301480_10150262219692007_7562144_n

Con mắt còn lại – 8/2011

 Con người hầu hết đều yêu thương ánh sáng.

Họ nói rằng ” Trăm nghe không bằng một thấy” bởi họ chỉ tin vào đôi mắt. Dù đôi lúc đôi mắt không thể thấy được hết những điều quan trọng nhất. Đôi lúc như Saint Expury nói: ” Điều quan trọng nhất thì không thấy được”. Đôi lúc họ chỉ thấy những gì họ muốn thấy. Đôi lúc họ thấy ảo ảnh. Đôi lúc thấy chỉ mặt trời là chân lý. Cũng bởi mặt trời là chân lý, nên Đỗ Bảo mới viết “Chuyện của mặt trời, chuyện của chúng ta” – một thứ bất biến, thứ còn lại luôn biến động.

Một lần đọc Osho, tôi phát hiện ra rằng Van Gogh không phải chết vì nghèo đói hay kiệt quệ trong sự thất sủng của xã hội với tâm huyết của mình. Ông cũng không chết vì chứng bệnh tâm thần đã từng đưa ông vào trại, đã từng cắt lìa tai trái ra khỏi cơ thể, hay đưa ông tới với bác sĩ Gachet. Lúc chết, ông viết cho Theodeo “Tôi tự tử không chống lại ai cả – tôi đã không phàn nàn chống lại bất kì ai hay cuộc sống – cuộc sống đã là sự hoàn thành lớn cho tôi. Tôi tự tử bởi vì tất cả những gì tôi muốn vẽ tôi đã vẽ rồi; bây giờ chẳng có ích gì mà sống nữa. Tôi đã làm điều tôi phải tới làm; công việc của tôi đã hoàn thành.” .

Sự thật thì Van Gogh bị ám ảnh bởi mặt trời. Ông đốt cháy mình dưới mặt trời, để vẽ muôn hình vạn trạng của nó. Mỗi bức tranh, một khuôn mặt mặt trời. Ông vẽ với cái bụng trống rỗng, cái đầu mụ mị, và trái tim tràn ngập tình yêu với nó. Ông phơi mình hàng giờ, như hiến tế tất cả cho mặt trời, mới mọc, lên cao, mây che, chiều tàn, mọi lớp lang ánh sáng. Chỉ là nhìn tranh ông, chúng ta không thấy hết thôi. Trong thời kì ở Auvers- sur – Oise, gần như mỗi ngày Van Gogh vẽ một bức tranh, sức sáng tạo của ông như là vô hạn. Rồi khi thấy mình đã hoàn thành nghĩa vụ họa mặt trời với mọi sắc thái, ông tự tự.

Chẳng phải mình Van Gogh bị ám ảnh bởi mặt trời.

Những người mù đã từng nhìn thấy ánh sáng cũng vậy. Có lẽ họ phải cuồng loạn, đau khổ vô cùng trong thời kì khai nguyên của bịt bùng tăm tối. Những người mù, họ có xúc cảm riêng cho giọt nắng vô hình rơi trên vai, rớt vào lòng tay, hay âm ấm nơi gò má. Khi họ ngước lên, cảm giác như tia nắng ấy cho thể xuyên vào sâu thẳm con người, không mất hút như rơi vào hố đen, mà như chiếc cần câu nhè nhẹ rơi vào ao bèo, rung rinh khe khẽ, rồi lay động thật mạnh khi cá đớp mồi trong tâm hồn. Họ cười nhẹ nhàng, đôi lúc ánh sáng quá mạnh, họ giật mình rồi ảo tưởng giống như khi xưa Mary trong “Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên”. Khi cô bất chợt chói mắt, cô đã tưởng mình nhìn thấy lại được. Chỉ là trò đùa của mặt trời và sự nhanh nhạy của đôi mắt. Nhiều khi đôi mắt phản bội, cho ta cái nhìn sai lệch về bản chất hiện tượng như khi thấy thằng bé có tatoo thì ông già tự nhiên nghĩ đó là thằng lêu lổng. Đôi khi đôi mắt lại bắt ta thấy những điều mình không muốn, như cô con gái bắt được bức thư gửi tình nhân của người bố trong truyện của Phan Thị Vàng Anh. Nhưng đôi mắt vẫn luôn thỏa mãn hơn bất kì loại máy ảnh nào.

