confused-baby2

¨Lớn lên cháu làm gì?¨

Ai hồi bé chắc cũng phải nghe câu này. Sau đó các bác sẽ liệt kê ra nào là bác sĩ, giáo viên, họa sĩ…, chẳng ai nói về kĩ sư với em bé gái, hay người mẫu cho em bé trai. Họ đổ lên đầu trẻ con 1 đống mơ ước và các nghề nghiệp cao sang, không thấy ai nói ¨Lớn lên phải làm người tốt nhé¨. Bố mẹ mình thì thường ít hỏi, nhưng nháy mắt nhau: Lớn lên cho nó đi làm luật sư vì con này nhà mình cãi người nhem nhẻm. Nhưng sau đó thì bố mẹ quên bặt, chỉ dấm dúi ý định cho nó làm giáo viên, nhàn nhã, lại dễ lấy chồng.

Ngày tôi quyết định đi thi Bách Khoa thì bố xin xỏ ¨Thôi đi thi Ngoại Thương đi mà, bố mua xe máy với điện thoại đẹp, cho ăn diện sành điệu¨. Ông nội thì vẫn nguyên quan điểm: Cháu nhà này phải làm giảng viên, cho đúng truyền thống bao đời dưới án bụi phấn trung thần bởi khi xưa từ đâu có cái cái nghiên mực chệm trễ trên mộ tổ. Mẹ thì ậm ừ chả nói gì, mẹ bảo: Thích làm gì thì làm. Còn 1 tiếng là tới giờ đi họp hội đồng thi, tôi ngồi khóc rưng rức vì không biết mình thích gì. Sau một hồi gọi điện xin quyền trợ giúp từ bạn bè thân, bố tặc lưỡi ¨Thôi bố cho mày đi thi BK, ai bảo làm hồ sơ thi NT chọn khoa Luật Quốc Tế, khoa đó rởm hơn khoa kia. Mình giỏi thế này mà dưới trướng đứa khác sao được¨. Vì cái nguyên tắc Con-mình-phải-cưỡi-đầu-thiên-hạ của bố, cùng cái gật gù ba phải của ông thì cuối cùng tôi cũng bước chân vào cổng trường Parabol. Sai lầm này tới sai lầm khác.

Đôi lần tôi tự ngồi hỏi mình, ngày bé ước mơ gì?

Ngày bé, bạn bè cùng phố ngồi hỏi nhau. ¨Chị Nga thích làm gì?¨ ¨Chị thích làm tiếp viên hàng không, bay đi khắp nơi¨. Mình đồ là hồi đó cái ý chí bay tung trời, đạp biển của mình chưa có rõ, nhưng vì vừa đọc nhóc Maruko, cô nhóc đó mong thành phiên dịch viên nhiều thứ tiếng, đi khắp nơi, nên cùng bắt chước tìm nghề tương tự. Hoặc có thể bản năng ăn chơi từ nhỏ đã có, tiếng nói trong con người đã buột miệng lên như thế, nhanh gọn, chẳng suy nghĩ gì. Lớn lên thì hết, khi mà chiều cao chỉ tới 1m56 thì dừng hẳn, chiều ngang nở ra đều đều. Có đôi lần, năm lớp 4 thủ thỉ với mẹ ¨Con sẽ làm cô giáo như cô Hoa¨, lớp 5 lại thủ thỉ ¨Con muốn dạy toán như thầy Châu¨. Sau này lớp 9 vẫn đam mê, dạy như thầy Long, dạy bất đẳng thức ấy, vì thầy Long bảo ¨Nó có nhạy cảm toán học¨. Thời đó thôi, chứ lên cấp 3 thì học chậm dần lùi, nhìn thấy toán là ngán ngẩm. Lớp 12, cùng ước hẹn với con bạn đội tuyển toán cũ ¨Cùng làm giáo viên dạy toán nhé¨. Trước ngày thi đại học đầu tiên, con bạn gọi điện ¨Xin lỗi mày, tao thi Dược¨. Mình quay sang ¨Xin lỗi mày, tao thi BK¨. Thế là chấm dứt mối lương duyên.

Hôm nay có bạn hỏi ¨Thích làm gì ở đời?¨

Tôi ngậm ừ, chẳng thích làm. Tôi thật sự chẳng thích làm gì cả cho cuộc đời mình, trong lòng nghĩ ¨Thích trở thành người khác được không?¨. Dạo này tôi sống trong 1 cuộc đấu tranh bền bỉ của việc chấp nhận những gì thiên nhiên cho. Trí não eo hẹp khiến người ta khó thu nhận những điều xung quanh để làm mình tốt hơn. Một người được coi là nội tâm là khi họ lấy sức mạnh từ bên trong cơ thể, như người tập yoga, còn kiểu người còn lại thì lấy từ môi trường xunh quanh, giống như ca sĩ sống nhờ tiếng vỗ tay. Tôi đang nghĩ xem mình sống nhờ gì? Ngày xưa sống nhờ những hi vọng, mơ ước rằng mình sẽ khác. Sẽ có ngày mình đẹp, giỏi, có ngày mình nổi tiếng, có ngày mình làm được điều lớn lao. Giờ thì biết chẳng thể nào có những điều đó, nên đang cố sống đơn giản, không xin xỏ từ vận may nữa. Muốn có tiền đi Châu Mỹ thì phải cố kiếm, chứ chẳng chơi loto mà được. Dạo này tôi viết báo dạo, 200 nghìn cho một bài review phim, 300-400 nghìn cho một bài văn hóa. Làm hết tháng, nhuận vỏn vẹn 2 bài – 400 nghìn, để con đường tới châu Mỹ vốn đã xa nay còn mệt mỏi.

