Khi nghĩ về Noel, tôi hay tự hỏi ¨Sao Noel nào cũng đi?¨. Noel là lúc người ta nghỉ ngơi, chơi với gia đình, thì mấy đứa học sinh cù bơ cù bất cứ thấy ngày nghỉ là phốc lên đường. Mà kì lạ là cứ tìm chỗ nào lạnh lạnh, tuyết tuyết để đi cho lấy không khí. Tôi đã tưởng mình sợ tuyết lắm rồi, nhất là sau vụ đi Thụy Điển hưởng cái âm 15 độ, về nhà nằm nguyên tháng. Thế mà năm nay lại tìm đến tuyết tiếp. Không hiểu lần này về có nằm bẹp ra không, để mà nhớ dài lâu, như nhớ cái lạnh thấu xương và buồn thấu tim như ở Stockholm hồi ấy. Cái đó liệu có được xếp vào hội chứng Stockholm không nhỉ? Hội chứng Stockholm là hội chứng diễn ra đối với những người bị bắt cóc, bị  đánh đập nhưng lại nảy sinh sự thương cảm dành cho những người đã giam cầm hay hành hạ mình. Họ có những tình thương yêu, gắn kết với những thứ mà họ đã từng khiếp sợ. Có khi nào tình cảm cho tôi dành cho Stockholm cũng vậy, thấy thích thú với những trải nghiệm lãnh lẽo, đáng sợ.

Vụ đi Stockholm cũng chỉ bắt nguồn từ mong muốn: tôi cần đi tàu phá băng. Em trai tôi cũng vậy, mà Thu cũng hưởng ứng. Dù biết là sẽ lạnh không chịu nổi, nhưng cái háo hức thấy băng vỡ òa dưới mũi tàu là không sao kìm lòng được.  Tôi và Thu lập kế hoạch cho 1 cuộc đi chơi tới bến. Ở Stockholm, đi tàu phá băng lên Helsinki, rồi ngược lại đi lền Denmark. Bạn bè ở đâu cũng sẵn nên không phải lo nghĩ gì nhiều. Thế mà tôi đau tim ra phết, khi vừa bước chân xuống xe bus từ sân bay vào, thì một anh chàng nhỏ con từ đâu ào tới xách con valy của tôi chạy thẳng, sau lưng là 1 cô gái ngắn ngủn, áo bông, áo len to sụ, tai còn đeo bông ủ ấm, quay sang tôi ¨Ấy chạy nhanh lên, sắp có chuyến metro cuối¨. Thế là 3 chân 4 cẳng, hai chị em tôi chạy theo hai con người đang lao vèo vèo phía trước. Sau khi chạy lên xuống cả đoạn cầu thang dài ngoằng, thằng em với đôi giày mới đau chân, đứng thở hổn hên ¨Sao khổ vậy?¨. Tôi lúc đó mới lơ ngơ quay sang Thu. ¨Đây là Lĩnh, bọn mình sắp bắt chuyến cuối về nhà bạn ấy¨ Thu chỉ sang cậu bạn nhỏ con mà tôi còn tưởng là trộm 5 phút trước. Tàu dừng xịch trước mắt, cả lũ nhếch nhác đi lên, mồ hôi rịn cả áo len, trong khi trời đang rét tới -10 độ. Màn chào hỏi bắt đầu. Tàu vèo vèo qua những con đường cắt ngang dọc, tàu chạy trên cao, ánh sáng đèn từ những ngôi nhà cao tầng, Stockholm rực rỡ hiện đại như Hàn Quốc hay trong các bộ phim Mỹ. Bắc Âu thật khác với phần châu Âu già  cỗi dưới kia.

Đêm đầu tiên ở nhà Lĩnh, bạn nấu cho món bánh đa cua, nhiều bún, nhiều thịt, ít nước. Thằng em tôi ăn ngon lành, sau này cứ nhắc lại ¨Chị nấu giống anh Lĩnh đi¨ mà tôi chịu. Lĩnh cũng Eramus Mundus, học IT, gầy mà khỏe, bê valy của tôi chạy ầm ầm, dù trước đó mới vác tới 30kg valy của Thu. Lĩnh tiếp bia bọn tôi đúng 1 đêm, ngày sau thì bay đi trú rét mất. Thế là 3 đứa còn lại phá tung nhà bạn và tận hưởng tuyết. Tuyết đúng là thứ đặc sản của Bắc Âu. 1 năm 12 tháng thì 10 tháng lạnh, 6 tháng có tuyết. Người ta ngán tuyết, chỉ có xúc đổ đi thì mấy đứa từ vùng nhiệt đới tới lại ham mê vô cùng. Khăn mũ đầy đủ là lao ra đường chạy đua với mặt trời. Khi mà sáng 11h mới rõ đường, 4h chiều đã tối mịt thì con trẻ không có nhiều thời gian tận hưởng khí lạnh. Cũng thật may, vì nếu trời sáng lâu thì chắc tôi với Thu nhiễm lạnh sưng phổi lâu rồi.

