Tháng 11 bi thảm qua đi cùng con điện thoại yêu quý bị thó tại Bỉ, tôi tự hứa với lòng là giờ sẽ nằm nhà yên ắng. Nhà tôi giờ có cuộc sống thật trầm buồn, trong tình trạng tài sản luôn là con số âm. Thằng em âm tới mức người ta đóng luôn cả thẻ, có hôm ra siêu thị mua đồ mà phải gọi chị ra cứu nạn (vì thứ đó nó lùng sục nguyên tuần, không thể không mua). Con chị đang cày ở ruộng, tất tả, vượt nguyên cánh đồng, hớt hải tới, trên tay cầm theo cái thẻ mượn tạm của bạn (vì thẻ con chị cũng đang trong thời gian bị khóa tạm thời) . Giang thì đã âm tới mức ngưỡng, tầm 400 euros gì đó, chỉ cần thêm tí nhúc nhích là sẽ bị phạt. Chuyện là thế. Noel này tôi quyết đi tu.

Thế nhưng, một ngày không đẹp trời, có mưa, có gió, cả lũ đang ngồi trong căn gác mái, được mang tên thật đẹp Biệt thư cây dương (Villa de peuplier). Giang nói ¨Tao sắp về, phải cố sống vội¨, em từ giường bên vọng sang ¨Noel này em được nghỉ nhiều, đi đâu em đi với¨. Phải tới 2 năm nay rồi mới nghe được câu máu thịt như thế, hai con chị chực ôm chầm nhau khóc vì cảm động. Phải đi chứ. Thằng bé cả năm nằm nhà, lần đầu đòi đi chơi, làm sao các chị làm lơ được. Cần làm cái gì đó huy hoàng, giật gân, hợp mùa đông, đáng nhớ, không quá xa, không quá đắt. Đưa tất cả các cụm từ đó vào máy, nó báo : Trượt tuyết ở xó ít người. Thế là huy động hết vốn tự có : tìm nơi trượt tuyết rẻ, tìm tàu, xe, tìm nhà ở, tìm tiền. Sau hai ngày tìm kiếm nát óc : les alps, les orres, vosgue, jura, grenoble, từ triền đông giao với Thụy Sĩ tới triền nam giao Ý, qua triền Tây giao Tây Ban Nha, cho tới trung tâm nước Pháp thì cái rốn được chọn. Massif de Sancy vùng núi lửa lâu đời nằm trong lòng nước Pháp có thể là một điểm đến lý tưởng.

1522947_10202828413057414_142739193_o

Tàu xe tới vùng này không quá đắt. Lên Covoiturage có hàng trăm ô tô mời gọi bạn đi cùng với giá 30e/1 chiều từ Paris tới Clermond-Ferrand (thành phố bự nhất vùng). Từ Clermond-Ferrand đi tàu vùng (TER ) là có thể lên tới đỉnh Le Mont-Dore với giá 13 euros, thậm chí 6euros cho dưới 26 tuổi. Chiều về có thể đi tàu SNCF thẳng từ Le Mont-Dore về Paris, tầm 50euros, hoặc 30 euros cho trẻ dưới 26 tuổi. Gía ấy chưa bao giờ hời nhưng hợp lý với thời điểm ông già Noel đã bay tới gần nóc nhà. Hơn nữa kế hoạch lập ra đầu tuần để cuối tuần đi ngay nên dù nghèo cũng phải cho mèo đi chợ. Một căn hộ nho nhỏ xinh xinh tên Le Marmotte được thuê, chỉ cách điểm trượt tuyết gần 10 phút đi bus. Nhà dành cho 6 người nên tôi đi kêu gọi anh tài khắp nơi đi chung cho vui, kết quả lên tới con số 8. Vậy là lên đường.

Massif du Sancy là vùng núi lửa nằm trong vùng Auverge – một trong những region nhỏ nhất của Pháp. Vùng núi lửa ở đây được hình thành từ 5-6 triệu năm trước, nhưng đã thôi hoạt động từ 200 000 năm nên chẳng còn gì nguy hiểm cả. Địa chất ở đây thú vị, chôn sâu nhiều bí mật: những xác cây cỏ, sinh vật, hóa thạch, đất đá lâu đời. Núi lửa vùng Sancy được gọi là stratovolcano, gồm nhiều lớp lang: lava, bụi núi lửa và nhiều thành phần khác nữa. Thú vị nhất là cái nồi súp từng sôi sùng sục ấy đã lạnh ngắt, còn bị ướp trong một lớp tuyết thật dày. Mùa đông người ta đổ xô lên trượt tuyết, mùa hè thì rủ nhau vào rừng chơi, thăm thú hệ sinh thái hoang dã với vô vàn loài cây cùng những con Marmotte dễ thương thi nhau ăn cỏ. Marmotte là họ hàng với sóc, giống con hải ly, lông dày rậm, hè rong chơi, đông ngủ vùi, đáng yêu vô cùng. Cái nhà trọ tôi thuê mang tên con này đó.

