1344699244375726_574_574

Những chàng trai thích mèo thì tôi đoán ai cũng đoán ra đó là những nhân vật trong truyện của Murakami. Xin thề, tôi chỉ đọc đúng 1 tác phẩm của Murakami – Biên niên kí chim vặn giây cót. Tôi chẳng có ý định đọc thêm quyển mới. Bởi hơn 700 trang truyện kia vẫn là một nỗi mệt mỏi dài lâu. Hầu hết ai đọc truyện của Murakami cũng nói mình bị ám ảnh, thậm chí phải đọc đi đọc lại để tìm lời giải đáp cho những câu hỏi luôn lơ lửng trong cái thế giới hư thực xoắn xuýt vào nhau ấy. Có người đọc ngấu nghiến hết quyển này tới quyển khác, hết đêm này đến đêm khác, để đi tới tận cùng sự thật. Chẳng có sự thật nào ở đấy cả, tất cả đều co giãn, xoay chuyển, nó không khô cứng như cái bàn hay cái ghế, hay bất kì thứ gì chúng ta đã áp đặt khái niệm lên nó. Ngoài đời sống, cái bàn về cơ bản phải có chân, có mặt bàn, có thể đựng đồ, cái ghế cũng làm được như thế mà sao ta không gọi nó là cái bàn. Trong truyện của Murakami thì bạn thoải mái gọi, có lẽ vì thế mà Murakami được yêu thích.

Murakami đến Việt Nam chắc cả chục năm trước, bắt đầu với Rừng Nauy. Lúc đó một cơn sốt mạnh mẽ đã ra đời, gần như ai cũng tìm đọc nó 1 cách say sưa. Cứ như bạn phải đọc để thể hiện mình có học, để còn có cái xao xác cùng bạn bè.  Mấy cô bé trong lớp giấu truyện dưới quyển vở quân sự đọc ngấu nghiến, trong giờ lẽ ra phải học cách dàn trận tiến công. Mấy chàng trai đọc xong rồi ngồi buồn thẫn, thấy gai gai trong lòng, bứt rứt mất vài ngày. Tôi hồi đó chắc sinh viên năm nhất. Một hôm đi mua mũ thì thấy cô bán mũ đang đọc Rừng Nauy. Gọi là cô nhưng chắc chị ấy chỉ tầm 30 mấy tuổi, nhưng do thói quen cứ trên 10 là chú là cô nên tôi vẫn ngoan ngoãn như học sinh tiểu học. Cô bán mũ này thì thân thiết lắm bởi cứ tháng tôi mất mũ 1 lần. Hầu như tháng nào cũng ra đây mua mũ lưỡi trai, kiểu dáng hầu như giống hệt nhau, nếu tháng này mua xanh lá cây thì tháng sau mua xanh lá mạ, rồi tiếp theo lên màu vàng bông lúa. Tuyệt nhiên không bao giờ chệch kiểu, bởi cái gu thẩm mỹ không hề thay đổi sau bao nhiêu năm trời. Thế nên dù bây giờ mốt áo parka và cả áo bộ đội đang dần lui vào dĩ vãng, nhường đường cho oversize coat thì tôi vẫn nhất quyết ngày ngày mặc áo bộ đội trong, parka ngoài. Vụ mua mũ thì tháng nào cũng mua, tháng nào cũng trả giá xì xèo, rinh về với cùng mức giá nhưng 2 cô cháu cứ phải diễn cái màn trả giá rẻ tiền ấy thì mới chịu buông nhau.

