Trượt qua nghèo đói (P2)

Trời sáng mùa đông không sáng, không trong, nhiều mây như báo hiệu một ngày sẽ mưa nhiều lắm.

9h sáng mà trời nhá nhem như đêm về lại. Mặc dù trên cơ thể bạn tuyệt nhiên chẳng có sự đối xứng nào : mắt trái bé hơn mắt phải, chân phải cong hơn chân trái, nhưng trong vũ trụ tồn tại nhiều sự đối xứng, thời gian là thứ ảnh hưởng rõ nhất. Đôi khi bạn thấy những ngày của mình đột nhiện giống hệt thời khắc này vài năm về trước. Ví dụ năm hè 2011 tôi đi cắt tóc, về định đi khoe bạn bè. Tự nhiên đợt ấy trên FB có phần thông báo lại những status bạn đã đăng vào ngày này 1 năm trước, nhìn sang góc phải tôi thấy chềnh ềnh ¨Got a new haircut¨, đúng ngày này năm 2010. Tôi ngơ ra, giống như có điện giật vì sự trùng hợp của quá khứ. Đại loại thế. Sáng bạn đi ra khỏi nhà đi làm, chiều lại cũng con đường ấy đi về, mở cửa rồi vào nhà. Những sự đối xứng tương đối ấy có rất nhiều. Lúc này đây 9h sáng thì tôi tưởng là 6h chiều. Tự nhiên năng lượng tụt hệt, chỉ muốn nhảy lại vào nhà, ăn rồi đi ngủ.

Sự thật thì bọn tôi cũng ăn, chỉ là không đi ngủ nữa mà lên đường đi trượt tuyết.

1522947_10202828413057414_142739193_o

Chọn bừa một cửa hàng để thuê giầy, ván, cả lũ túm tụm lại. Người ta bắt bạn khai chiều cao cân nặng như khi đi xin phiếu khám sức khỏe ở bệnh viện. Một anh cao ráo, tóc xoăn, nhanh nhẹn đưa gậy, đưa ván, hợp cơ thể, hơn nữa còn hợp màu sắc trang phục. Tôi có một cái ván hồng cho áo khoác hồng còn Giang ván trắng cho áo trắng. Thế mới thấy anh tinh tế thế nào. Các bạn khác cũng nhanh chóng đóng bộ đầy đủ, rồi tay xách nách mang lỉnh khỉnh đi đợi bus.

1519120_10202828407977287_1220245095_o

Đi bus chỉ 10 phút thì đến bãi trượt. Trong 10 phút ấy đủ để cả lũ nhìn ngắm bao quát cả thành phố, thậm chí đi qua cả những sông hồ và cánh đồng nho nhỏ có con bò gặm cỏ. Tuyết năm nay chưa nhiều lắm, hoặc đã kịp tan rồi. Khu trượt tuyết mới mở được khoảng 1 tuần mà tuyết đã có phần mỏng, hơi đóng đá làm đường trượt nhìn thật đáng sợ. Núi Mont Dore cũng cao, nhưng có lẽ không cao bằng đỉnh Mont Blanc nổi tiếng. Mấy đứa vội vàng đi mua thẻ vào cửa, với cái thẻ này bạn có thể thoải mái đu cáp lên đỉnh núi, tha hồ ngắm cảnh sắc phía dưới. Chỉ có điều lên tới đỉnh thì phải trượt xuống, chứ chẳng có cáp nào đưa về lại. Tôi chỉ nhìn cái đỉnh núi lởm chởm, khô khốc, nứt nẻ từng khúc đang chòi lên giữa tuyết kia là đã run cầm cập.

 Đi đôi giầy nặng cứng, kèm cái ván thì bạn có cảm giác mình là rô bốt. Những bước chân bây giờ uy nghi, dậm nặng thịch xuống tuyết trắng. Mỗi bước đi khổ sở như có hai đứa nhóc con đu hai bên chân, giống khi cụ thần rùa ốm nhách bị songuku và krilin bám vào năn nỉ xin được học võ ấy. Kéo lê đôi giầy đã khổ, kèm thêm cái ván nữa thì tốc độ đi bộ chỉ tính bằng cm/phút. Nhọc nhằn lắm thì tôi mới tự lôi mình qua được trường học của tụi trẻ con. Các em bé mặc áo liền quần hồng, vàng, xanh, đầu đội mũ bảo hiểm, má hây hây, nhìn đáng yêu vô cùng. Tụi nhỏ xếp hàng giống mấy con chim cánh cụt, lút cút đi theo thầy giáo. Đứa nào nhìn cũng hau háu, trượt nhiệt tình, không hề sợ hãi. Hồi bé chừng tụi nó, tôi cũng ngang nhiên ngồi cho người ta bắn lỗ tai pằng pằng không khóc. Tôi cũng cam đảm ngồi vào lồng uốn để làm tóc xu mì mà không kêu tiếng nào. Giờ thì chỉ thấy nườm nượp người trượt xuống chân núi đã hốt hoảng. Khoảng trống nào dành cho tôi ?

1523325_10202828427297770_706716463_o

Thực ra thì cũng có nhiều nơi thoai thoải, gần như đường bằng, ở đó bạn tha hồ đi, trượt, bò, lê lết, đứng dậy, trượt tiếp. Cả lũ 8 đứa lôi nhau vào bãi cuối, ở tận cùng của chân núi, nơi thi thoảng mới có cao thủ trượt như bay tới. Để đến được thiên đường ấy là cả một hành trình. Anh Tèo lao xuống như vũ bão, lúc sau đã hổn hển ¨Trời ơi, xui quá, xém gẫy chân¨. Anh Cường vẫn kiên trì vừa đi vừa ngã ngửa. Thằng em thì ngã nhiều quá tới mức chán, nằm luôn tại chỗ nhắn tin. Tiến và anh Hân thì không dám xỏ ván vào, vẫn từng bước miết chân trên nền tuyết. Tôi, Giang, anh Phong thì vẫn cặp kè, chị ngã em nâng. Đứa nào cũng đứng lên ván, trượt 2 giây là ngã oạch. Mất khoảng 5 phút mới đứng lên được.

