tay xây dựng nên một phức hợp nghệ thuật tuyệt đẹp. Mỗi gian phòng, một câu chuyện. Mỗi câu chuyện, một tâm huyết. Mỗi tâm huyết, hàng ngàn sự thán phục. Đó là lí do để hàng chục ngàn người đã bỏ thời gian ra để đứng đợi ( chắc họ xin nghỉ nguyên ngày làm việc).

La tour 13 đã đóng cửa, bắt đầu đập phá. Miley Cyrus với Wrecking ball có lẽ đang vang lên não nề. Từ 1/11 mọi người có thể vào trang web của La tour 13 để ngắm toàn cảnh quần thể này. 9 tầng tranh vẽ, sắc màu, nhân vật, câu chuyện, văn hóa, khác biệt, lập dị, hết mình, đẹp, không bóng bẩy, chân thực, tương phản, sinh động, cuộc sống, giấc mơ, tình yêu với nghệ thuật -còn -ít-được-tôn-trọng. Có bao nhiêu xúc cảm đã đổ vào và được lấy đi từ ngôi nhà cũ kĩ đó. Sự lóe sáng rực rỡ của La tour 13 là cái kết hoàn mĩ cho công trình từ năm 1960 này.

Nghệ thuật có 2 trường phái vị nghệ thuật và vị nhân sinh. Rõ ràng ở đây là vị nghệ thuật, và hơn cả đó là vị vật thể – tình cảm dành cho một thứ không sống nhưng đáng được yêu thương, giống như tình yêu với ngôi nhà của bạn, với mảnh vườn, với đất đai, với con đường nào đó. Vât vô tri nhưng người giữ nó không vô giác, họ luôn dành kí ức để cất giữ cái cặp khi vào lớp 1, bộ đồng phục tiểu học, con gấu khi lần đầu được học sinh giỏi, mấy cái phiếu bé ngoan, bài văn điểm 10 năm lớp 4, chiếc xe đạp đầu tiên. Nhiều người sợ trong tình yêu lâu dài, người cũng hóa như một đồ vật thân thuộc trong nhà, không còn cảm xúc. Điều đó không sai, nhưng chẳng cô gái nào phủ nhận tình yêu của họ dành cho chiếc váy cưới ( chưa chắc dành cho chú rể). Có chứ tình yêu cho đồ vật. Tình yêu đó tưởng như cho đi mà không được đáp trả nhưng nó làm cho cảm xúc và tinh thần chúng ta phong phú hơn.

1463122_577161385688725_1815699622_n

Chuyện Paris là thế, chuyện Hà Nội là thế này.

Tuần trước ở zone 9 – Hà Nội, có vụ làm quán Bar dẫn tới hỏa hoạn chết 6 người. Người lớn đứng đắn lắc đầu ¨Ai biểu chui vô chỗ đổ nát đấy làm gì?¨. Người lớn không đứng đắn (như tôi) ¨Nếu chỗ đẹp đẹp đó đóng cửa thì tiếc ghê¨. Lũ loi nhoi ¨Đừng đóng. Lấy chỗ nào cho tụi em check in khoe hàng giờ?¨. Nghệ sĩ nửa mùa ¨Trời ơi, clip ca nhạc sắp tới của tui định quay ở đó mà¨. Nghệ sĩ chân chính ¨Phải giữ zone 9 tới cùng¨.

Họ là những người mặc áo kaki, túi đựng đàn, tay cầm khoan cưa, tay đốt thuốc. Họ hâm hâm, dở dở, đi tìm một nơi để thỏa chí nghệ thuật của mình. Một nơi bỏ hoang cạnh xưởng dược đã được chọn mặt, bởi chả có ai sẽ ngăn cản họ vẽ nên những giấc mơ. Họ làm nghệ thuật – thứ nghệ thuật không hợp với galery sáng bóng ở Tràng Tiền.  Họ đã dành bao tâm huyết để tạo nên một nơi gọi là Hợp tác xã Zone 9. Nơi ai mà ai thích làm gì thì làm, vẽ, sắp đặt, tạo quán bar, cửa hàng quần áo sida, yoga, ăn uống, nói chung mọi thứ- những thứ có sự khác biệt với bên ngoài. Thực sự, họ đã cứu cái nhà hoang ấy.

