Funny_pics+Funny_cat_sleeping_on_TV+Funny_tv_pics+Old_tv_vs_new_LED_tv+difference_big_tv_slim_tv

Cách đây khoảng 15 năm, có lẽ thế, có nhóm nhạc nhảy choi choi, cover các bài hát của Abba vô cùng dễ thương tên S club 7, chắc nhiều người còn nhớ. Đó là 1 bandgroup lẫn lộn 3 nam, 4 nữ, có một chị cực đáng yêu tên Hannah là sự kết hợp chuẩn mực của Geri  và Emma trong Spice Girls. Chị này vốn yêu 1 anh trong nhóm. Sau vài năm chinh chiến cùng nhau, anh này bất thình lình quyết định tách ra solo (dù chẳng giỏi giang gì nên sau này chìm không sủi bọt). Anh tách ra cũng đồng nghĩa với việc họ chia tay. Cả nhóm S club 7, báo chí và người hâm mộ đều sửng sốt. Họ quay sang hỏi chị ấy nghĩ sau về quyết định của anh cựu người yêu. Hannah điềm tĩnh, chỉ nói đúng 1 câu duy nhất ¨Đã đến lúc tôi cần một cái tivi¨. Thế là chấm dứt bài phỏng vấn. Tôi cũng không nhớ mình đọc được ở đâu, có lẽ báo Hoa học trò hoặc thiếu niên, chỉ biết điều đó đã trở nên ám ảnh tôi mãi.

Một con người và một cái tivi, có thể nào thành sự thay thế hoàn hảo?

Hôm qua tôi đưa Giang ra sân bay. Khi vừa bước chân xuống sân bay, Giang đã đỏ hoe mắt. Tôi biết, không phải nó khóc vì sắp xa Paris, hay cái nhà gác mái, sự nghiệp ăn chơi, hay sự vô tư, hay tôi. Nó khóc vì sắp xa cậu bạn đáng yêu, lúc nào nghe tới Sirop thì cũng nhảy cẫng lên ¨Sirop, sirop¨ vì quá mê đắm thứ đường cốt này. Hai đứa quen nhau 2 tuần, nhưng kịp có một tình yêu thật đẹp như Before Sunrise vậy. Tôi thỉnh thoảng ghen tị, không phải vì thấy bạn hạnh phúc, mà ghen tị vì các bạn có thể sống những ngày chỉ vì nhau. Khi mà tương lai là thứ mù mịt mà cả hai vẫn lao vào nó một cách say mê thì giỏi quá. Phần thưởng sẽ dành cho những người liều. Liệu có thể, Giang trễ máy bay ở lại như Jesse, rồi họ sẽ có 2 đứa sinh đôi thật kháu. Dĩ nhiên là không, chúng ta đang sống ở năm 2014. Hai đứa tạm thời kết thúc cuộc phiêu lưu cảm xúc tại cửa hải quan. Lúc ấy, tất cả lãng mạn như một bộ phim vậy. Giang khóc rất nhiều, bạn kia mắt đỏ hoe. Khi Giang đi dần vào, bạn ấy cứ luôn miệng ¨Giang ở đâu rồi?¨. Tôi nói đùa ¨Từ nay rảnh nha, không có ai quấn quýt¨. Bạn ấy mặt thật buồn, quay sang nói với cái giọng lơ lớ tiếng việt ¨Đến lúc quay lại chơi điện tử rồi¨.

Một con  người và một trò chơi điện tử, có thể là sự thay thế tốt?

Còn tôi, tôi thế nào sau cuộc chia ly? Tôi thấy buồn, có lẽ sẽ buồn hơn nhiều nếu những ngày cuối cùng Giang ở đây mà không có bạn kia. Nhờ bạn kia lôi nó ra khỏi thế giới gác mái mà tôi thấy hững hờ hơn với việc ra đi. Một người đi, cuộc sống vẫn tiếp tục, hụt hẫng hơn, nhưng vẫn sẽ vui. Buổi tối giờ tôi hết trò ngồi tám chuyện nhảm về người xung quanh hay thế giới showbiz. Cũng chả có ai chịu xem mấy show thực tế hay phim siêu thị cùng. Kể ra thì kiểu tiêu phí thời gian ấy cũng thật nhảm. Tôi đã từng ước chỉ một mình ở nhà để có thời gian làm này nọ, cuối cùng đến khi được thành thơi thì lại thèm thị phi tiếp. Thật sự là nó đã có mặt quá đúng lúc trong một quãng thời gian ngắn mà quan trọng. Giờ thì đã đến lúc tôi quay lại với mấy quyển sách còn dang dở.

Một con người và một quyển sách, chẳng thể lấp trống.