1490772_10202828408897310_706066673_o

1500790_10202828415057464_1927199244_o

¨Đúng là thật khó để đứng sau khi vấp ngã¨, câu này tôi cam đoan là rút ra từ việc trượt tuyết. Sau một hồi ngã ê mông thì Giang vẫn chưa thể nào tìm được cách nào để tự đứng. Còn tôi thì quỳ 1 chân xuống, chống gậy lên, đè nguyên nửa tạ thịt vào cây gậy, rồi cố gắng hết sức lôi bản thân đứng dậy. Thành công 90% nhưng ống chân thì đau vô cùng, giống như cái thành cứng của đôi giầy sắp đập vỡ cái ống quyển. Có lúc chống không nổi, 2 chân choạc sang 2 hướng, tôi ngồi đúng hình chữ V. Đôi giầy cực nặng đè lên ống quyển, cảm giác như các mạch máu căng phồng lên, sắp vỡ tung, còn cái ống xương chân thì bị bó cứng, sắp vụn từng mảnh nhỏ li ti. Đau quá, tôi gào lên, thế mà chả có ai tới giúp giữa cánh đồng trắng xóa tuyết ấy.

1492186_10202828416217493_291268778_o

1511968_10202828411497375_2055699121_o 858022_10202828410217343_800250830_o

Lâu dần, mọi người bắt đầu tiến bộ. Tôi biết chụm 2 chân chữ V để giảm tốc, biết hơi nghiêng ra nhưng mỗi lần giảm tốc là lại ngã chổng vó. Cứ bon bon trên đường không sao mà dừng lại 1 phút thôi là ngã tan nát. Các anh chàng thì mã lực lắm rồi. Tôi với Giang thì sóng xoài, chỉ mong được khiêng về. Trời lạnh ơi là lạnh. Gió thổi từng đợt tuyết mịn như cát ào ào vào mặt. Cả lũ bò vào quán cafe gỗ. Cafe ở đây không ngon nhưng rẻ. Socola nóng được dọn ra trên những chiếc bát bé. Vùng Auverge này cũng giống ở Ardeche, uống socola nóng đều bằng bát, mà thậm chí bát ở Ardeche còn to hơn rất nhiều, như cái bát tô ăn ngũ cốc vậy. Socola, rượu vang nóng, nước cam, bia, hàng có gì uống hết, để lấp đầy khoang trống còn sót lại của dạ dày sau khi ăn bánh mì.

Mới 3h chiều mà trời đã âm u. Tôi thấy vậy chùn bước. Trong ngôi nhà cafe, ấm nóng lan tỏa, trừ đôi chân nằm trong dày trượt thì không tài nào thấy ấm nổi. Thằng em ca cẩm mất găng tay. Tôi quăng nó đôi găng tay rồi ngồi lại quán. 7 đứa còn lại lại vác ván lên đường, quyết tâm phải trượt hết 1 đường. Ai cũng muốn trượt xuống, bắt cáp đi lên rồi lao xuống. Đường trượt này hơi dài chứ thực ra không cao, nhưng ai cũng hào hứng khi được đưa lên cao, rồi hoảng hốt vì tới trạm là phải nhảy xuống vì cáp không dừng lại 1 giây nào. Cứ nghĩ để khả năng có thể dập mặt là tôi hoàn toàn hài lòng với việc ngồi 1 mình tại quán. Ấm áp vô cùng. Tuyết gió thổi ào ào,rồi mưa. Mưa sầm sập, trên mái nhà, trên hàng hiên gỗ trước cửa. Tôi dán mắt vào cửa sổ xem mọi người đang dúi dụi ở nơi nào đó ngoài kia.

Lúc đấy tôi hoàn toàn ngồi không, không suy nghĩ gì, trong 2h không nói, không đọc, không chơi game, chỉ có một cốc cafe và 1 mình. Lúc đó giống như tôi về với hồi bé, ngồi nhìn kiến bò qua. Chỉ đôi lúc, tôi nghĩ: sao họ lại thích cái trò chơi này nhỉ: trèo lên, trượt xuống, chỉ đơn giản vậy thôi thì có gì. Tôi bắt đầu loay hoay tìm mục đích của mọi thứ xung quanh. Âm nhạc, phim ảnh, thể thao… tất cả những thứ hiện hữu đó, rõ ràng có thể không có trong đời sống, vậy mà ta vẫn đam mê.

Ngoài kia, họ cũng vậy. Họ đam mê chinh phục tuyết, mưa, cái lạnh, sợ ngã, sợ đứng dậy, sợ thua người khác. Tôi đang nằm ngoài tất cả những cuộc tranh đấu ấy. Tôi thản nhiên, mặt ấm nóng, nhưng không hề ngượng ngùng với sự bỏ cuộc nhanh chóng của mình, dù biết nó thật ngu ngốc. Rõ ràng có những điều mình có thể làm, vậy mà sự lười nhác đã làm hỏng tất cả. 

Chỉ tại đôi găng tay bị rơi mất mà thôi.

1491557_10202828429137816_694705029_o 1493591_10202828429817833_1929530886_o 1523966_10202828428217793_496142772_o

Advertisements

Trượt qua nghèo đói [P1]

Tháng 11 bi thảm qua đi cùng con điện thoại yêu quý bị thó tại Bỉ, tôi tự hứa với lòng là giờ sẽ nằm nhà yên ắng. Nhà tôi giờ có cuộc sống thật trầm buồn, trong tình trạng tài sản luôn là con số âm. Thằng em âm tới mức người ta đóng luôn cả thẻ, có hôm ra siêu thị mua đồ mà phải gọi chị ra cứu nạn (vì thứ đó nó lùng sục nguyên tuần, không thể không mua). Con chị đang cày ở ruộng, tất tả, vượt nguyên cánh đồng, hớt hải tới, trên tay cầm theo cái thẻ mượn tạm của bạn (vì thẻ con chị cũng đang trong thời gian bị khóa tạm thời) . Giang thì đã âm tới mức ngưỡng, tầm 400 euros gì đó, chỉ cần thêm tí nhúc nhích là sẽ bị phạt. Chuyện là thế. Noel này tôi quyết đi tu.

