sach

Mấy tháng trước, tôi có cô bạn gửi cho quyển truyện mới nhất “Ngồi khóc trên cây” của chú Ánh. Chỉ vì cô bạn thấy lời đề từ đầu sách”Dành tặng cô bé bên kia đồi và bọn thú hoang” hao hao giống Nga. Cô bạn bảo “Tuổi học trò gắn với chú Ánh vì phục chú biết được cả trò gửi thư trong hộc bàn của mình”.  Ngày đó nếu ai đọc chú Ánh sẽ có cảm giác chú Ánh biết tất cả. Chú Ánh biết mọi mối tình học trò vu vơ, không đầu không cuối. Chú biết khi cậu bạn lỡ nhìn xéo qua góc, mình bỗng chợt đỏ mặt cả đoạn đường về. Chú biết thằng Hoàng Anh đi qua nhà phải hét toáng tên con bạn, cho nó tức giận cầm chổi đuổi theo. Chắc chú cũng biết thằng Thái mèo ra gây sự giật tóc cái Thủy chỉ để lấy sợi tóc về cất hộp, lâu lâu lôi ra thông cái ngòi bút mực tắc chơi. Cả thời học sinh đứa nào cũng thế, đã trôi qua: ngu ngốc, ngượng ngùng, ngơ ngẩn, ngổ ngáo, ngại ngần, ngúng nguẩy, nghi ngờ, nghèn nghẹn.

Ôi cái tuổi học trò đầu to mắt cận ấy mà. Thời ấy, tôi đâu có biết chú Ánh là ai. Chỉ bây giờ đọc lại chuyện của NNA mới chợt thấy những ngày xưa ngốc nghếch.

Thời ngốc nghếch ấy ra đi với những câu chuyện của chú Ánh lâu tới nỗi bây giờ lôi lại kí ức không còn thấy những cậu bạn nữa, chỉ còn thấy những chàng trai trong truyện chú. Những chàng trai ngô nghê ấy, đã từng khờ khạo, đã si mê, đã tội nghiệp, đã đáng yêu, có lẽ đã lớn. Giờ không biết trong lũ áo trắng còn thấy những hình ảnh ấy không? các em bây giờ khôn quá :D. Nhưng trong cuộc sống chưa rời nhà trường của mình, tôi vẫn nhìn thấy họ. Vẫn còn thấy những anh chàng hiền lành, tốt bụng, sống vì tình yêu.

Tôi vớ được “Còn chút gì để nhớ” khi đang học đại học. Sang nhà cô hàng xóm chơi, lôi về đọc rồi không trả nữa. Chàng trai trong truyện ấy sao mà tội thế, yêu và được yêu. Yêu cô em, được yêu từ cô chị. Cuối cùng cậu ta không có ai. Cậu chàng đó là người đầu tiên được tôi cho vào danh sách Những chàng trai của NNA. Tức là si tình, đáng thương, khờ khạo, cù lần, và có phần đáng yêu nữa. Những anh chàng tội nghiệp thường bị lóa mắt vì những cô gái xinh xắn, học giỏi, liến láu, có tài, và đặc biệt là chẳng thích gì họ cả nhưng lại thích trêu cho vui. Chàng ấy cũng vậy, mê mải một bóng hình không có thật, để khi phũ phàng nhận ra tình cảm chân thành thì người đó đã không còn. Tôi chửi nó ngốc. Ngốc quá ngốc.

Sau này danh sách dài thêm, khi tôi bắt đầu biết các chàng trai miền Nam. Chỉ nhìn họ thôi, với đôi mắt hiền, đôi mắt cụp, giọng nhẹ nhàng, thương thương như muốn nói ¨Tôi là chàng trai của NNA đấy¨. Có người chỉ tôi đọc ¨Mắt Biếc¨, có người bảo tôi phải đọc ¨Hoa hồng xứ khác¨. Tôi đọc xong thấy rầu cả người. Mắt Biếc ấy mà, cô ta thật tệ, một cô gái điển hình của việc mơ đắm những điều không thật. Con gái thường thích sống trong ảo tưởng và tự xây cho mình những hình ảnh ảo mộng thật đẹp để yêu và tin. Cô gái ấy cũng vậy, để chàng trai của NNA phải thẫn thờ, ngó lơ ngơ từ xa, chiêm ngưỡng, trân trọng, thậm chí không dám đến gần vì sợ làm mất ánh hào quang, mất cái đẹp tinh nguyên từ bông hồng ấy. Kì thực thì cậu ta cũng sống trong ảo mộng. Tất cả họ, cô gái, chàng trai, tới con bé con lỡ yêu người chú vì nhầm lẫn giữa tình yêu và tình thương, sự quý trọng, tất cả đều sống trong ảo mộng. Chàng trai của chú Ánh lúc nào cũng trên mây, yêu một tình yêu đẹp tinh khôi.

Cô gái của họ bao giờ cũng y nguyên như ngày đầu họ gặp. Họ chưa bao giờ tính thời gian, không gian vào những khuôn hình ấy. Ngày trước đẹp, ngày sau vẫn đẹp. Họ tưởng ai cũng vẫn như ¨Cô gái đến từ hôm qua¨ nhưng thật sự cô gái ấy đã lớn, biết suy nghĩ, tính toán, thành con người khác như Mắt Biếc ấy. Thời gian không trở lại, dòng sông không trôi ngược, con người cũng không tốt lại như xưa. Chỉ có các chàng trai của NNA là không thay đổi, vẫn luôn mộng mơ, tưởng như ai cũng giống mình, ai cũng thơ ngây, dại dột.

toithayhoavang

Từ những câu chuyện từ thời tôi còn thắt khăn quàng, tới khi em trai tôi chuyển sang thắt cravat thì chàng trai của chú Ánh vẫn nguyên nhịp đập. Chàng trai ấy có thể đã già, không còn là học sinh, mà thành sinh viên như anh chàng trong ¨Ngồi khóc trên cây¨ hay thành hẳn một người lớn (một người lớn hẳn hoi nhé) như Chú Đàn trong ¨Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh¨ thì cái si tình yếu đuối vẫn không đổi khác. Mẫu số chung vẫn là yêu một cô gái lém lỉnh, tự do, một cô gái độc lập, theo đuổi niềm riêng, luôn biết mình thích gì, làm gì. Họ bị đắm say cái hồn nhiên, nhanh nhẹn, sống động, những gì họ không có. Tôi không chê những chàng trai của chú Ánh, nhưng họ quá bị động, quá yếu mền, tới hèn nhát. Họ bi lụy, dễ rơi nước mắt hơn là chạy tới nắm lấy bàn tay bé nhỏ. Họ tầm thường và đáng giận.

Có bao mối tình thành mối tình trong truyện của NNA? Hay tình phải dở dang mới đẹp, mới làm người ta nhớ thương, mới thành thương hiệu của chú Ánh. Bao nhiêu năm, tâm hồn của các chàng trai không lớn, chú Ánh vẫn vậy, còn những cô gái đã thay đổi nhiều. Qủa không sai khi họ ví chú Ánh với Hoàng tử bé. Những Ngọc Trinh đã ra đời, mà sao chú bé vẫn không lớn? Sao họ cứ sống hoài ở ¨Đảo mộng mơ¨? Chỉ đơn giản phải biết bước lên, chứ đừng đứng nhìn ở góc.

1275288355-daomongmo2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s