Một đêm, lũ 3 đứa ngồi châu đầu buôn chuyện. Nghĩ xem cái Xóm toàn tiến sĩ này sau về có thể làm nên điều gì lớn lao. Liệu có kết hợp các nguồn trí thức lại với nhau??? Điều xa nhất có thể nghĩ ra là 1 trung tâm luyện thi đại học: Nga dạy toán, Tiến dạy Lý, Giang dạy Hóa, Phong bán nước chè trông xe, anh Cường mở trung tâm tin học văn phòng dưới sự  giúp sức của anh Trung để in bằng Tin học cơ sở bán, anh Hân mở quán cơm bình dân bên cạnh, thằng Hưng mở phòng thể hình để nâng cao thể chất cho các cháu, em Ngân đi thu tiền học, anh Văn quản lý nhà trọ, thằng Trung dạy vẽ, anh Tèo dạy nhảy nhót giải tỏa stress, còn em Yến mở trung tâm du học bên cạnh để các cháu không đỗ đại học thì lên đường đi Tây luôn. Mỗi cháu phải nộp trọn gói mấy chục triệu để nuôi ăn, luyện học trong vòng 1 tháng, đảm bảo đỗ không Ta thì Tây. Trung tâm luyện thi đại học Mộng Du xin kính chào quý khách.

Đó có thể là một dự án tốt.

Đêm hôm kia, cả nhóm ngồi nhậu với nhau. Để sáng qua tỉnh dậy ai cũng buồn. Vùi mặt vào bia rượu chỉ vui phút chốc mà khi tỉnh dậy cổ khô khốc thấy buồn làm sao. Anh Tèo ngồi trên ghế nhìn buồn như thể con người yêu nó không thèm nhìn mặt. Anh Cường cặm cùi chơi cờ vây,  vẫn luôn một mình giữa đám đông. Anh Phong đi trồng cây, tôi với Giang nấu bún. Anh Phong bảo ¨Sau này về Việt Nam, đi mua mảnh đồi trồng cây cho rồi¨. ¨Em đi chăn lợn¨ chỉ sang tôi. Ờ, em đi trồng cây làm vườn ao chuồng với. Giang chăn gà vịt. Anh Cường nuôi bò trên Sóc Sơn, nuôi bò sữa được thì tốt. Hay làm con rô bốt chăn bò? Anh Tèo về làm cái phá nuôi tôm như bố. Kể cũng hay, bố mẹ vất vả, nuôi gà trồng rau, đi chài lười, chỉ mong con thoát khổ. Con học, con thi, con ra khỏi cái chum trước nhà, con làm tiến sĩ rồi chỉ mơ về có mảnh vườn trồng rau, nuôi gà, hay cái ao nhỏ thả cá, nuôi tôm. Ai cũng mơ một góc nho nhỏ để chôn vùi mình vào đó, thay vì cánh đồng tri thức bao la mà người ta càng đi càng lạc. Vườn của mình, đất của mình, cây của mình, tất cả là của mình. Mình chăm nó, hiểu nó, yêu nó, nắm giữ nó, chứ không phải chạy đuổi cảm xúc như cố nắm bắt một con người, hay cố chạy đua để hiểu không gian kiến thức bao la. Chẳng ai nói: Kiến thức này của tôi. Nó là của chung mọi người. Cái gì mà mình không kiểm soát nổi thì hoang mang vô cùng. Ai cũng hoảng sợ khi mất tự chủ.

¨Người ta chết sớm hơn mình tưởng¨

¨Có nhiều người chết ở tuổi 25, nhưng chôn ở tuổi 75¨

Thế hệ tôi đang loay hoay biết bao? Đừng cố chết sớm hơn số trời. Nhưng phải làm sao để thoát?

Thật hay là chẳng bao giờ bọn tôi hỏi nhau những câu được xếp vào hạng sến như ¨Mày muốn làm gì ở đời?¨. Tôi chẳng cao cả được như ¨Kiếm nhiều tiền để cho người thân¨ hay ¨Làm điều gì đó để mọi người nhớ đến¨. Khỉ thật,¨Tao chỉ muốn sống vui¨

One thought on “Lớn lên cháu làm gì?

  1. Thế mà ai hỏi chị câu đó chị vẫn muốn trả lời sến là “làm người tốt” 🙂 (moonsoon)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s