Thế nhưng, một ngày không đẹp trời, có mưa, có gió, cả lũ đang ngồi trong căn gác mái, được mang tên thật đẹp Biệt thư cây dương (Villa de peuplier). Giang nói ¨Tao sắp về, phải cố sống vội¨, em từ giường bên vọng sang ¨Noel này em được nghỉ nhiều, đi đâu em đi với¨. Phải tới 2 năm nay rồi mới nghe được câu máu thịt như thế, hai con chị chực ôm chầm nhau khóc vì cảm động. Phải đi chứ. Thằng bé cả năm nằm nhà, lần đầu đòi đi chơi, làm sao các chị làm lơ được. Cần làm cái gì đó huy hoàng, giật gân, hợp mùa đông, đáng nhớ, không quá xa, không quá đắt. Đưa tất cả các cụm từ đó vào máy, nó báo : Trượt tuyết ở xó ít người. Thế là huy động hết vốn tự có : tìm nơi trượt tuyết rẻ, tìm tàu, xe, tìm nhà ở, tìm tiền. Sau hai ngày tìm kiếm nát óc : les alps, les orres, vosgue, jura, grenoble, từ triền đông giao với Thụy Sĩ tới triền nam giao Ý, qua triền Tây giao Tây Ban Nha, cho tới trung tâm nước Pháp thì cái rốn được chọn. Massif de Sancy vùng núi lửa lâu đời nằm trong lòng nước Pháp có thể là một điểm đến lý tưởng.

1522947_10202828413057414_142739193_o

Tàu xe tới vùng này không quá đắt. Lên Covoiturage có hàng trăm ô tô mời gọi bạn đi cùng với giá 30e/1 chiều từ Paris tới Clermond-Ferrand (thành phố bự nhất vùng). Từ Clermond-Ferrand đi tàu vùng (TER ) là có thể lên tới đỉnh Le Mont-Dore với giá 13 euros, thậm chí 6euros cho dưới 26 tuổi. Chiều về có thể đi tàu SNCF thẳng từ Le Mont-Dore về Paris, tầm 50euros, hoặc 30 euros cho trẻ dưới 26 tuổi. Gía ấy chưa bao giờ hời nhưng hợp lý với thời điểm ông già Noel đã bay tới gần nóc nhà. Hơn nữa kế hoạch lập ra đầu tuần để cuối tuần đi ngay nên dù nghèo cũng phải cho mèo đi chợ. Một căn hộ nho nhỏ xinh xinh tên Le Marmotte được thuê, chỉ cách điểm trượt tuyết gần 10 phút đi bus. Nhà dành cho 6 người nên tôi đi kêu gọi anh tài khắp nơi đi chung cho vui, kết quả lên tới con số 8. Vậy là lên đường.

Massif du Sancy là vùng núi lửa nằm trong vùng Auverge – một trong những region nhỏ nhất của Pháp. Vùng núi lửa ở đây được hình thành từ 5-6 triệu năm trước, nhưng đã thôi hoạt động từ 200 000 năm nên chẳng còn gì nguy hiểm cả. Địa chất ở đây thú vị, chôn sâu nhiều bí mật: những xác cây cỏ, sinh vật, hóa thạch, đất đá lâu đời. Núi lửa vùng Sancy được gọi là stratovolcano, gồm nhiều lớp lang: lava, bụi núi lửa và nhiều thành phần khác nữa. Thú vị nhất là cái nồi súp từng sôi sùng sục ấy đã lạnh ngắt, còn bị ướp trong một lớp tuyết thật dày. Mùa đông người ta đổ xô lên trượt tuyết, mùa hè thì rủ nhau vào rừng chơi, thăm thú hệ sinh thái hoang dã với vô vàn loài cây cùng những con Marmotte dễ thương thi nhau ăn cỏ. Marmotte là họ hàng với sóc, giống con hải ly, lông dày rậm, hè rong chơi, đông ngủ vùi, đáng yêu vô cùng. Cái nhà trọ tôi thuê mang tên con này đó.

680308_10202848289874322_1384808609_o

Con không quàng khăn là con marmotte

Sáng 6h cả nhà lục đục dậy. Tay xách đồ ăn, tay xách ba lô, cả lũ vội vàng lên đường. Chiếc ô tô nhỏ đỗ xịch trước metro Bibiliotech Francoismiterrand, một em gái người Pháp dễ thương tên Chloé bước xuống, nhanh chóng mở cốp xe đầy quà Noel để 3 đứa để đồ. Giọng Chloé có phần ngái ngủ, mệt mỏi nhưng cười tươi, nói chuyện tíu tít với thằng em ở ghế trước. Tôi với Giang ngồi sau gật gà gật gù. Ở ngoài mặt trời lên dần dần. Trời hồng nhạt, còn mây xám, từng cụm bị tan ra dần dần thành từng dải. Mặt trời lên hết, chói lòa cả mắt, màu cam neon nhạt. Cả 3 đứa thở đều đều, chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh dậy đã thấy mình tới Clermond Ferrand. Đứng đợi tàu trong cái đói và rét thì Tiến và anh Hân theo xe khác cũng tới.

Hôm nay, giống như cái dớp mọi lần đi chơi khác của tôi, tàu xe ắt phải có vấn đề. Hoặc dớp thằng em, thằng đó thuộc loại đen vô đối. Tàu đình công, cả chiều chỉ có 2 chuyến bus. Bọn tôi lên được chuyến sớm, trong khi 3 bạn hữu khác tới muộn, phải chịu lạnh lang thang 3 tiếng ở Clermond mới có xe. Xe bus đi lên cao, đường núi ngoằn nghèo nhưng cảnh vô cùng đẹp. Cả Clermond bây giờ ở dưới, chỉ còn toàn nóc nhà và chóp đen tuyền của Notre dame. Nhà thờ Gothic ở đây to và đen kì lạ như bị cháy xém, như một con quạ lớn, ấn tượng mà đáng sợ. Cây bên đường không xơ xác mà vẫn còn xanh. Xe đi vào những con đường bé, chỉ một xe đi nổi, của những ngôi làng trên núi. Nhà cửa xây bằng đá, quán hàng bé xíu, người dân lìu tìu, chẳng thấy sự sống là bao. Đường càng vòng vèo, cảnh bên dưới càng trầm trồ. Xe đi miệt mài, miệt mài, mất gần 2 tiếng thì lên được đỉnh cao nhất của vùng Sancy này, người ta gọi là Le Mont Dore.