680308_10202848289874322_1384808609_o

Con không quàng khăn là con marmotte

Sáng 6h cả nhà lục đục dậy. Tay xách đồ ăn, tay xách ba lô, cả lũ vội vàng lên đường. Chiếc ô tô nhỏ đỗ xịch trước metro Bibiliotech Francoismiterrand, một em gái người Pháp dễ thương tên Chloé bước xuống, nhanh chóng mở cốp xe đầy quà Noel để 3 đứa để đồ. Giọng Chloé có phần ngái ngủ, mệt mỏi nhưng cười tươi, nói chuyện tíu tít với thằng em ở ghế trước. Tôi với Giang ngồi sau gật gà gật gù. Ở ngoài mặt trời lên dần dần. Trời hồng nhạt, còn mây xám, từng cụm bị tan ra dần dần thành từng dải. Mặt trời lên hết, chói lòa cả mắt, màu cam neon nhạt. Cả 3 đứa thở đều đều, chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh dậy đã thấy mình tới Clermond Ferrand. Đứng đợi tàu trong cái đói và rét thì Tiến và anh Hân theo xe khác cũng tới.

Hôm nay, giống như cái dớp mọi lần đi chơi khác của tôi, tàu xe ắt phải có vấn đề. Hoặc dớp thằng em, thằng đó thuộc loại đen vô đối. Tàu đình công, cả chiều chỉ có 2 chuyến bus. Bọn tôi lên được chuyến sớm, trong khi 3 bạn hữu khác tới muộn, phải chịu lạnh lang thang 3 tiếng ở Clermond mới có xe. Xe bus đi lên cao, đường núi ngoằn nghèo nhưng cảnh vô cùng đẹp. Cả Clermond bây giờ ở dưới, chỉ còn toàn nóc nhà và chóp đen tuyền của Notre dame. Nhà thờ Gothic ở đây to và đen kì lạ như bị cháy xém, như một con quạ lớn, ấn tượng mà đáng sợ. Cây bên đường không xơ xác mà vẫn còn xanh. Xe đi vào những con đường bé, chỉ một xe đi nổi, của những ngôi làng trên núi. Nhà cửa xây bằng đá, quán hàng bé xíu, người dân lìu tìu, chẳng thấy sự sống là bao. Đường càng vòng vèo, cảnh bên dưới càng trầm trồ. Xe đi miệt mài, miệt mài, mất gần 2 tiếng thì lên được đỉnh cao nhất của vùng Sancy này, người ta gọi là Le Mont Dore.

Bà chủ nhà tóc đỏ, cắt ngắn, đeo kính, phi con ô tô ra đón khách, trong khi nhà trọ chỉ cách gare chưa đầy 10 phút. Đại loại đứng ở gare có thể chỉ ra cái nhà. Nhưng cái làng này là thế, làng nhỏ xíu, gọi là làng thì hơi quá, chắc chỉ bằng một thôn hay một đội ở quê mình, đi vài bước là tới. Nhà dân có ít, nhà nghỉ có nhiều, chợ không nhiều, quầy đồ thể thao thì lắm. Nhà cửa ở đây xây bằng đá kiểu biệt thư, đẹp cổ kính, khiến ai cũng thèm muốn. Bọn tôi mất khoảng 1 tiếng đi lòng vòng khắp nơi, kể cả xà vào quầy đồ lưu niệm. Sau khi đã hiểu rõ làng, thì xách cái làn đi chợ. Mua đồ cho 8 người ăn trong 4 ngày, thế là biết nhiều thế nào rồi đấy. Tôi thề, tôi, Giang, anh Hân, hay thằng em thì đều bại tay hết, chỉ có Tiến êm ru nằm nhà ngủ theo phong cách quen thuộc.

1483577_10202828418377547_1901468378_o 1462747_10202828419617578_1794675634_o 1518560_10202828417177517_545642834_o

Mới 7h trời đã tối như đêm 30. Bếp nổi lửa nấu bữa tối. Cả căn phòng thơm mùi hành tỏi, thịt chiên, cả mùi baguette còn nóng hổi từ Boulangerie vừa mang về. 3 bạn đường còn lại đã về tới nơi, trong cái ấm của căn phòng dưới mặt đất. Một ít ca cao nóng quấy lên, mùi thơm của bánh ga tô vừa ra lò ( thơm nhưng ăn nhạt phèo), nhạc từ điện thoại của Tiến, mọi người ầm ĩ hết cả lên. Anh Hân phụ thằng em nấu món thịt trứ danh của nó. Anh Phong dọn bàn, anh Tèo rửa rau, anh Cường phụ cắt saussicons, còn tôi với Giang đương nhiên đang cắm mặt vào một cái nồi nào đó. Một két bia chừng 5 lít, mở ra xối xả, nến thắp ở khắp nơi. Tiếng va chạm của dao nĩa, tiếng nhai oàm oạp, tiếng zô zô, chả có mấy tiếng nói khi cái bụng còn đói. Rồi như thường lệ, cả lũ hát hò, khi lũ khác rửa bát. Chơi trò chơi truyền thống ¨Đuổi hình bắt chữ ¨ để tìm kẻ nấu cơm rửa bát ngày mai. Vì trò đó mà nhiều cái đầu bốc hỏa, cần phải có thật nhiều tuyết của ngày mai thì mới mong bình yên.

(Còn nhiều nhiều nữa)

946103_10202848267273757_806954744_n1185536_10202828407417273_772783772_n 1524701_10202828405657229_272968010_n

1500946_10202828407057264_976478257_o

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s