Họ bảo ¨Zone 9 chất¨. Nghệ sĩ nước ngoài tới ngạc nhiên ¨Giữa lòng Hà Nội lại có không gian thật nghệ thuật như Berlin vậy¨. Gọi Zone 9 là nơi giao lưu văn hóa nghệ thuật cũng đúng. Gọi zone 9 là nơi tụ tập phù phiếm cũng không sai. Giới trẻ à uôm tới như một xu hướng không thể bỏ qua giống trà chanh nhà thờ, chè khúc bạch, phô mai que… những thứ chết yểu. Sau vụ tai nạn vừa rồi, hy vọng Zone 9 không chết yểu khi đã có quá nhiều công sức, tâm huyết, ước mơ đưa vào đó.

Ngoài đời, chẳng có con phượng hoàng nào cả. Chỉ có con người tạo nên những cú cháy hết mình để rực rỡ. Con người khi tới bước đường cùng thường trở nên phi thường, làm nên những kì tích. Những sự trỗi dậy từ trong tàn phế luôn tiềm tàng và bùng nổ. Còn sự trỗi dậy của nghệ thuật thật rực rỡ biết bao.

Về Zone 9:

http://wordhanoi.com/features/item/4085-zone-9

http://kenh14.vn/doi-song/hop-tac-xa-zone9-khu-an-choi-doc-dao-o-dat-ha-thanh-20130726041641552.chn

Về La tour 13:

http://www.huffingtonpost.com/jaime-rojo-steven-harrington/la-tour-paris-13_b_4306128.html

http://www.tourparis13.fr/#/fr/accueil;ensavoirplus

Những mảnh ghép tháng 11

1393067_10151666044712007_1511018937_n

Vẽ từ góc làm việc

Tháng 11 là thời gian kì quặc nhất ở Paris.  Kì quặc đến khó chịu khi nhìn thành phố lững thững chuyển từ thu sang đông. Tháng 11 lạnh tím tái, mưa lê thê, gió hun hút, lạnh triền miên, có hôm tới tận 0 độ, còn dự báo tuyết liên hồi từ tuần này qua tuần khác. Ở đâu đó như ở Lyon, ở Lille hình như tuyết đầu mùa đã phủ nhẹ. Paris thì vẫn hóng đợi trong cái lạnh buốt chân. Khi đi từ ngoài vào nhà, từng khớp tay chân như rã ra, nước mũi chảy, mắt cay xè, nhức hết đầu, người thì uể oải, ngồi phịch xuống ghế là không muốn đứng lên. Cả lũ nhìn nhau ¨Chưa mùa đông mà đã lạnh thế. Chết thật rồi¨. Năm nay dự đoán là mùa đông lạnh nhất trong cả 100 năm qua.

Ngồi than thở với mẹ, mẹ nói ¨Tháng 11 thì đông là đúng rồi¨, mẹ vẫn theo nguyên tắc tháng 10 tới 12 là đông. Trong khi ở đây, thời gian xê dịch, mùa đông thường mặc định từ tháng 12 tới tháng 3. Khi bắt đầu lạnh cóng trước ngày tuyết rơi, tới khi lạnh run sau ngày tuyết tan hết trên những cành anh đào.  Tháng 11 vẫn là thu thôi mẹ, lẫm chẫm cuối thu. Không thu sao được? khi trên cành, lá vẫn còn vàng, còn đỏ.

664906_127972900690308_1067592292_o

Jardin de Luxembourg1417552_10151712197467007_666909081_o

Parc de Sceaux

Trong Parc de Sceaux tuần trước, lá vàng ươm vương vãi trong cái nắng heo lạnh của một ngày đẹp trời hiếm hoi. Lá vàng rực lên giữa bãi cỏ xanh mướt, những cậu bé lớn vẫn đang đá bóng với áo cộc tay. Trời hôm đó sao mà xanh thế. Nắng đổ đốm dưới những tán cây. Trong rừng có cây vẫn còn xanh, có cây lại đỏ au, nhất là mấy cây dây leo trên tường nhà. Đó là lúc Paris đẹp nhất. Tuần này, lá cây rụng hết rồi, cây leo cũng đã héo nâu sau những ngày mưa thê lương. Đường Tolbiac lá vàng gom đống. Chỉ còn hàng cây bạch quả thấp xỉn trên đường Avenue de la France còn rực rỡ. Cây bạch quả lá vàng tươi, như quả xoài cát, không gợn chút màu sắc khác, đẹp mĩ miều. Lá cây bạch quả giống hình cái quạt nên còn gọi là cây rẻ quạt. Tự nhiên nhớ chuyện giáo sư Agasha có một mối tình niên thiếu, hứa gặp lại nhau ở dưới cây rẻ quạt. Có ai có những lời hứa hẹn dễ thương như thế?