Bà chủ nhà tóc đỏ, cắt ngắn, đeo kính, phi con ô tô ra đón khách, trong khi nhà trọ chỉ cách gare chưa đầy 10 phút. Đại loại đứng ở gare có thể chỉ ra cái nhà. Nhưng cái làng này là thế, làng nhỏ xíu, gọi là làng thì hơi quá, chắc chỉ bằng một thôn hay một đội ở quê mình, đi vài bước là tới. Nhà dân có ít, nhà nghỉ có nhiều, chợ không nhiều, quầy đồ thể thao thì lắm. Nhà cửa ở đây xây bằng đá kiểu biệt thư, đẹp cổ kính, khiến ai cũng thèm muốn. Bọn tôi mất khoảng 1 tiếng đi lòng vòng khắp nơi, kể cả xà vào quầy đồ lưu niệm. Sau khi đã hiểu rõ làng, thì xách cái làn đi chợ. Mua đồ cho 8 người ăn trong 4 ngày, thế là biết nhiều thế nào rồi đấy. Tôi thề, tôi, Giang, anh Hân, hay thằng em thì đều bại tay hết, chỉ có Tiến êm ru nằm nhà ngủ theo phong cách quen thuộc.

1483577_10202828418377547_1901468378_o 1462747_10202828419617578_1794675634_o 1518560_10202828417177517_545642834_o

Mới 7h trời đã tối như đêm 30. Bếp nổi lửa nấu bữa tối. Cả căn phòng thơm mùi hành tỏi, thịt chiên, cả mùi baguette còn nóng hổi từ Boulangerie vừa mang về. 3 bạn đường còn lại đã về tới nơi, trong cái ấm của căn phòng dưới mặt đất. Một ít ca cao nóng quấy lên, mùi thơm của bánh ga tô vừa ra lò ( thơm nhưng ăn nhạt phèo), nhạc từ điện thoại của Tiến, mọi người ầm ĩ hết cả lên. Anh Hân phụ thằng em nấu món thịt trứ danh của nó. Anh Phong dọn bàn, anh Tèo rửa rau, anh Cường phụ cắt saussicons, còn tôi với Giang đương nhiên đang cắm mặt vào một cái nồi nào đó. Một két bia chừng 5 lít, mở ra xối xả, nến thắp ở khắp nơi. Tiếng va chạm của dao nĩa, tiếng nhai oàm oạp, tiếng zô zô, chả có mấy tiếng nói khi cái bụng còn đói. Rồi như thường lệ, cả lũ hát hò, khi lũ khác rửa bát. Chơi trò chơi truyền thống ¨Đuổi hình bắt chữ ¨ để tìm kẻ nấu cơm rửa bát ngày mai. Vì trò đó mà nhiều cái đầu bốc hỏa, cần phải có thật nhiều tuyết của ngày mai thì mới mong bình yên.

(Còn nhiều nhiều nữa)

946103_10202848267273757_806954744_n1185536_10202828407417273_772783772_n 1524701_10202828405657229_272968010_n

1500946_10202828407057264_976478257_o

Lại một chuyện tình

Hôm nay trời nắng đẹp dã man, tôi nghĩ mình nên công bố một cái gì đó.

Ví dụ như cuộc đời của cựu bạn cùng phòng. Cái thứ dấm dớ này được viết ào ào để dự thi kiếm mấy gói bột giặt cho mẹ, viết nhanh vì còn vội đi ăn nhậu nên như thông lệ, chẳng được cái giải rút gì cả, ngoài 100 gram nước mắt của con bạn (đó là nghe nó nói thế chứ chưa được chứng kiến cho vui). Nó đọc xong, đánh bàn phím cồm cộp ¨Đồ chó chui gậm giường. Sao cái gì cũng nhớ để viết¨. Nó hứa mai này giàu, sẽ cho tôi tiền để viết tiểu sử, âu cũng là cái liễn, sẽ có nghề khi về già bên cạnh nghề làm vườn, hoặc làm gốm, hoặc đại loại thế. Thôi thì công bố, vì dù sao cái chuyện tình của nó giờ cũng được tỏ rõ dưới ánh mặt trời rồi.

62205_2447826211972_621628546_n

¨Mọi chuyện thật khác khi bạn là phụ nữ. Cuộc sống trở nên phức tạp và đa sắc.

Khi bạn ra đời, ông nội vỗ đùi đôm đốp “Ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng”, bố cười hỉ hả thơm vào ngón chân “Có con gái, không lo thiếu rượu”, mẹ trầm tư “Con gái sau này sống mệt đây”.

Khi bạn 13, bạn nhổ giò, tóc dài, biết buồn vì cái mụn, mẹ mỉm cười “Ra dáng thiếu nữ rồi”, bố lo âu “Đứa bé trên lưng tôi chạy đâu mất rồi?”

Khi bạn 18, bạn sụt sùi cất bước đi học đại học. Mẹ rấm rứt “Liệu con Cún nhà mình có bị ăn hiếp không?”, bố khoác vai an ủi “Không sao mà” trong bụng lo âu “Liệu có thằng nào sẽ lừa đảo không?”

Khi bạn 23, bạn ra trường, trên môi nở nụ cười tươi rói về viễn cảnh sẽ làm nên những việc lớn lao. Bao ước mơ về cuộc đời, công việc rộng mở, đầy hứa hẹn. Bố mẹ hạnh phúc đi khoe hàng xóm, bạn bè.

Khi bạn 23+, ánh mắt hết nhuệ khí, bạn biết mình chỉ là hạt bụi giữa cuộc đời. Nhiều hạt bụi có thể tạo thành vũ trụ nhưng bản thân nó chỉ là một hạt bụi. Bố mẹ bắt đầu ca thán về chuyện lấy chồng. Hàng xóm, họ hàng dò hỏi, bố mẹ bạn bắt đầu ngao ngán. Bạn bắt đầu vô hình trong những câu chuyện trên bàn tiệc họp mặt gia đình.

27 tuổi, bạn đi du học, không còn ánh mắt hồ hởi như khi 18, không còn những tiếng vỗ tay sau lưng. Mẹ  khóc “Sao con phải đi xa thế?”, bố cắm mặt vào ly trà “Lại trốn tránh xã hội”. Bạn bước đi, chẳng kì vọng vào điều gì, chỉ là quá buồn chán để ở lại.

