gravity_bullock_2.jpg.CROP.promovar-mediumlarge

Trong Bố Gìa, Mario Puzo nhét vào đầu người ta nhiều điều hơn câu nói trứ danh ¨Để tao nói chuyện phải quấy với nó¨.  Cái hay không chỉ ở cuộc sống khi đầy thù hận, đấu tranh khi dạt dào tình yêu, tình bạn của những người Nam Ý chất phát, mà Mario cho vào đầu người đọc 1 khái niệm Mafia nguyên thủy. Để rồi khi nói về Mafia, tôi không còn nghĩ về những nỗi sợ hãi mơ hồ với một thế lực ngầm: cướp, giết, vũ khí, ma túy, tội phạm, Sicilia. Tôi nghĩ về nơi 1 trú ẩn. Bởi khởi nguồn, mafia nghĩa là nơi trú, nơi người ta có thể trốn tránh, lẩn khuất trước những nguy hiểm, nói cho cùng đó là cái hang cho những nỗi sợ.

Tôi cũng luôn có những mafia của mình.

Hồi 3 tuổi, nhà tôi nằm vuông góc với nhà bác Lan. Khi 2 nhà mở cửa, 2 cánh cửa giao nhau ở góc vuông, tạo thành một góc nho nhỏ, tôi vào đó chơi và gọi là Nhà. Mỗi khi bị mẹ quát là dỗi ¨Đi ở một mình đây¨, rồi chui vào cái góc tối đó.  Ngôi nhà ấy, chỉ có mỗi 2 bức tường, 2 cánh cửa màu xanh lá, do mưa đã tróc sơn rất nhiều. Ngày nào có mưa, cửa còn toát mùi âm ẩm ngai ngái của gỗ. Một góc cửa đã bị mối ăn cọt kẹt, nhìn thấy cả lớp lang bên trong. Ở dưới chân cửa thì có ùn đất lên một tổ con gì đó. Trong nhà, chẳng có gì, chỉ có 3 hòn gạch. Một hòn gạch để ngồi, 2 hòn kia kê làm bếp nấu, nếu hôm đó vùng vằng ra đi có nhớ mang theo cái nồi con con, hoặc cái lá bàng, còn không thì gạch dùng để ngồi hết.  Ở góc tường ấy, đáng sợ lắm, có cái tổ kiến lửa. Bình thường thì không sao, ngồi trong đó nhìn kiến chạy qua lại cũng vui. Hôm động trời thì kiến ra, đốt sưng hết tay chân. Nhưng vốn lì lợm nên tôi vẫn ngồi yên, chả kêu la gì, tới khi tối mẹ đì tìm thì đã thấy tay chân con sưng tấy, mẹ vừa đánh vừa xoa.

Tôi chịu, không thể nhớ được mình đã làm gì ở đấy. Một đứa nhỏ 3 tuổi thì có thể làm gì một mình trong cả chiều, hoặc cả ngày. Có khi chỉ là ngồi ngủ gục, thế mà không hề bị ngã đổ ra khỏi nhà. Có khi bố tìm thấy mặt tèm nhem bẩn thỉu vì khóc ấm ức do bị bố quát hồi sáng. Có khi ngồi trong đó chỉ bóc sơn cánh cửa. Có khi chỉ nhìn lũ kiến vẩn vơ. Có khi chỉ ngồi không, không nghĩ gì cả, chỉ ngồi gãi vết kiến cắn, sao mà sướng thế. Tại sao không chạy đi chơi, không rủ bạn tới cùng. Tại sao chỉ ngồi yên lặng, một mình, như chơi trốn tìm. Một đứa trẻ 3 tuổi có thể làm gì khi một mình?

Lên cấp 1, nhà chuyển đi, cái hang ổ mafia biến mất. Lúc này ít biết buồn, ít vùng vằng bố mẹ, có thì chạy lên cái bể nước trong phòng giáo dục, ở tít trên cao, ngồi hong nắng. Lên cấp 2, khi buồn chui vào cái chỗ cuối hành lang, ở đó bàn ghế cũ hỏng xếp lổn nhổn, cứ ngồi ở chỗ bụi bặm ấy, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không làm sao hết buồn vì con điểm toán. Lên cấp 3, lúc này một mình một phòng, trong phòng có cái đèn chụp có ánh sáng mờ tỏ, lúc buồn chỉ việc tắt bóng tuýp, bật bóng chùm, nằm trên giường khóc lóc, hoặc gọi điện cho con bạn. Lên đại học, khi đã biết buồn không chỉ vì việc học, thì thích tắt đèn phòng tối om, rồi ra co ro ngoài ban công. Ban công là 1 khu vườn nhỏ, có cây chuỗi ngọc, cây hoa sứ, cây xương rắn, xương rồng, cây hoa rồng vàng, cây nha đam, cây hoa sao xanh, sao tím, cây hoa lan, muôn vàn cây lớn nhỏ, bố mua, mẹ mua, em mua cho. Ngồi ở ban công khóc rõ thích, chẳng ai biết, chỉ có tiếng im lặng của đêm, thỉnh thoảng tiếng chành chọe của mấy anh chị sinh viên nhà đối diện.

