Trời thu bận xanh
Sông Hồng bận chảy
Cái xe bận chạy
Lịch bận tính ngày.

Con chim bận bay
Cái hoa bận đỏ
Cờ bận vẫy gió
Chữ bận thành thơ.
Hạt bận vào mùa
Than bận làm lửa
Cô bận cấy lúa
Chú bận đánh thù
Mẹ bận hát ru
Bà bận thổi nấu
Còn con bận bú
Bận ngủ bận chơi
Bận tập khóc cười
Bận nhìn ánh sáng.

Mọi người đều bận
Nên đời rộn vui
Con vừa ra đời
Biết chăng điều đó
Mà đem vui nhỏ
Góp vào đời chung.

(Trương Đình)

Tôi copy được blog của cô giáo lâu lắm rồi. Lần đầu tiên cho thơ của 1 người khác vào blog mình, nhưng là để ghi nhớ, sao cuộc sống lại đáng yêu thế.

Hôm nay là của tôi, ngày mà lẽ ra tôi đang vui chơi cùng bạn bè, thì tôi ngồi đây, gặm 1 khối amplifier cùng các loại mạch điện, để làm gì. Để làm tốt việc mình đã chọn, vậy thôi. Đời tiến sĩ luôn đáng chán, vì không biết mình đang làm gì, nên làm gì, làm được gì, lúc nào cũng ở trạng thái đi lạc. Ai mà không lạc lối trong mê trận nghiên cứu? Chỉ những người kiên nhẫn thì đi tới cùng, người lười nhác cẩu thả thì chỉ muốn phá tan các bức tường cỏ, để lao thẳng ra lối đi. Nhưng ngẫm lại, việc làm Phd cũng làm mình lớn khôn hơn nhiều, ít nhất là để mình không còn ảo tưởng: việc gì mình cũng có thể làm được.

Tuổi 27 vừa hoàn thành nghĩa vụ của nó. Nó cho mình hư hỏng, bỏ bê công việc, đi chơi khắp nơi. Mỗi con đường, mỗi con người, mỗi mái nhà mình từng ghé, gặp, ở đều sẽ nằm nguyên trong trí nhớ, kèm thêm cái mác tuổi 27. Đáng sợ là chưa bao giờ mình nghĩ mình 27. 27 già lắm, phải một chồng, một con mới đúng. Đây mình có một em, nhiều bạn. Tuổi 28 ập về không hề mong đợi. Từ giờ ghét sinh nhật vì thấy cái số nó cứ tăng vòn vọt.

Tuổi 28 bắt đầu bằng việc thức tới 2h sáng để viết báo kiếm tiền. Tiền tiêu euros mà kiếm việt nam đồng thì có bao giờ là đủ nhưng vẫn nên làm để bớt vô dụng, hơn hết là có mục đích để tiến bước: góp tiền đi châu Mỹ từng trăm một :)). Phát hiện ra mình có khiếu làm nhà báo, mai này có ở nhà thì cũng có thể đủng đỉnh túc tắc cho zui, chớ không sống được bằng cái này. Mẹ có vẻ tự hào ghê lắm. Thế là tốt rồi, làm việc nho nhỏ mà mẹ lại vui. Nếu lỡ mai này mình mà nổi tiếng, thì sẽ gọi là người viết, vì nhà văn, nhà khoa học hay nhà báo thì tức là phải sống được với nó. Có hồi mình cho ý kiến như thế thì một chị đã lao vào ¨Thời buổi này làm gì có nhà văn nào sống bằng nghề¨. Ý tôi không phải là kiếm sống bằng nó, mà là không thể sống thiếu nó. Nhà khoa học không thể sống nếu không làm khoa học, nhà văn không thể sống mà không viết.

