207274_10150146417682007_4474105_n

Ngày hôm đó, Paris tự nhiên dở chứng, trời tự  nhiên nắng kì lạ. Tôi cũng kì lạ, bỏ học lên thư viện ngồi đọc sách.

Ở ngoài trời mây không một gợn. Nắng nhiều mà không ấm. Cái cửa sổ mở rộng như bức tường trong suốt, tôi chỉ cách 1 cm với tự do. Nhà thờ Tolbiac mái vòm, tháp nhọn gần như với được. Montmatre xa hơn chút, nhìn có vẻ tĩnh lặng. Những ngôi nhà nửa Hausseman, nửa hiện đại làm đa dạng hơn Paris. Và lá cây vàng rực. Hoa không còn sắc màu.

Ngày hôm đó, tôi ngỡ như mình ở Ý, ngỡ như mình về lại Torino. Bởi trời Torino lúc nào cũng xanh và nơi tự học của Polito cũng thế này, một cửa kính rộng, và tôi cách 1cm với tự  do.

Quay lại những ngày xưa cũ ấy, tôi ngồi kì cạch gõ luận văn, tay lăm lăm quyển sách  Small antenna, mà mắt thì hơi chút lại nhìn ra ngoài trời. Tôi hay bị mất tập trung, thích làm linh tinh, hay mơ mộng. Ngày hôm đó, không thấy Hòa ngồi chat với bạn gái ( giờ là vợ) trong tiền sảnh. Hà và Cường cũng không lang thang quanh đây rủ uống cafe. Giang và Ly đã lâu không ghé tới từ  sau lễ phục sinh. Dù 2 bạn ấy thích chết đi được cái hàng lang rộng rãi, dài hun hút, đầy bàn học nhiều ánh sáng này. Hơn nữa nhiều giai đẹp, lại thích làm quen. Ngày hôm đó, em Hiền và Kim đã về Việt Nam. Em Hằng cũng chẳng thấy. Ngày hôm đó tôi ngồi một mình. Học và viết. Bên kia đường cái nhà máy GM vẫn xù xì xấu xí, Mensa thì đã đóng cửa.

Sau nhiều ngày như thế thì tôi viết xong căn bản cái luận văn của mình. Đau khổ, dằn vặt vì những gì mình không làm được. Ở trong lab, có anh bạn tiến sĩ người Venezuela, tên gì nhỉ, Mateo, Matia hay Mathew, anh ta rủ tôi đi uống cafe. ¨Sao mặt rầu rĩ thế¨, ¨Tao làm mãi không xong, liệu có xong mô phỏng được không khi chỉ còn 1 tháng¨, ¨Được, sẽ xong khi mày sẵn sàng¨. Tôi méo mó nhấp cốc cafe Machiato. ¨Biết gì không? ngày xưa làm thạc sĩ, tao viết sai toét cả¨ . Tôi cười sung sướng, đó là câu động viên tinh thần hay nhất. Thực sự nhờ nó tôi đã làm xong được luận văn của mình. Đến nỗi tôi nghĩ nếu phải làm 1 bài diễn văn trước lab sau khi tốt nghiệp, tôi sẽ nói câu này để cảm ơn.

Còn Sergio – anh hướng dẫn trực tiếp của tôi thì thường nói ¨Cứ yên tâm, đâu ai cũng hiểu được ngay đâu¨. Người duy nhất đến xem tôi bảo về là Sergio. Anh ấy trẻ nhưng tóc muối tiêu hết cả, có khuôn mặt hiền và nói gì cũng không chắc chắn. Sergio rất tốt, nhiệt tình, tận tâm. Ngày Sergio bảo ¨Vecchi bảo mày ở lại làm tiến sĩ, apply đi¨ thì tôi có chút tiêng tiếc vì đã nhận lời đi Pháp. Không chỉ vì tiếc ông thầy tóc bạc búi cao, quần đỏ, nói tiếng Anh như Mỹ, nổi tiếng toàn châu Âu mà còn vì tiếc việc được 1 lần nữa làm với Sergio.

Sergio cũng giống Jean Deschuyter hay bây giờ là ông già Karim làm mạch, người luôn rất dễ thương, cười tươi, không bao giờ bực mình khi tôi làm phiền ¨Tao làm xong anten cho mày rồi, nhớ mua kẹo cho tao đấy¨.

Tôi nhớ về Torino, lại không nhớ nhiều về căn nhà chung của 3 đứa. Căn nhà là có lan can bẩn thật bẩn vì Gozde hút thuốc quá nhiều ở đó. Tự nhiên tôi viết cho 2 đứa kia 1 email kể lể sự nhớ Torino của tôi trong ngày này, vậy mà không hề có thư trả lời. Tôi nghĩ, bọn tôi đã ra khỏi Torino rồi thì tự nhiên biến mất khỏi cuộc đời nhau, nhưng khi gặp lại sẽ vẫn vui đấy.

Venky lâu rồi chả nói gì, từ hồi cậu ấy bảo ¨Mày có cái blog gì to lắm à¨. ¨Sao biết?¨ ¨Tao search tên mày thì thấy¨. Rồi câu ta liến thoắng hỏi xem blog về gì, sao không có tiếng Anh? Venky rất buồn cười, lúc nào cũng xớn xác và cà chớn. Khi uống cafe với tôi ở Mario, nhìn cái mặt méo xệch của tôi thì câu ta thường bảo ¨Trời, mày làm tốt mà, mày không phải lo. Tao biết mày¨. Hoặc ¨Tao nghĩ 2 đứa mình là thứ tệ hại nhất MERIT, trừ Alex không tính¨. Cậu ta có cách giải khuây rất tốt. Khi chán, tôi rất mong được nghe cậu ta động viên ¨What a girl!¨.

Năm đầu tới đây, tôi có Lana. Lana vừa hiền vừa tốt. Lana lúc nào cũng kêu bực mình với bà mẹ hay xen vào công việc của mình, tôi đoán bà ấy giục lấy chồng. Lana hay bảo ¨Thôi mày đừng lo, sẽ xong, cần thì hỏi tao¨. Lana giống tôi căm ghét mọi cuộc seminar của lab. Bọn tôi hay nói xấu linh tinh, buôn chuyện giày dép và ăn uống. Lana đã chiến đấu cùng tôi 1 quãng đường khá dài, rồi cô ấy về Libanon mất. Để tôi ở đây, trong cái lab với 3 thằng con trai đáng ghét. Tôi chán quá đi thôi. Hôm nọ Lana í ới, nói vài ba cậu chuyện về tình hình của nhau, chúng tôi giống nhau, hay bị ôm đồm đủ thứ, để không làm xong điều gì lại cuống lên, nghĩ mình là thứ thất bại nhất trên đời.

Sao một ngày nắng đẹp thế này mà tôi đang hớn hở lại buồn. Tự nhiên tôi thấy ở đời không chỉ cần tình yêu, tình bạn, người ta còn cần thứ gọi là tình đồng nghiệp. Giờ thì tôi không muốn bỏ tất cả, chạy vào thiên nhiên như Alex Supertramp, để rồi đến thiên nhiên cũng không bao dung nổi.  Đôi khi người ta cần một tiếng nói từ bàn bên cạnh ¨Yên chí, chúng ta sẽ chiến đấu tới cùng¨ để biết mình có thể kết thúc con đường bất tận này.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s