Hôm nay, tôi đọc được câu ¨Trong cô đọc, chúng ta bình đẳng¨. Đúng là thế, dù cô độc vì vắng một người yêu, một người bạn, hay một thú vui, thì chúng ta đều ngồi trên một con thuyền thiếu vắng.

Nhớ ngày đại học, ông nội tôi có cái đài radio be bé, chắc 40 nghìn. Ông hay để nghe đài mỗi tối. Sau ông đi họp hội cựu chiến binh được tặng thêm cái nữa thì ông cho tôi một cái, gọi là quà học sinh giỏi. Cái đài Philips chạy casette xịn của bố thì bị cho ra rìa ngay. Vì đài của ông siêu bé, màu đen, to bằng 2 bàn tay, có thể cắp nách đi mọi nơi, lại còn có cái anten cột có thể kéo giãn. Mỗi tối, tôi lại lôi cái đài ra nghe trước khi đi ngủ. Băng tần 99 MHz để nghe FM, lúc đêm khuya hay có nhạc hay. Có đêm họ phát lại Xone FM (của sáng chủ nhật) tôi được nghe Bài ca sông Hồng của Bức tường vang lên hào sảng giữa đêm tĩnh mịch mà thích mãi. Tối nào cũng nghe nhạc, trong khi đọc mấy quyển tiểu thuyết cũ. Cái đài đã từng thay thế cho một người bạn, để thủ thỉ mỗi đêm, như Giang năm trước.

Sau này bố mua cho cái đài Nhật bãi học tiếng Anh thì chuyển qua nghe VOA mỗi tối, nhường quyền thừa kế radio cho thằng em. Thằng em tôi khoái cái đài ấy vô cùng. Tối lại mở nghe đọc truyện đêm khuya. Hình như truyện đầu tiên nó được nghe là Cuộc đời của Pi. Nó cứ kể mãi, những hình ảnh hư hư thực thực giữa hổ, khỉ, ngựa, linh cẩu với Pi, mẹ, ông lái tàu, ông nấu bếp làm nó thích thú. Sau đó nó nghe tới Bá tước Monte Crixto, rồi nghe vài truyện nữa. Qúa hợp lý cho đứa lười đọc truyện. Lượng truyện của nó lúc đó chỉ tính bằng 3 tập cực dài Tam quốc, thế thôi. Có lẽ cũng nhờ cái đài đó mà giờ nó chăm đọc sách đến vậy, dù chủ yếu cũng chỉ quanh quanh kiến trúc. Tôi nghĩ, ở thời điểm đó, cái radio thực sự đã thay thế tốt cho một người thầy.

Vào một thời điểm nào đó trong cuộc đời, bạn sẽ cảm thấy thật thân thiết với những thứ đồ vật, hơn cả con người nữa. Như thằng bạn tôi khi thất tình, chỉ nghe đi nghe lại 1 đĩa nhạc, mà sau này coi nó như một người bạn thân tình nhất. Con người có thể thay đổi, đồ vật thì không. Tình cảm mình dành cho đồ vật cũng vậy, kể cả khi nó đã hỏng, chẳng ai có thể ghét bỏ hay oán trách được.

Đã đến lúc tôi cần một cái tivi. Chẳng phải dùng nó để thay thế gì cả, chỉ là tôi muốn thế thôi, cho đời sống vật chất thêm phong phú ấy mà.

One thought on “Đã đến lúc tôi cần một cái tivi

  1. Có những sự việc mình không cần nói, có những sự việc mình không cần nhìn thấy để hiểu sự việc, mình chỉ cần sự lắng nghe chăm chú và thấu hiểu điều mà mình muốn cần mà thôi. Những điều đó thì Nga nên mua một chiếc radio thì tốt hơn nhiều Nga ạ. Với một người sống nội tâm và xa quê hương thì chiếc radio sẽ giúp cho em cảm thấy cân bằng cảm xúc hơn khi có chuyện buồn hay có những tâm sự mà không biết kể cùng ai. Lắng nghe những câu chuyện gia đình, những tình cảm yêu thương qua giọng đọc truyền cảm của các cô phát thanh viên sẽ giúp em vượt qua những điều đó. Gia đình anh cũng như bản thân anh rất thích nghe radio hơn xem ti vi nhiều, nghe những tâm sự chân thật của mọi người, nghe những lời tư vấn chân tình của các cô, các bác mà mình học và hiểu nhiều điều trong cuộc sống.

    Em Nga hãy thử kiếm một chiếc radio và sử dụng xem sao nhé. Hy vọng là em sẽ thích thú và xem nó như là một vật bất ly thân trong hành trang cuộc sống của mình.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s