Rõ ràng một sự việc có nhiều góc nhìn. Hôm nay tôi xem bộ ảnh về một cặp vợ chồng già đứng chụp trước một ngôi  nhà đầy hoa. Mỗi mùa họ lại ra đó chụp, bà già đứng bên trái, ông già đứng bên phải. Trời mưa, ông cụ còn che ô, nghiêng hết qua bên phải. Các bức ảnh đều rất đẹp, tình cảm, chỉ trừ bức cuối khi mà chỉ có mình ông già đứng bên phải. Nhiều người thấy làm rất buồn, có một người nói: Hãy nghĩ rằng ông già đứng đó 1 mình vì thử nhìn từ góc của bà già xem cuộc sống thế nào. Đó là cái nhìn lạc quan mà ai cũng muốn hướng đến. Tôi cũng vậy.

Đã 28 tuổi rồi sao, quá nhanh cho một cuộc đời. 28 tuổi lòng dạ chưa yên ( hàng ngày không táo bón cũng tiêu chảy), tinh thần không yên (luôn tự chán ghét bản thân), tư tưởng không yên ( luôn muốn bỏ đi làm việc khác), trái tim không yên (luôn đặt trên những con đường). Cần yên ổn hơn để nghĩ về tương lai. Trong vòng 2 năm nữa mình sẽ làm gì: tốt nghiệp, cố đi châu mỹ (2 tuần), học tiếng Ý, kiếm việc (ở 1 công ty nhỏ thật nhỏ), viết báo, học bơi, tập ukulele cho vui, thử lập 1 web làm bánh cẩu thả ( không bao giờ dùng cân đong, mà chỉ dùng thìa để tính lượng đường hay bột ), tiếp tục kế hoạch A cup of tea, giảm cân ( năm nào cũng cố mà thành công có 1 lần ), cưới chồng (sắp rụng hết trứng rồi nên phải nhanh), thử trở thành 1 người lớn và dĩ nhiên đi nhiều, đi nhiều nữa.

Một năm qua cũng chỉ gói gọn có chừng này:

Tháng 1-2 về Việt nam

Tháng 3 đi Ý: Bari-Ostuni-Polignano de Mare

969142_10151477353507007_1942645271_n

Tháng 4: Lên Normandy đạp xe, qua Calvados, qua Bayeux nữa

Tháng 5: Đi Anh: London – Bath-Stonehenge – Liverpool

Tháng 6: Xuống miền Nam Pháp: Ardeche, Montelimar.

1011472_10151479055427007_5188470_n

Tháng 8: Đi Ireland: Belfast, Dublin, King of Kerry, Kilarney

1271328_10151594241302007_1564357844_o

602568_10151530319837007_565611506_n

Tháng 9: Chạy vèo sang Bồ Đào Nha: Lisbon – Porto

IMG_20131017_102323

Tháng 10: Ở lại Paris đi nhặt hạt dẻ, ngắm cái cây đỏ ối bên  ngoài lab

1393067_10151666044712007_1511018937_n

Tháng 11: Qua lại chốn xưa gặp bạn cũ

1462972_10151727767992007_1055048746_nTháng 12: Đi trượt tuyết ở Sancy

Vậy là hết một năm. Đi qua bao nhiêu nơi mà vẽ mới được chừng này. Tuổi mới rồi, chăm chỉ lên coi.

7 thoughts on “Cuộc sống đáng yêu

  1. Đọc bài thơ này lại thấy giông giống bài Nga post trên yahoo 360 hồi xưa 😀

    Tình yêu là hạt thóc

    Niềm tin là cánh đồng

    Mặt trời là bài hát

    Tóc dài là dòng sông

    Mùa thu là giọt nước

    Đồng xu là mặt trăng

    Em không là chim chóc

    Anh chẳng là thợ săn

    Nhớ thương là tuổi tác

    Cúc vàng là tháng năm.

  2. 28 vẫn còn trẻ lắm cô gái ơi. Bạn ko nhất thiết phải lấy chồng. Cho dù có chồng rồi cũng ko nhất thiết phải sinh con. Ko cần phải áy náy vì thứ mà bạn muốn ko giống như cái “chuẩn” chung của xã hội. Làm gì có “chuẩn” nào tồn tại cơ chứ khi mỗi người một tính cách và hoàn cảnh khác biệt nhau.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s