148564_10151108745532007_1769294809_n

Hàng cây bạch quả

Ở Butte aux Cailles, nơi mùa thu ở lại lâu nhất, có hàng cây gì lạ lắm. Hàng cây thắp lên thành lửa với những chiếc lá đỏ rực. Cuối tháng 10 lá cây còn xanh chớm vàng, đầu tháng 11 đã rụng trơ cành. Kì diệu, những cái cây ấy lấy đâu ra sức mạnh và dinh dưỡng để thắp đuốc trên cành vào cuối tháng. Lá cây từ đâu lại phủ kín một màu rực rỡ. Bọn tôi lúc nào cũng mê mẩn con đường ấy- rue de l’espérance. Qủa cây như những quả táo nhỏ xíu nên gọi là cây táo tí hin. Hàng cây táo tí hin đỏ lá chạy nguyên đường dài dọc qua quả đồi. Thật kì diệu.

52732_10151103630387007_1905569535_o

IMG_5917

Butte aux cailles

Đó tháng 11 của tôi. Mưa, gió, lạnh và những hàng cây vàng đỏ.

Tháng 11 bắt đầu với ngày đầu tháng là ngày Toussaint – ngày lễ của các thánh. Ngày này còn là ngày dành cho người chết. Dân tình sẽ đi ra thăm nghĩa trang. Có một vài nghĩa địa sẽ được thắp nến về đêm lung linh nữa, như nơi của những người nổi tiếng – Le père-lachaise nơi mà Jim Morrison sẽ chơi guitar cho Edith Piaf hát tình ca ướt át. Ngày này cũng hao hao Halloween của Mỹ, nhưng không có trò hóa trang. Toussaint là ngày trường học đóng cửa, cả lũ chỉ việc ở nhà, ăn uống và xem phim ma.

1 tuần sau đó, sự nghiệp nghỉ ngơi lại tiếp tục với ngày giã từ vũ khí – 11/11/1918 khi chiến tranh thế giới lần thứ nhất kết thúc. Tôi bỏ nhà qua Bỉ chơi, kết cục là bỏ xác cái điện thoại ở thành phố trộm cắp số 1 Bruxelles.

Hơn 1 tuần sau đó, ngày 21/11 ập về với vô vàn rượu mới-Beaujolais. Beaujolais là tên 1 vùng của Pháp, giờ thành tên loại rượu mới của mùa nho. Khi nho thu hoạch vào tháng 9, họ hái những trái đầu mùa, lên men trong vòng vài tuần, đóng chai, phân phối toàn nước Pháp, đợi đúng thứ 5 thứ 3 của tháng 11 thì tung ra thị trường. Ngày hôm đó, khắp nơi biển báo: Beaujolais đã về được trưng ra. Đúng 12:01 trưa, mọi người vội vã tới siêu thị hoặc qua những hàng bán rượu để mua về những chai rượu đầu mùa. Những chai vang đỏ này ít vị chát, nhiều vị trái cây hơn do quy trình lên men nhanh. Đương nhiên do cực kì tươi mới, những chai Beaujolais nouveau yêu cầu được tiêu diệt nhanh, xử lý gọn, bởi để lâu hơn thì nó cũng chẳng ngon hơn được. Và hơn hết là người ta đâu muốn trì hoãn cái sự sung sướng ấy lại. Người ta tới Nicolas để được thưởng rượu miễn phí với saussicons và chips. Sau một hồi thử cho ấm người thì tôi cũng vác về được 1 chai để nhâm nhi với olive nhồi hạnh nhân và  saussicons mới.

Fun-Pub-Nicolas-Beaujolais-nouveau-typographiep1385023245p1382602703p1385023245

Trong cái giá lạnh này thì uống vang đỏ thật hạnh phúc biết bao nhiêu. Lúc đó lại thương cho mấy cây cải bắp được gieo tháng trước, sao có thể chịu được cái thời tiết  khắc nghiệt này khi lá chưa kịp cuộn. Vậy mà vài ngày nữa thôi, cả nước sẽ lại khí thế trồng cây. 25/11 hàng năm là ngày trồng cây. Chính phủ trồng cây trong công viên, người dân trồng trong vườn, tôi trồng ở bậu cửa. 2 hạt giống tulip còn đang đợi được chôn sâu vào lòng đất. Nó sẽ ngủ đông trong đó cả 6 tháng trời, ủ hết tinh hoa trời đất rồi một ngày trồi lên, bung cánh rực rỡ. Ắt phải là một ngày tháng 4 hay tháng 5 trong lành. Liệu khi đó cây cúc vạn thọ này còn tươi không?

