Trời sáng mùa đông không sáng, không trong, nhiều mây như báo hiệu một ngày sẽ mưa nhiều lắm.

9h sáng mà trời nhá nhem như đêm về lại. Mặc dù trên cơ thể bạn tuyệt nhiên chẳng có sự đối xứng nào : mắt trái bé hơn mắt phải, chân phải cong hơn chân trái, nhưng trong vũ trụ tồn tại nhiều sự đối xứng, thời gian là thứ ảnh hưởng rõ nhất. Đôi khi bạn thấy những ngày của mình đột nhiện giống hệt thời khắc này vài năm về trước. Ví dụ năm hè 2011 tôi đi cắt tóc, về định đi khoe bạn bè. Tự nhiên đợt ấy trên FB có phần thông báo lại những status bạn đã đăng vào ngày này 1 năm trước, nhìn sang góc phải tôi thấy chềnh ềnh ¨Got a new haircut¨, đúng ngày này năm 2010. Tôi ngơ ra, giống như có điện giật vì sự trùng hợp của quá khứ. Đại loại thế. Sáng bạn đi ra khỏi nhà đi làm, chiều lại cũng con đường ấy đi về, mở cửa rồi vào nhà. Những sự đối xứng tương đối ấy có rất nhiều. Lúc này đây 9h sáng thì tôi tưởng là 6h chiều. Tự nhiên năng lượng tụt hệt, chỉ muốn nhảy lại vào nhà, ăn rồi đi ngủ.

Sự thật thì bọn tôi cũng ăn, chỉ là không đi ngủ nữa mà lên đường đi trượt tuyết.

1522947_10202828413057414_142739193_o

Chọn bừa một cửa hàng để thuê giầy, ván, cả lũ túm tụm lại. Người ta bắt bạn khai chiều cao cân nặng như khi đi xin phiếu khám sức khỏe ở bệnh viện. Một anh cao ráo, tóc xoăn, nhanh nhẹn đưa gậy, đưa ván, hợp cơ thể, hơn nữa còn hợp màu sắc trang phục. Tôi có một cái ván hồng cho áo khoác hồng còn Giang ván trắng cho áo trắng. Thế mới thấy anh tinh tế thế nào. Các bạn khác cũng nhanh chóng đóng bộ đầy đủ, rồi tay xách nách mang lỉnh khỉnh đi đợi bus.

1519120_10202828407977287_1220245095_o

Đi bus chỉ 10 phút thì đến bãi trượt. Trong 10 phút ấy đủ để cả lũ nhìn ngắm bao quát cả thành phố, thậm chí đi qua cả những sông hồ và cánh đồng nho nhỏ có con bò gặm cỏ. Tuyết năm nay chưa nhiều lắm, hoặc đã kịp tan rồi. Khu trượt tuyết mới mở được khoảng 1 tuần mà tuyết đã có phần mỏng, hơi đóng đá làm đường trượt nhìn thật đáng sợ. Núi Mont Dore cũng cao, nhưng có lẽ không cao bằng đỉnh Mont Blanc nổi tiếng. Mấy đứa vội vàng đi mua thẻ vào cửa, với cái thẻ này bạn có thể thoải mái đu cáp lên đỉnh núi, tha hồ ngắm cảnh sắc phía dưới. Chỉ có điều lên tới đỉnh thì phải trượt xuống, chứ chẳng có cáp nào đưa về lại. Tôi chỉ nhìn cái đỉnh núi lởm chởm, khô khốc, nứt nẻ từng khúc đang chòi lên giữa tuyết kia là đã run cầm cập.

 Đi đôi giầy nặng cứng, kèm cái ván thì bạn có cảm giác mình là rô bốt. Những bước chân bây giờ uy nghi, dậm nặng thịch xuống tuyết trắng. Mỗi bước đi khổ sở như có hai đứa nhóc con đu hai bên chân, giống khi cụ thần rùa ốm nhách bị songuku và krilin bám vào năn nỉ xin được học võ ấy. Kéo lê đôi giầy đã khổ, kèm thêm cái ván nữa thì tốc độ đi bộ chỉ tính bằng cm/phút. Nhọc nhằn lắm thì tôi mới tự lôi mình qua được trường học của tụi trẻ con. Các em bé mặc áo liền quần hồng, vàng, xanh, đầu đội mũ bảo hiểm, má hây hây, nhìn đáng yêu vô cùng. Tụi nhỏ xếp hàng giống mấy con chim cánh cụt, lút cút đi theo thầy giáo. Đứa nào nhìn cũng hau háu, trượt nhiệt tình, không hề sợ hãi. Hồi bé chừng tụi nó, tôi cũng ngang nhiên ngồi cho người ta bắn lỗ tai pằng pằng không khóc. Tôi cũng cam đảm ngồi vào lồng uốn để làm tóc xu mì mà không kêu tiếng nào. Giờ thì chỉ thấy nườm nượp người trượt xuống chân núi đã hốt hoảng. Khoảng trống nào dành cho tôi ?

1523325_10202828427297770_706716463_o

Thực ra thì cũng có nhiều nơi thoai thoải, gần như đường bằng, ở đó bạn tha hồ đi, trượt, bò, lê lết, đứng dậy, trượt tiếp. Cả lũ 8 đứa lôi nhau vào bãi cuối, ở tận cùng của chân núi, nơi thi thoảng mới có cao thủ trượt như bay tới. Để đến được thiên đường ấy là cả một hành trình. Anh Tèo lao xuống như vũ bão, lúc sau đã hổn hển ¨Trời ơi, xui quá, xém gẫy chân¨. Anh Cường vẫn kiên trì vừa đi vừa ngã ngửa. Thằng em thì ngã nhiều quá tới mức chán, nằm luôn tại chỗ nhắn tin. Tiến và anh Hân thì không dám xỏ ván vào, vẫn từng bước miết chân trên nền tuyết. Tôi, Giang, anh Phong thì vẫn cặp kè, chị ngã em nâng. Đứa nào cũng đứng lên ván, trượt 2 giây là ngã oạch. Mất khoảng 5 phút mới đứng lên được.