Cả sáng của ngày sau vụ rượt tàu, chúng tôi tìm đến Haga park. Công viên nằm khá xa thành phố có phần heo hút và lạnh lẽo ghê người. Tuyết ở đây phủ kín cây cỏ, có những chỗ đi ngập tới đầu gối. Tuyết trải dài cả một cánh đồng nhưng không dám chạy lên vì sợ dưới kia biết đâu là hồ nước. Tuyết bao la trắng xóa, mênh mông, bất tận, sáng tinh tươm. Ở Ý hay Bỉ, tuyết chưa bao giờ nhiều tới thế, mà có thì ở trong thành phố họ cũng mau chóng dọn đi vì sau vài ngày người qua lại đã làm đen bẩn và ướt nhèm nhẹp. Hiếm có khi nào thấy tuyết còn tinh khôi và bát ngát đến thế này. Lồng ngực cứ căng tràn sự  sảng khoái, còn mặt mát lạnh, tay chân chưa kịp cóng. Cây cối bớt chút khẳng khiu khi đã được tuyết che chắn phần nào. Còn công viên cứ mênh mang, mênh mang.

168985_480063797006_3659970_n 166335_480064707006_7444661_n169086_480063662006_7240203_n

164721_480065472006_4793121_n

Cả lũ lạc lối trong công viên vì quá khó để đi trong tuyết. Công viên lại rộng như cả thành phố, dường như chỉ nhìn màu sắc mà đi. Chỗ nào không phải màu trắng thì tiến tới. Haga park được xây dựng từ thế kỉ 18 bởi vu Gustav III với nhiều khu kiến trúc khác nhau. Ở đây có Royal Pavillon theo kiến trúc đương đại, có Koppartalten kiểu kiến trúc Ý, lại có Kinesiska  kiểu chùa Trung Quốc. Những khu lều trắng xanh kiểu Vikings, rồi những lều kiểu Thổ, thêm những công trình mang dấu ấn Đức. Chỉ vào quần thể này đã có cảm giác đi toàn châu Âu. Haga rất to, đẹp, thú vị nhưng quá lạnh. Tôi vẫn nhớ sự rét run khi tôi và Thu tiến vào lều kiểu Vikings hay khi ném tuyết lên chôn thằng em vì nó có mơ ước được chôn sống. Cái lạnh ngấm hết vào găng tay, vào giầy, vào tất, thấy lạnh chạy dần dần, từ cứng tay tới buốt óc. Lúc đó mới thấy mặt trời đã xuống sâu rồi, chắc là quá trưa. Lượn lại vào trung tâm kiếm ăn, tận hưởng cái ấm nóng của nhà hàng. Tuyết vẫn ở khắp và rơi vào đêm nhiều lắm.

168245_480065387006_7129857_n167218_480064602006_3217090_n 166111_480063907006_7639077_n

Tôi còn nhớ ngày hôm sau, khi thằng em tôi hoàn toàn đầu hàng cái lạnh của trời, cái đau của chân, thì mình tôi và Thu ra đường. Vừa ra cửa đã thấy lạnh cóng, -15 độ không phải trò đùa, nhưng sợ xấu hổ với thằng em vì vừa mắng nó hèn, nên hai đứa dấn thân đi tiếp. Đi trong thành phố ngày Noel, khi mọi người đều đang trong nhà, bên bàn ăn nghi ngút khói, nói những câu chuyện thân thương thì chúng tôi giốn như cô bé bán diêm vậy. Cứ lang thang góc này góc kia, nhìn dòng người thưa thớt mà thấy buồn lòng cho sự không-thuộc-về-đâu-cả. Có vài người vô gia cư đứng xếp hàng trước quầy phát thức ăn miễn phí. Tôi cũng vào để nhận một ly cafe đen, khói nghi ngút, 90% nước nóng, 10% vị cafe, nhưng cũng làm bớt lạnh bởi ánh mắt trìu mến của chị rót cafe. Không phải là cái nhìn hằn học, khinh rẻ, thương hại, mà nhìn thật cảm thông, nó làm cho ly cafe dở cũng bớt dở phần nào. Có ly cafe, hai đứa có thêm chúthơi ấm để đi vào Galam Stan.

164592_480064747006_7215265_n

 164034_480064962006_7194977_n 164847_480064827006_4690448_n

164048_480065227006_3920881_n

Galam Stan

Galam Stan là khu phố cổ của Stokholm, nằm ở hòn đảo nhỏ, giữa thành phố, giữa dòng biển Baltic. Nó cũng hao hao như Notre Dame nằm ở đảo giữa Paris vậy. Ở đây nhà cửa nhỏ nhắn, màu sắc khác nhau, đẹp đẽ nhưng không có dáng vẻ nghệ thuật đa dạng như ở Venice hay đâu đó của Ý, mà nó vẫn cứng nhắc khuôn khổ rất Đức, rất Bắc Âu. Ngay tới các lâu đài hoàng gia cũng vậy, không phức tạp cầu kì, lộng lẫy mà chỉ là tòa nhà màu vàng, đơn giản, nghiêm trang. Galam Stan nhà nhỏ, phố bé, bán các hàng hóa dễ thương, được trang trí thật noel cho khách du lịch nên đi vào đây ai cũng cảm mến. Ai cũng thích cái hình ảnh ấm áp, giản dị của nó, hơn sự trang trọng, hiện đại, mới mẻ còn lại của Stockholm. Stockholm sạch sẽ, quy củ, đẹp nhưng không gợi nhiều xúc cảm. Tôi không cảm thấy quyến luyến nơi này, chỉ nhớ tuyết và cái lạnh cắn răng. Tôi cũng không nghĩ sẽ quay trở lại, dù biết đó là một thành phố rất đáng sống. Tôi hợp với những thứ lộn xộn như Ý, hoặc thật nhiều quá khứ như Paris ấy.

164069_480061872006_904365_n

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s