DSC_1169

Cây cúc vạn thọ

Tháng 11, tháng 11 sắp qua. Chỉ còn 1 tuần nữa để thời gian đi về chặng cuối. Thời gian đi qua lễ thánh Nicolas, đi qua lễ giáng sinh, rồi lăn đều sang năm mới. Chẳng biết có gì ở năm mới mà sao ai cũng mong đợi. Tôi thì chỉ mong thời gian ngừng lại, đừng trôi. Ở lại đi mà, ở lại đi mà, tháng 11…

IMG_7036

Mù quáng hay xe bus đi hướng nào?

busĐại loại có 1 bức tranh như thế này? Bạn nói xem xe bus đi hướng nào?

Tôi thành thật: tôi nghĩ nó đi sang phải.

Lí giải: Có thể do tôi thuận tay phải, nên luôn có xu hướng rẽ phải, đi phía bên phải, đại loại  : I’m all right  hoặc I’m always right, hehe.

Bạn thì sao? bạn bảo xe bus đi theo hướng nào. Đa phần Chí Phèo sẽ nói: Đi theo hướng nào kệ nó. Đa phần Thị Nở bảo: Anh thích nó chạy hướng nào thì nó chạy hướng đó ( chớp chớp nháy nháy). Đa phần (95%) học sinh tiểu học Mỹ ( phải là Mỹ nha) nói: Xe bus chạy sang trái đó cô.

¨Vì sao vậy?¨

¨Vì xe bus chạy sang trái thì tụi em mới không thấy cửa lên xe¨.

Ôi trời, những đứa bé  thật lí lẽ và logic tuyệt vời ( đừng nói là bạn chưa hiểu ra vấn đề nhé). Đành phải ngậm ngùi 2 điều: trẻ con thật giỏi và người Mỹ thật hay.

Trong phim Prestige về cuộc tranh đua của 2 nhà ảo thuật gia hàng đầu. Bộ phim cực kì đáng xem không chỉ về ảo thuật còn về sự hoán đổi thiện ác, nhưng tôi chỉ muốn kể ở đây 1 sự việc là: có anh chàng làm trò với con bồ câu , đại loại cho con bồ câu vào cái lồng, đập cái bẹp, con bồ câu biến mất, 2 phút sau lôi con bồ câu ra từ trong cái khăn, thằng bé con ngồi dưới đã kêu lên ngay ¨Thế con bồ câu kia đâu ạ?¨. ¨Con nào cơ?¨, ¨Con mà lúc nãy chú đập bẹp ấy¨, rồi nó khóc rống lên ¨Con ấy chết rồi¨. Sự thật đúng là thế, con bồ câu bị đập bẹp chết, rơi xuống hộc bàn, và sau đó sẽ lẹ làng vào thùng rác, con mới toanh được chào đón trong sự vỗ tay nồng nhiệt. Khán giả hò reo, ảo thuật gia sung sướng vì họ biết chẳng ai nhận ra được sự khác nhau của 2 con bồ câu, trừ những đứa trẻ.

Những đứa trẻ ấy có thể là những đứa trẻ kì lạ thuộc về số ít, nhưng 95% trẻ trả lời được câu hỏi về xe bus thì không ít chút nào. Chúng ta đang mất dần sự logic của mình, đang làm đại khái mọi việc, qua loa, sơ sài khi quan sát. Biện luận: tại chúng ta đang muốn làm đơn giản thế giới quan cho đời dễ thở. Thực tế thì người lớn mất dần sự nhạy cảm, trực giác và tinh tế, thậm chí lười suy nghĩ. Biện luận: có thể do chúng ta hấp thụ quá nhiều thứ để trở nên sáo rỗng, còn lũ trẻ con biết ít, nghĩ ít, nên nghĩ thường chuẩn và đúng. Các em cấp 3 ở quê thường thủ khoa, bởi các em ấy chỉ có 1 quyển sách luyện thi còn các em gà nòi thì có tới hằng trăm quyển sách luyện thi tới tẩu hỏa nhập ma. Không sai, nhưng vấn đề là chúng ta cũng đã từng là những đứa trẻ. Vì đâu mà ngọc hóa đá?