1490772_10202828408897310_706066673_o

1500790_10202828415057464_1927199244_o

¨Đúng là thật khó để đứng sau khi vấp ngã¨, câu này tôi cam đoan là rút ra từ việc trượt tuyết. Sau một hồi ngã ê mông thì Giang vẫn chưa thể nào tìm được cách nào để tự đứng. Còn tôi thì quỳ 1 chân xuống, chống gậy lên, đè nguyên nửa tạ thịt vào cây gậy, rồi cố gắng hết sức lôi bản thân đứng dậy. Thành công 90% nhưng ống chân thì đau vô cùng, giống như cái thành cứng của đôi giầy sắp đập vỡ cái ống quyển. Có lúc chống không nổi, 2 chân choạc sang 2 hướng, tôi ngồi đúng hình chữ V. Đôi giầy cực nặng đè lên ống quyển, cảm giác như các mạch máu căng phồng lên, sắp vỡ tung, còn cái ống xương chân thì bị bó cứng, sắp vụn từng mảnh nhỏ li ti. Đau quá, tôi gào lên, thế mà chả có ai tới giúp giữa cánh đồng trắng xóa tuyết ấy.

1492186_10202828416217493_291268778_o

1511968_10202828411497375_2055699121_o 858022_10202828410217343_800250830_o

Lâu dần, mọi người bắt đầu tiến bộ. Tôi biết chụm 2 chân chữ V để giảm tốc, biết hơi nghiêng ra nhưng mỗi lần giảm tốc là lại ngã chổng vó. Cứ bon bon trên đường không sao mà dừng lại 1 phút thôi là ngã tan nát. Các anh chàng thì mã lực lắm rồi. Tôi với Giang thì sóng xoài, chỉ mong được khiêng về. Trời lạnh ơi là lạnh. Gió thổi từng đợt tuyết mịn như cát ào ào vào mặt. Cả lũ bò vào quán cafe gỗ. Cafe ở đây không ngon nhưng rẻ. Socola nóng được dọn ra trên những chiếc bát bé. Vùng Auverge này cũng giống ở Ardeche, uống socola nóng đều bằng bát, mà thậm chí bát ở Ardeche còn to hơn rất nhiều, như cái bát tô ăn ngũ cốc vậy. Socola, rượu vang nóng, nước cam, bia, hàng có gì uống hết, để lấp đầy khoang trống còn sót lại của dạ dày sau khi ăn bánh mì.

Mới 3h chiều mà trời đã âm u. Tôi thấy vậy chùn bước. Trong ngôi nhà cafe, ấm nóng lan tỏa, trừ đôi chân nằm trong dày trượt thì không tài nào thấy ấm nổi. Thằng em ca cẩm mất găng tay. Tôi quăng nó đôi găng tay rồi ngồi lại quán. 7 đứa còn lại lại vác ván lên đường, quyết tâm phải trượt hết 1 đường. Ai cũng muốn trượt xuống, bắt cáp đi lên rồi lao xuống. Đường trượt này hơi dài chứ thực ra không cao, nhưng ai cũng hào hứng khi được đưa lên cao, rồi hoảng hốt vì tới trạm là phải nhảy xuống vì cáp không dừng lại 1 giây nào. Cứ nghĩ để khả năng có thể dập mặt là tôi hoàn toàn hài lòng với việc ngồi 1 mình tại quán. Ấm áp vô cùng. Tuyết gió thổi ào ào,rồi mưa. Mưa sầm sập, trên mái nhà, trên hàng hiên gỗ trước cửa. Tôi dán mắt vào cửa sổ xem mọi người đang dúi dụi ở nơi nào đó ngoài kia.

Lúc đấy tôi hoàn toàn ngồi không, không suy nghĩ gì, trong 2h không nói, không đọc, không chơi game, chỉ có một cốc cafe và 1 mình. Lúc đó giống như tôi về với hồi bé, ngồi nhìn kiến bò qua. Chỉ đôi lúc, tôi nghĩ: sao họ lại thích cái trò chơi này nhỉ: trèo lên, trượt xuống, chỉ đơn giản vậy thôi thì có gì. Tôi bắt đầu loay hoay tìm mục đích của mọi thứ xung quanh. Âm nhạc, phim ảnh, thể thao… tất cả những thứ hiện hữu đó, rõ ràng có thể không có trong đời sống, vậy mà ta vẫn đam mê.

Ngoài kia, họ cũng vậy. Họ đam mê chinh phục tuyết, mưa, cái lạnh, sợ ngã, sợ đứng dậy, sợ thua người khác. Tôi đang nằm ngoài tất cả những cuộc tranh đấu ấy. Tôi thản nhiên, mặt ấm nóng, nhưng không hề ngượng ngùng với sự bỏ cuộc nhanh chóng của mình, dù biết nó thật ngu ngốc. Rõ ràng có những điều mình có thể làm, vậy mà sự lười nhác đã làm hỏng tất cả. 

Chỉ tại đôi găng tay bị rơi mất mà thôi.

1491557_10202828429137816_694705029_o 1493591_10202828429817833_1929530886_o 1523966_10202828428217793_496142772_o

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s