Tôi 28 tuổi. Cuộc đời 27 năm gói gọn trong nửa trang A4. Nếu là những bạn gái khác, có lẽ nó sẽ còn ngắn hơn, họ sẽ kết thúc ở tuổi 23+ với các gạch đầu dòng: quá chán với việc yêu đương, làm quen nhanh chóng, cưới chồng, đẻ con, bố mẹ vui mừng, lòng đầy lo toan. Bạn hoàn thành nghĩa vụ cuộc đời nhanh chóng thậm chí chưa kịp lập trình đầy đủ: tư tưởng, tâm lý, hay tình yêu. Cuộc đời bạn sang trang mới: ca than chồng, lo con biếng ăn, cần tiền mua sữa, sợ sữa rởm, giận mẹ chồng, ghét đồng nghiệp. Hàng ngày bạn tốn cả tấn giấy ăn vì lâm vào cuộc đấu tranh kinh khủng để giữ cái vòng an toàn của mình. Thực ra không phải ai cũng rơi vào khủng hoảng hôn nhân nhiều như thế, chỉ những kẻ lao vào nó không trong sáng. Nhiều người lao vào vì cần hoàn thành nghĩa vụ: có một gia đình. Thế thôi.

Tôi cũng từng đưa chân mình vào cái mạng nhện ấy. Sau khi chia tay với mối tình 4 năm, quá mệt mỏi với việc yêu đương, cô đơn khi các cô bạn thân lần lượt rời chợ, tôi quyết định theo trào lưu: cưới sau khi quen vài tháng. Thiệp cưới phát đi, tôi mới hốt hoảng “Mình đã yêu chưa?”. Bố mẹ có lẽ đã khóc rất nhiều khi tôi thông báo hủy cưới. Tôi không nghĩ nhiều về việc cuộc đời mình sẽ ra sao, tôi chỉ muốn mình được hạnh phúc. Trong cơn hoảng loạn, tôi quay về với mối tình đầu. Cuộc tình tôi đã trải qua cùng bao năm tháng tuổi trẻ nồng nhiệt nhất. Quay lại, tôi tưởng mình quay về với những tình cảm sáng trong thời đi học, nhưng thực ra chỉ quay về với tất cả những mâu thuẫn, khó khăn như trước đây, những thứ đã từng đẩy chúng tôi tới chia tay. Chia tay lần hai, lần ba, lần thứ n, rồi tôi ra đi, vậy là chia tay thật. Chia tay không làm tôi đau khổ như mình tưởng, đôi lúc tôi tiếc mình không chia tay sớm hơn, quá nhiều yêu thương đã mất mát, tôi nhớ niềm hân hoan một thời, cùng một người bạn. Người đã đi cùng mình một quãng đường dài và lâu đến thế. Một quãng đường mà nhìn lại mới nhận ra chúng tôi chưa bao giờ yêu nhau nồng nhiệt, chỉ đi bên nhau, chăm chút, rồi tặc lưỡi “Bạn đường có thể là bạn đời”.

Tuổi 28, một con suối chưa chảy vào sông. Tôi chưa hòa mình vào quy luật chung của bà, mẹ, hay những người bạn dễ hài lòng với số phận. Tôi chơi vơi ở đâu đó giữa tự do và khuôn phép. Tôi không đủ sức để tháo bỏ tất cả nhưng cũng không chịu đánh mất mình trong cuộc đời người khác. Mẹ tôi chưa từng có thú vui gì, bà không biết mình thích nhạc gì, thích món ăn gì, dù thuộc làu làu những sở thích của chồng con. Bạn tôi nửa đêm tỉnh dậy tự hỏi “Đã bao lâu rồi mình không đọc sách trước khi ngủ? Bài hát mới nhất trên Billboard là gì”, rồi quay sang bên cạnh “Mình có chồng?”. Đôi lần bạn than thở “Mày lang thang thế lại hay, đừng vội vã lấy chồng khi chưa yêu”. Tôi không đủ mạnh mẽ để không cần ai, cũng muốn lấy chồng nhưng phải yêu đã.

Tôi gặp cậu ấy trên căng tin trường. Cậu ấy mặc cái áo sơ mi ca rô xộc xệch, lấp ló cái bụng đã bắt đầu thừa mỡ. Cậu ấy đeo kính, tóc hơi dựng, trẻ trung như mấy thằng em tôi, trong khi tôi đã bắt đầu thấy những bọng mắt thâm quầng sau đêm thức học thi. Cậu ấy người Việt nhưng sinh ra ở đây, nói tiếng Việt ngọng nghịu, nghe ngáo ngáo, ngơ ngơ, dễ thương. Cậu ấy gọi tất cả các cô gái Việt là em, vì ba dạy thế. Dù bằng tuổi nhưng chúng tôi bắt đầu câu chuyện của mình bằng cách gọi anh em, nghe thật thân thương. Tôi cứ nghĩ cậu ấy sẽ chẳng bao giờ để ý tới mình khi xung quanh những em gái 9x đôi mắt long lanh háo hức, còn tôi mắt mệt mỏi, nhăn nhó như bao giờ cũng phải nghĩ suy.

“Em xinh lắm” lần đầu tiên cậu ấy khen khi thấy tôi mặc váy. Tôi lẫn trong đám bạn ngồi ngoài công viên, còn cậu ấy ngồi xa xa cười thật đáng yêu. Cậu ấy giống một thằng em, một đứa trẻ to xác, thứ mà tôi ghét nhất trên đời. Tôi luôn mơ về người đàn ông của mình: điềm tĩnh, thông minh, thành đạt, dọa nạt được tôi. Cậu ấy không có gì ngoài nụ cười hiền lành, ăn nói thật thà, và luôn hứng khởi thái quá khi nói về những dự định tương lai. Tôi như thấy mình quay lại tuổi 23 nhiều hoài bão. Chơi với cậu ấy tôi thấy mình trẻ trung, không gắt gỏng, vô tư, dễ thương, yêu đời. Tôi không còn bị vây lấy bởi những toan tính về cuộc sống, chỉ là bỏ trôi cảm xúc, điều chưa bao giờ tôi làm được trong 27 năm qua.

Cậu ấy nói “Anh thích em” nhưng chúng tôi chưa bao giờ đi chơi riêng bởi cậu ấy có người hứa đợi ở Mỹ. Cậu ấy chỉ cố làm và học để sang bên đó. Còn tôi, tôi chỉ còn vài tháng để kết thúc việc học của mình. Chúng tôi rời xa nhau êm đẹp như khi đến. Tôi không buồn nhiều vì chưa từng đặt nhiều kì vọng, tôi biết cuộc tình mà có cũng chẳng tới đâu. Thỉnh thoảng nhìn ảnh cậu ấy, tôi lại có chút xốn xang nhưng vẫn không thể thắng nổi cái đầu lý trí. Lâu lắm rồi chúng tôi không gặp nhau nữa, chẳng ai muốn bắt đầu một thứ mà biết có kết thúc chia tay.