Đôi mắt để ngắm nhìn thế giới và cũng để truyền thông điệp tới mọi người. Đôi mắt có sức mạnh thần kì, mang đầy xúc cảm. Đôi mắt sáng quắc của thầy giáo làm lũ học trò ngồi yên không nhúc nhích. Tôi có cô bạn có ánh mắt rất tình, chỉ cần liếc qua đẩy lại kèm vài đồng tác mềm mại thì dù không xinh, vẫn vô vàng chàng ngả rạp. Không có gì đáng sợ bằng đôi mắt giận dữ của bố, không gì đẹp bằng đôi mắt ấm áp của mẹ. Những đôi mắt dịu dàng nhìn nhau, những đôi mắt chứa chan yêu thương mà không cần lời nói. Có bao giờ ai đó gọi, bạn chỉ ngước mắt lên nhìn, chỉ một cái chớp mắt để hiểu rằng mình vẫn đang nghe câu chuyện, mình vẫn đang quan tâm. Tại sao cần phải nói yêu khi đã nhìn nhau bằng một ánh mắt trìu mến? Chỉ một cái chớp mắt khác, ánh mắt ấy sẽ biến mất nhanh chóng, nhưng có thể sẽ bị ám ảnh dài lâu. Đôi mắt tự thân nó có ngôn ngữ riêng, vừa đáng yêu vừa đáng sợ.

Con người chúng ta có 3 con mắt. 2 con mắt lộ ra ngoài và đôi mắt thứ 3 giấu ở giữa trán. Ngày xưa tôi đọc 1 quyển sách về con mắt thứ 3 của một nhà giải phẫu người Nga. Ông ấy đã nghiên cứu thấy có chất dịch kì lạ ở giữa trán của con người, có thể tập trung năng lượng ở đó, do đó có 1 số người có thể nhìn được thế giới bên ngoài bằng con mắt này khi bịt 2 mắt kia. Nhà giải phẫu tìm đến với Tây Tạng bởi giả thuyết ngày xưa con người rất to lớn và họ có 3 mắt lộ ra ngoài. Sau này một con mắt đã bị triệt tiêu đi, có lẽ vì thế giới ngày càng kém tò mò. Sự khám phá của con người với thế giới đã đủ nhiều để họ dừng chân, xây nhà, sinh con, lập đô thi, tạo đất nước, con mắt thứ 3 biến mất. Nhưng đâu đó trong chúng ta,con mắt thứ 3 vẫn tồn tại, thỉnh thoảng vẫn lờ mờ thấy gì đó, dù mắt nhắm. Con mắt thứ 3 để đôi lúc chúng ta nhìn chính con người mình.

Đôi mắt ở những ngôi đền ở Tây Tạng trên đỉnh núi cao vẫn nhìn xuống, theo dõi cuộc sống của chúng ta. Những đôi mắt trong lòng bàn tay, bàn chân thì sao? Đôi mắt Hamsa hay đôi mắt Talismans của người Ả rập giúp chúng ta chiến đấu lại những đôi mắt quỷ dữ.

Hôm qua tôi xem 1 bộ phim của Woody Allen “To Rome with love”, phim có số IMDB thấp xỉn, nhưng hay hơn Midnight in Paris, tôi nghĩ thế. Bởi nó thể hiện được tinh thần rất Rome: rắc rối, bốc đồng, đam mê. Trong phim có 1 ông già khi tắm hát hay như danh ca, nhưng khi lên sân khấu thì chịu không hát được. Sau đó thì ông bầu của ông ta đã thiết kế ngay cái bồn tắm trên sân khấu cho ông ấy thoải mái. Một ông già vẫn còn đam mê được hát và hơn hết là sự lim dim tận hưởng và ánh mắt ngưỡng mộ của người khác. Trong phim kể về 1 ông trung niên khác, chỉ là một nhân viên công sở bình thường, bỗng chốc được thành người nổi tiếng. Rắc rối vây quanh, ông ấy ao ước trở lại bình thường. Đến ngày ánh hào quang rời đi, ánh mắt tò mò, hâm mộ bỏ đi thì ông ấy hoảng loạn như phát điên. Ai cũng thèm những ánh nhìn từ người khác, thật thân thương, ấm áp,  hay ngưỡng mộ, chứ không phải ánh mắt hồ nghi hay sắc lẹm.

Em trai tôi có trò rất hay. Mỗi khi đi ở metro hay trên đường, nếu thấy những cô gái nhan sắc tầm thường, có vẻ tự ti, nó thường nhìn theo, thậm chí ngoái cổ nhìn lại với vẻ rất thích thú. Nó nhìn cho tới khi cô gái ngượng ngùng nhìn ra chỗ khác. Nó nghĩ rằng cô gái kia sẽ nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ ấy, để về nhà nghĩ ngợi, mừng thầm rằng hôm nay đã có một chàng trai nhìn mình cơ đấy.

6 thoughts on “Chuyện của mặt trời, chuyện của đôi mắt

  1. Đôi mắt mình thật phàm tục, nhìn bức tranh trên chỉ thấy những điều trần tục, đọc hết những dòng văn tình cảm bên dưới thì có cảm giác xấu hổ … nhè nhẹ 😦

  2. Cậu em của Nga đáo để nhỉ. Cái nhìn ấy làm tăng confidence của một cô gái có nhan sắc tầm thường. Một món quà rất quí nếu cậu thật lòng muốn làm vui một người dù chỉ trong phút chốc.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s