Có thể nào do chúng ta rơi vào sự phù phiếm, thị phi, bề nổi quá nhiều? Cái này thì chuẩn Việt Nam khi đã là con ca sĩ thì mày phải biết hát hay con nhà giáo là mày phải học giỏi. Bố tôi thường hỏi ¨Con xếp thứ mấy?¨ ¨Con xếp thứ 2¨. ¨Tại sao không phải là thứ nhất¨. Nếu bố nói khác đi thì có khi cuộc đời con đã thay đổi 90%. 10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn, 90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy tới đó. Để phản ứng với cuộc đời thì sẽ có 2 cách: tương tác với thực tế bên ngoài  hoặc tự phản ứng với bên trong để tìm ra lối thoát.

Nhờ vậy mà có 2 kiểu người hướng nội và hướng ngoại. Hôm qua tôi đọc quyển sách Introvert Power, trong đó có 1 thống kê rằng 53% con người là hướng nội. Thật là quá nhiều khi hằng ngày vẫn nhìn thấy những kẻ liến thoáng trong đám đông hơn đứa đứng trong góc phòng. Kết quả như thế thì có đáng tin không? Có chứ, bởi xã hội đã bị nhầm lẫn quá nhiều khi phân tách rõ 2 đối tượng người mà không nghĩ rằng: người nào cũng có chút hướng nội, bởi  đơn giản ai cũng bắt nguồn sự sống từ nội tại mình, chỉ có biểu hiện bên ngoài sẽ đi theo những hướng khác nhau. Đấy chúng ta thật dễ rơi vào mù quáng và mất ngay cái logic tối thiểu của mình. Đáng sợ nhất là mù quáng về cuộc sống của chính mình.

Dĩ nhiên đứa đứng trong góc phòng kia là kẻ hướng nội, nhưng đứa liến thoáng trong đám đông không hẳn là người hướng ngoại. Ví dụ: bạn có thể nói như đạn bắn trong đám bạn nhưng lại câm như hến nếu rơi vào đám bạn của người khác hay luôn loay hoay không biết nói gì với những người lớn tuổi. Bạn có thể là kẻ hướng nội khi mang đầy đủ biểu hiện: đọc sách, vẽ vời, viết lách, thích nghĩ ngợi, thích tưởng tượng, thích tạo ra ý tưởng, thích coi phim một mình, thích nơi trốn. Nhưng khi gặp khó khăn, lại thường bù lu bù loa, thay vì việc ngồi nghĩ xem: nên bắt đầu từ đâu? nút thắt này phải gỡ như thế nào? phải mất vài ngày hoảng loạn thì mới biết mình phải làm gì, nhưng tuyệt nhiên chưa từng xin ý kiến từ người khác (vì biết chỉ mình mới hiểu rõ vấn đề của mình). Tưởng như bạn có chiều sâu, nhưng bạn cũng quá sức bề nổi khi thích thể hiện, nói nhiều, thấy ngượng ngùng nếu đi trong đám bạn mà không gây được không khí, thích kết bạn, thích được chú ý, thích theo xu hướng, thích bàn tàn về người khác.

Họ nói: người tầm thường nói về người khác, người bình thường nói về sự kiện, người phi thường nói về ý tưởng. Họ cũng nói: người hướng nội thích nói về ý tưởng, người hướng ngoại thích nói chuyện tào lao về người xung quanh. Bạn có thể là cả hai: tầm thường và phi thường, hướng nội và hướng ngoại: nghĩ về ý tưởng, nói về người xung quanh. Bạn có thể là hỗn hợp xăng pha nhớt như thế, luôn không hài lòng về cách thể hiện cũng như cách sống của mình. Phải làm sao khi ngày có 24h mà bạn không dành được lấy 1ph cho con người nội tại của mình để hiểu và cảm thông với nó. Thay vì suốt ngày tự chửi mình đần độn thì hãy làm cho mình bớt đần độn. Nội lực ai cũng có, chỉ không phải ai cũng biết sử dụng. Đừng quá sợ việc cô đơn, một mình, đó là môi trường tốt để bạn khám phá mình. Cái đáng sợ là lạc lõng giữa đám đông: đám đông biết họ làm gì, còn mình thì không.

Sự thật thì chúng ta mới sử dụng vài phần trăm bộ não. 80% những gì bạn có, có thể chỉ được sinh ra từ 20% nội lực, hoặc ngược lại :). Tôi đang cố nghĩ theo chiều hướng tốt để biết rằng mình còn làm được nhiều điều lắm, nhưng không mù quáng và ảo tưởng về bản thân. Thật là khó để làm cho mình bớt mù quáng, nhưng không quá khó để hiểu cái xe bus đi theo hướng nào. Hình như thế.