Hai tuần nữa tôi về Việt Nam. Chúng tôi gặp lại nhau trong đêm tiệc Giao thừa. Cậu mặc chiếc sơ mi đen thật đẹp trai. Tôi tìm thấy những cảm xúc yêu thương trở lại. Cậu ấy tiến tới gần hỏi thăm “Em sắp về rồi nhỉ?”. Cái dáng vẻ đáng yêu khi cậu ấy đếm đốt tay số ngày về làm tôi xao động. Đêm đó chúng tôi tách ra khỏi mọi người, tách ra khỏi mọi ồn ã của đêm tiệc, nói chuyện với nhau. Khi cậu ấy ăn được miếng bánh Galette du roi đặc biệt, cậu ấy được phong là Vua. Cậu ấy chọn tôi là hoàng hậu, đội lên tôi chiếc vương miện giấy như trò chơi trẻ con ngày xưa. Tôi như dội ngược lại thời gian, thấy mình lại rộn ràng trong giấc mơ xưa cũ. Tôi lại bắt đầu mơ về hạnh phúc.

Tuổi 28, theo hoạch định cuộc đời, tôi đã phải có chồng và một đứa con. Vậy mà giờ đây tôi chỉ mới rung động lần đầu. Tôi tưởng mình không còn biết đỏ mắt khi nghe trêu, không còn biết ngồi nhớ nhung, hay hồi hộp khi đọc tin nhắn. Tình yêu chưa bao giờ khác và tôi muốn đắm chìm trong đó. Sau giờ phút giao thừa, cả lũ chúng tôi đi dạo dọc sông Seine. Chúng tôi ầm ĩ cùng các bạn, nhưng chỉ tìm dịp cố tách ra, nói những chuyện vu vơ không đầu không cuối. Cậu ấy thật dễ thương, tôi thấy tim mình nhảy điệu jive. Khi chia tay, cậu ấy hôn nhẹ lên môi. Chỉ là cái hôn nhẹ lướt qua đầy mong đợi. Tôi ngượng ngùng, không biết đó là tình yêu hay là sự lay động của hạnh phúc nhất thời.

Từ hôm đó, mỗi ngày chúng tôi đều gặp nhau. Chúng tôi đi ăn, nói chuyện, uống café, đi dạo, giống như Jesse và Céline trong Before Sunset. Chúng tôi cũng có những phút giây lãng mạn bên sông Seine, sống trong thứ tình yêu mờ ảo. Chúng tôi có thể ngồi nắm tay nhau, ôm nhau, nói chuyện hàng giờ mà không cần biết gì về xung quanh, không nghĩ gì về tương lai, về kết thúc, hay về chuyến bay sắp tới. Jesse đã từng lỡ chuyến bay để ở lại bên Céline nhưng tôi liệu có đủ dũng cảm để buông cả chuyến bay ở lại bên cậu ấy. Tất cả đều hư ảo, chỉ có tình yêu và mặt trời luôn đúng. Chúng tôi biết hoàng hôn của cuộc tình sắp tới. Máy bay sẽ đưa tôi về với thực tại, nơi không có cậu ấy, không có tình yêu, nhưng có cuộc đời thực sự. Chúng tôi vẫn luôn tránh nói tới sự ra đi hay ở lại. Tôi cần một bàn tay níu lại mảnh đất này, nơi tôi chưa thuộc về? Chẳng ai biết đâu mới là sự lựa chọn đúng, họ chỉ biết lựa chọn mình muốn là gì.

Hãy nói “Em đừng đi”. Em muốn ở lại sống cho ngày hôm nay, cho tình yêu và một hạnh phúc dài lâu.

Vậy mà tôi vẫn đi¨

Đã đến lúc tôi cần một cái tivi

Funny_pics+Funny_cat_sleeping_on_TV+Funny_tv_pics+Old_tv_vs_new_LED_tv+difference_big_tv_slim_tv

Cách đây khoảng 15 năm, có lẽ thế, có nhóm nhạc nhảy choi choi, cover các bài hát của Abba vô cùng dễ thương tên S club 7, chắc nhiều người còn nhớ. Đó là 1 bandgroup lẫn lộn 3 nam, 4 nữ, có một chị cực đáng yêu tên Hannah là sự kết hợp chuẩn mực của Geri  và Emma trong Spice Girls. Chị này vốn yêu 1 anh trong nhóm. Sau vài năm chinh chiến cùng nhau, anh này bất thình lình quyết định tách ra solo (dù chẳng giỏi giang gì nên sau này chìm không sủi bọt). Anh tách ra cũng đồng nghĩa với việc họ chia tay. Cả nhóm S club 7, báo chí và người hâm mộ đều sửng sốt. Họ quay sang hỏi chị ấy nghĩ sau về quyết định của anh cựu người yêu. Hannah điềm tĩnh, chỉ nói đúng 1 câu duy nhất ¨Đã đến lúc tôi cần một cái tivi¨. Thế là chấm dứt bài phỏng vấn. Tôi cũng không nhớ mình đọc được ở đâu, có lẽ báo Hoa học trò hoặc thiếu niên, chỉ biết điều đó đã trở nên ám ảnh tôi mãi.

Một con người và một cái tivi, có thể nào thành sự thay thế hoàn hảo?