Đi xa nhà, xa lắm. Có chỗ ngồi ở cái ghế  trên khu L’hocaile, chỗ mà có thể nhìn thấy hồ và khinh khí cầu bay lên. Lên đó ngồi chẳng lo gặp ai, cứ ngồi thế, ngồi mãi. Cái cầu thang thoát hiểm ở Polito cũng là nơi trốn yêu thích, bởi nhìn xuống thấy người, mà người ta nhìn lên không thấy. Còn bây giờ mafia là trốn dưới bàn làm việc, nhưng ở phòng làm việc không phải của mình. Cái bàn đó rộng, ở dưới lổn nhổn hộp, chui vào đó khóc, ở trên tiếng nhạc của Beatles ¨Let it be¨, lời bài hát ¨Scientist¨làm cho nỗi buồn thêm buồn. Vẫn biết là cứ kệ rồi tới đâu thì tới mà sau không cầm lòng được trước sự ngu dốt của mình. Thấy mình khổ sở cho những điều không thật. Thấy mafia không còn là những chỗ trú an toàn như xưa.

Có lẽ ai cũng có những mafia cho mình. Những mafia mà tuyệt nhiên không muốn người thứ 2 đi vào. Của mình, cho mình, chỉ mình mình. Người giỏi thì họ tìm được mafia trong chính bản thân, tự nhủ mình an toàn trong vỏ bọc. Người không giỏi thì tìm mafia bên ngoài, chui vào đó, khóa cửa, tách rời với xã hội. Có vài người bạn đi tìm tới chùa, đó là một cái mafia hoàn hảo cho cả thể xác và tinh thần. Tôi thích làm con sâu, chui vào bên trong hạt dẻ, nằm im lìm, ngủ quên trong mùa đông.

Khi đi xa, mafia là nhà. Có hôm ngồi ăn cơm, bạn bảo ¨Sao tự nhiên nhớ ngoài quê quá¨, nhớ bà, nhớ mẹ, nhớ cái khung cảnh ấy. Đứa khác tự nhiên ngồi nhớ cảnh chải tóc cho bà. Mafia thật nhỏ nhoi. Dù 2 chị em cùng nhớ về nhà nhưng lại nhớ những điều khác nhau, nên mafia cũng khác. Tôi nhớ cái ban công, hoặc nhớ cái cây dừa của nhà hàng xóm. Em nhớ gì? có thể cái cửa sổ đã bị bịt kín vôi vữa, hoặc nhớ cái da cánh tay thơm thơm mềm mềm của mẹ mà bấu vào rõ thích, tôi lại nhớ cái cọ râu của bố. Mafia là nơi bấu víu vào, nằm ở nơi nào xa quá.

Khi lớn lên, mafia là thơ ấu. Em cứ thích trốn dưới bóng cây (tuổi) thần tiên, cho tôi ngơ ngác đi tìm. Tôi cũng vậy, vẫn thích úp mặt êm ái vào chiếc gối tuổi thơ. Tự nhiên tôi nhớ về những trò chơi trốn tìm, nhớ góc nhà, nhớ chạn bát, nhớ lúc trốn bạn. Bạn nhớ cây me, cây sấu, nhớ rừng bạch đàn hồi bè đùa chơi. Rồi nương tựa vào đó, để ru ngủ bản thân khi mệt nhoài. Có người đàn ông trong truyện của Guy de Maussapant, quá buồn chán về cuộc sống hàng ngày: ngôi nhà, cô đơn, công việc, vui chơi, tiêu hóa kém, không tìm thấy những xúc cảm vui vẻ, bồng bột, phiêu lưu. Ông ấy nhiều lần cầm súng lên, rồi hạ xuống. Nó sẽ mãi nằm trong hộc bàn cho tới ngày, ông ấy mở lại quyển album cũ, một bức ảnh hay một bưu thiếp rơi ra, mặt sau là những dòng chữ thân thương của người mẹ. Bao kí ức ấu thơ, những hy vọng hoài bão của cha mẹ, của đứa trẻ vây lấy, ông ấy tìm lại được mafia, và cảm thấy yên ấm thực sự. Ông ấy cầm súng lên, đã đủ dũng cảm và thoải mái để bấm còi. Ông ấy chết, trong lòng mafia.

Trong phim Gravity, khi Ryan thoát khỏi vũ trụ bao la, vào được trong trung tâm, đắm mình trong không khí, cô ấy cởi đồ, rồi cuộn tròn lơ lửng với nét mặt thoải mái hạnh phúc. Hình ảnh đó giống đứa trẻ trong bào thai, nó cảm thấy hoàn toàn yên ổn, an lành, được bảo vệ. Trịnh Công Sơn nói biết bao lần về sự đau khổ của đứa bé khi thoát ra ngoài nơi trốn ấy. Ai chẳng muốn như con kanguroo con, yên ấm trong cái túi mẹ, nhưng rồi vẫn phải ra. Mafia nguyên sơ ban đầu ấy là mafia an tâm nhất. Giờ thì mafia nào cho sự yếu đối cứ lớn dần, lớn mãi?

Tôi vẫn thường ngồi nghĩ: làm sao kiếm được nơi nào, để chỉ ngồi không, đếm kiến bò ra.

¨Nhiều khi muốn quay về

Ngồi yên dưới hiên nhà…¨

2 thoughts on “Mafia hay đi tìm nơi trú ẩn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s