Hôm qua tôi đưa Giang ra sân bay. Khi vừa bước chân xuống sân bay, Giang đã đỏ hoe mắt. Tôi biết, không phải nó khóc vì sắp xa Paris, hay cái nhà gác mái, sự nghiệp ăn chơi, hay sự vô tư, hay tôi. Nó khóc vì sắp xa cậu bạn đáng yêu, lúc nào nghe tới Sirop thì cũng nhảy cẫng lên ¨Sirop, sirop¨ vì quá mê đắm thứ đường cốt này. Hai đứa quen nhau 2 tuần, nhưng kịp có một tình yêu thật đẹp như Before Sunrise vậy. Tôi thỉnh thoảng ghen tị, không phải vì thấy bạn hạnh phúc, mà ghen tị vì các bạn có thể sống những ngày chỉ vì nhau. Khi mà tương lai là thứ mù mịt mà cả hai vẫn lao vào nó một cách say mê thì giỏi quá. Phần thưởng sẽ dành cho những người liều. Liệu có thể, Giang trễ máy bay ở lại như Jesse, rồi họ sẽ có 2 đứa sinh đôi thật kháu. Dĩ nhiên là không, chúng ta đang sống ở năm 2014. Hai đứa tạm thời kết thúc cuộc phiêu lưu cảm xúc tại cửa hải quan. Lúc ấy, tất cả lãng mạn như một bộ phim vậy. Giang khóc rất nhiều, bạn kia mắt đỏ hoe. Khi Giang đi dần vào, bạn ấy cứ luôn miệng ¨Giang ở đâu rồi?¨. Tôi nói đùa ¨Từ nay rảnh nha, không có ai quấn quýt¨. Bạn ấy mặt thật buồn, quay sang nói với cái giọng lơ lớ tiếng việt ¨Đến lúc quay lại chơi điện tử rồi¨.

Một con  người và một trò chơi điện tử, có thể là sự thay thế tốt?

Còn tôi, tôi thế nào sau cuộc chia ly? Tôi thấy buồn, có lẽ sẽ buồn hơn nhiều nếu những ngày cuối cùng Giang ở đây mà không có bạn kia. Nhờ bạn kia lôi nó ra khỏi thế giới gác mái mà tôi thấy hững hờ hơn với việc ra đi. Một người đi, cuộc sống vẫn tiếp tục, hụt hẫng hơn, nhưng vẫn sẽ vui. Buổi tối giờ tôi hết trò ngồi tám chuyện nhảm về người xung quanh hay thế giới showbiz. Cũng chả có ai chịu xem mấy show thực tế hay phim siêu thị cùng. Kể ra thì kiểu tiêu phí thời gian ấy cũng thật nhảm. Tôi đã từng ước chỉ một mình ở nhà để có thời gian làm này nọ, cuối cùng đến khi được thành thơi thì lại thèm thị phi tiếp. Thật sự là nó đã có mặt quá đúng lúc trong một quãng thời gian ngắn mà quan trọng. Giờ thì đã đến lúc tôi quay lại với mấy quyển sách còn dang dở.

Một con người và một quyển sách, chẳng thể lấp trống.

Hôm nay, tôi đọc được câu ¨Trong cô đọc, chúng ta bình đẳng¨. Đúng là thế, dù cô độc vì vắng một người yêu, một người bạn, hay một thú vui, thì chúng ta đều ngồi trên một con thuyền thiếu vắng.

Nhớ ngày đại học, ông nội tôi có cái đài radio be bé, chắc 40 nghìn. Ông hay để nghe đài mỗi tối. Sau ông đi họp hội cựu chiến binh được tặng thêm cái nữa thì ông cho tôi một cái, gọi là quà học sinh giỏi. Cái đài Philips chạy casette xịn của bố thì bị cho ra rìa ngay. Vì đài của ông siêu bé, màu đen, to bằng 2 bàn tay, có thể cắp nách đi mọi nơi, lại còn có cái anten cột có thể kéo giãn. Mỗi tối, tôi lại lôi cái đài ra nghe trước khi đi ngủ. Băng tần 99 MHz để nghe FM, lúc đêm khuya hay có nhạc hay. Có đêm họ phát lại Xone FM (của sáng chủ nhật) tôi được nghe Bài ca sông Hồng của Bức tường vang lên hào sảng giữa đêm tĩnh mịch mà thích mãi. Tối nào cũng nghe nhạc, trong khi đọc mấy quyển tiểu thuyết cũ. Cái đài đã từng thay thế cho một người bạn, để thủ thỉ mỗi đêm, như Giang năm trước.

Sau này bố mua cho cái đài Nhật bãi học tiếng Anh thì chuyển qua nghe VOA mỗi tối, nhường quyền thừa kế radio cho thằng em. Thằng em tôi khoái cái đài ấy vô cùng. Tối lại mở nghe đọc truyện đêm khuya. Hình như truyện đầu tiên nó được nghe là Cuộc đời của Pi. Nó cứ kể mãi, những hình ảnh hư hư thực thực giữa hổ, khỉ, ngựa, linh cẩu với Pi, mẹ, ông lái tàu, ông nấu bếp làm nó thích thú. Sau đó nó nghe tới Bá tước Monte Crixto, rồi nghe vài truyện nữa. Qúa hợp lý cho đứa lười đọc truyện. Lượng truyện của nó lúc đó chỉ tính bằng 3 tập cực dài Tam quốc, thế thôi. Có lẽ cũng nhờ cái đài đó mà giờ nó chăm đọc sách đến vậy, dù chủ yếu cũng chỉ quanh quanh kiến trúc. Tôi nghĩ, ở thời điểm đó, cái radio thực sự đã thay thế tốt cho một người thầy.

Vào một thời điểm nào đó trong cuộc đời, bạn sẽ cảm thấy thật thân thiết với những thứ đồ vật, hơn cả con người nữa. Như thằng bạn tôi khi thất tình, chỉ nghe đi nghe lại 1 đĩa nhạc, mà sau này coi nó như một người bạn thân tình nhất. Con người có thể thay đổi, đồ vật thì không. Tình cảm mình dành cho đồ vật cũng vậy, kể cả khi nó đã hỏng, chẳng ai có thể ghét bỏ hay oán trách được.

Đã đến lúc tôi cần một cái tivi. Chẳng phải dùng nó để thay thế gì cả, chỉ là tôi muốn thế thôi, cho đời sống vật chất thêm phong phú ấy mà.

Cuộc sống đáng yêu

Trời thu bận xanh
Sông Hồng bận chảy
Cái xe bận chạy
Lịch bận tính ngày.

Con chim bận bay
Cái hoa bận đỏ
Cờ bận vẫy gió
Chữ bận thành thơ.
Hạt bận vào mùa
Than bận làm lửa
Cô bận cấy lúa
Chú bận đánh thù
Mẹ bận hát ru
Bà bận thổi nấu
Còn con bận bú
Bận ngủ bận chơi
Bận tập khóc cười
Bận nhìn ánh sáng.

Mọi người đều bận
Nên đời rộn vui
Con vừa ra đời
Biết chăng điều đó
Mà đem vui nhỏ
Góp vào đời chung.

(Trương Đình)

Tôi copy được blog của cô giáo lâu lắm rồi. Lần đầu tiên cho thơ của 1 người khác vào blog mình, nhưng là để ghi nhớ, sao cuộc sống lại đáng yêu thế.

Hôm nay là của tôi, ngày mà lẽ ra tôi đang vui chơi cùng bạn bè, thì tôi ngồi đây, gặm 1 khối amplifier cùng các loại mạch điện, để làm gì. Để làm tốt việc mình đã chọn, vậy thôi. Đời tiến sĩ luôn đáng chán, vì không biết mình đang làm gì, nên làm gì, làm được gì, lúc nào cũng ở trạng thái đi lạc. Ai mà không lạc lối trong mê trận nghiên cứu? Chỉ những người kiên nhẫn thì đi tới cùng, người lười nhác cẩu thả thì chỉ muốn phá tan các bức tường cỏ, để lao thẳng ra lối đi. Nhưng ngẫm lại, việc làm Phd cũng làm mình lớn khôn hơn nhiều, ít nhất là để mình không còn ảo tưởng: việc gì mình cũng có thể làm được.

Tuổi 27 vừa hoàn thành nghĩa vụ của nó. Nó cho mình hư hỏng, bỏ bê công việc, đi chơi khắp nơi. Mỗi con đường, mỗi con người, mỗi mái nhà mình từng ghé, gặp, ở đều sẽ nằm nguyên trong trí nhớ, kèm thêm cái mác tuổi 27. Đáng sợ là chưa bao giờ mình nghĩ mình 27. 27 già lắm, phải một chồng, một con mới đúng. Đây mình có một em, nhiều bạn. Tuổi 28 ập về không hề mong đợi. Từ giờ ghét sinh nhật vì thấy cái số nó cứ tăng vòn vọt.

Tuổi 28 bắt đầu bằng việc thức tới 2h sáng để viết báo kiếm tiền. Tiền tiêu euros mà kiếm việt nam đồng thì có bao giờ là đủ nhưng vẫn nên làm để bớt vô dụng, hơn hết là có mục đích để tiến bước: góp tiền đi châu Mỹ từng trăm một :)). Phát hiện ra mình có khiếu làm nhà báo, mai này có ở nhà thì cũng có thể đủng đỉnh túc tắc cho zui, chớ không sống được bằng cái này. Mẹ có vẻ tự hào ghê lắm. Thế là tốt rồi, làm việc nho nhỏ mà mẹ lại vui. Nếu lỡ mai này mình mà nổi tiếng, thì sẽ gọi là người viết, vì nhà văn, nhà khoa học hay nhà báo thì tức là phải sống được với nó. Có hồi mình cho ý kiến như thế thì một chị đã lao vào ¨Thời buổi này làm gì có nhà văn nào sống bằng nghề¨. Ý tôi không phải là kiếm sống bằng nó, mà là không thể sống thiếu nó. Nhà khoa học không thể sống nếu không làm khoa học, nhà văn không thể sống mà không viết.

Rõ ràng một sự việc có nhiều góc nhìn. Hôm nay tôi xem bộ ảnh về một cặp vợ chồng già đứng chụp trước một ngôi  nhà đầy hoa. Mỗi mùa họ lại ra đó chụp, bà già đứng bên trái, ông già đứng bên phải. Trời mưa, ông cụ còn che ô, nghiêng hết qua bên phải. Các bức ảnh đều rất đẹp, tình cảm, chỉ trừ bức cuối khi mà chỉ có mình ông già đứng bên phải. Nhiều người thấy làm rất buồn, có một người nói: Hãy nghĩ rằng ông già đứng đó 1 mình vì thử nhìn từ góc của bà già xem cuộc sống thế nào. Đó là cái nhìn lạc quan mà ai cũng muốn hướng đến. Tôi cũng vậy.

Đã 28 tuổi rồi sao, quá nhanh cho một cuộc đời. 28 tuổi lòng dạ chưa yên ( hàng ngày không táo bón cũng tiêu chảy), tinh thần không yên (luôn tự chán ghét bản thân), tư tưởng không yên ( luôn muốn bỏ đi làm việc khác), trái tim không yên (luôn đặt trên những con đường). Cần yên ổn hơn để nghĩ về tương lai. Trong vòng 2 năm nữa mình sẽ làm gì: tốt nghiệp, cố đi châu mỹ (2 tuần), học tiếng Ý, kiếm việc (ở 1 công ty nhỏ thật nhỏ), viết báo, học bơi, tập ukulele cho vui, thử lập 1 web làm bánh cẩu thả ( không bao giờ dùng cân đong, mà chỉ dùng thìa để tính lượng đường hay bột ), tiếp tục kế hoạch A cup of tea, giảm cân ( năm nào cũng cố mà thành công có 1 lần ), cưới chồng (sắp rụng hết trứng rồi nên phải nhanh), thử trở thành 1 người lớn và dĩ nhiên đi nhiều, đi nhiều nữa.

Một năm qua cũng chỉ gói gọn có chừng này:

Tháng 1-2 về Việt nam

Tháng 3 đi Ý: Bari-Ostuni-Polignano de Mare

969142_10151477353507007_1942645271_n

Tháng 4: Lên Normandy đạp xe, qua Calvados, qua Bayeux nữa

Tháng 5: Đi Anh: London – Bath-Stonehenge – Liverpool

Tháng 6: Xuống miền Nam Pháp: Ardeche, Montelimar.

1011472_10151479055427007_5188470_n

Tháng 8: Đi Ireland: Belfast, Dublin, King of Kerry, Kilarney

1271328_10151594241302007_1564357844_o

602568_10151530319837007_565611506_n

Tháng 9: Chạy vèo sang Bồ Đào Nha: Lisbon – Porto

IMG_20131017_102323

Tháng 10: Ở lại Paris đi nhặt hạt dẻ, ngắm cái cây đỏ ối bên  ngoài lab

1393067_10151666044712007_1511018937_n

Tháng 11: Qua lại chốn xưa gặp bạn cũ

1462972_10151727767992007_1055048746_nTháng 12: Đi trượt tuyết ở Sancy

Vậy là hết một năm. Đi qua bao nhiêu nơi mà vẽ mới được chừng này. Tuổi mới rồi, chăm chỉ lên coi.