Hôm đó hơi khác chút, chắc tầm 11h trưa, giờ mà người ta bắt đầu dọn hàng vào nhà đi ngủ. Cô bán mũ cũng không ngồi ở ngoài vỉa hè như bình thường, mà đang trốn nắng ở hàng kế bên. Tôi đỗ xe lại, tạt lên vỉa hè, lần mò chọn mũ trên 2 cái giá gỗ cao. Cô chạy ra ¨Chờ cô tí, đang đọc dở Rừng Nauy¨. ¨Chuyện hay không cô?¨. Cô bán mũ dừng lại, nhìn kĩ, từ đầu tới gót chân rồi cười ¨Còn trẻ, đừng đọc, đọc xong lại thấy đời nó thảm¨. ¨Cô nói thật đấy, tuổi trẻ mà đọc cái này mất hết nhuệ khí, ủ dột lắm¨. Đó là khái niệm đầu tiên về Murakami, nó cũng vững chắc tương tự như khái niệm cái bàn. Sau này nghe râm ran tụi bạn bảo ¨Truyện đó dâm lắm¨. Tôi tự hỏi: Liệu có hơn Sidney Seldon với Cát bụi thời gian? Chỉ biết là có thêm một khái niệm nữa, đẩy tôi ra khỏi tiệm sách với những tiểu thuyết trẻ thơ như Gió qua rặng liễu, Khu vườn bí mật,Anne tóc đỏ, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ đụng vào Rừng Nauy. Thực ra tới tận bây giờ tôi vẫn chưa đọc, dù rất thích bài hát này của The Fab 4.

Mọi chuyên với Murakami có lẽ tiến triển hơn chút khi một đứa bạn bảo ¨Nga ơi đọc đi, đơn giản nhất hãy bắt đầu với Phía nam biên giới, phía tây mặt trời¨. Ừ thì đọc, thế là tôi lao vào cuộc chiến với nước Nhật. Chắc tôi đọc được 1 phần 4 cuốn truyện, khi anh chàng vẫn còn vật lộn những cô gái tình dục và những cô nàng tình yêu. Nó gợi tôi nhớ tới Sinh năm 1980, một con chim ưng bị cuốn vào tâm bão tình của những cô gái trong sáng và những người đàn bà quyến rũ. Tôi chả thích quyển sách của Từ Triệu Thọ này tí nào, dù được giới thiệu cho đọc, để có thêm cái nhìn về văn học Trung Quốc, sau khi tôi từ chối tất cả các tựa sách ngôn tình đang làm mưa gió, vì quá chán với Bên nhau trọn đời của Cố Mạn (ở Bỉ thiếu sách, được một chị Dương cung ứng tạm thời). Quyển sách Trung Quốc duy nhất thích là Bố bố bố, sao mà thân thương và khốc liệt. Nói chung là Phía nam biên giới, phía tây mặt trời hoàn toàn thất bại trong việc gây ấn tượng ban đầu mạnh mẽ. Dĩ nhiên Murakami thêm một khái niệm nữa về sự mông lung của bản thân. Sau đó, Giang và Ly tạo ấn tượng sâu hoắm về cái phi đạo đức của  giết mèo, loạn luân, hay đại loại như thế khi nói cho tôi nghe về Kafka trên bờ biển.

Khoảng 2 tuần trước, thêm một người bạn đọc về Kafka trên bờ biển rồi nói ¨Kết cục chưng hửng, chả hiểu gì¨. Sau đó bạn kể cho nghe về diễn biến chuyện, hai đứa ngồi tranh luận về sự liên kết, dù tôi chưa đọc chữ nào. Bạn bị ám ảnh buồn thiu cả vài ngày vì thấy mình trong đó. Lúc đó tôi như bị cuốn vào chung cái suy nghĩ của những kẻ đã đọc, cũng hoang mang, cũng gai gai, cũng tò mò. Mỗi cuốn sách đến với bạn vào một thời điểm bất ngờ trong cuộc đời thật vô tình nhưng có sức ảnh hưởng lớn. Kì lạ là nó thường hạ thổ xuống ngay ở một bước chuyển mình nào đó giữa các giai đoạn. Như thể nó đến khi đá đang bay hơi, sắp đọng lại hoặc tan chảy thành nước. Giai đoạn đó, bạn mông lung, bạn mơ hồ về mọi thứ nên sách sẽ có ảnh hưởng lớn. Murakami cũng vậy. Không đến khi tôi ở cái tuổi luôn mộng mơ và nhìn cuộc đời thật giản đơn như con chuột chũi, cũng không đến khi tôi luôn chắc chắn những gì mình thích mình làm, mà rơi vào đúng cái tôi ở ngã rẽ, hoang mang nên thích nhìn vào bản thân mình và đặt các câu hỏi về bản chất mọi vật. Murakami thì rất giỏi việc đó.

Cầm quyển Biên niên kí chim vặn dây cót nặng cả kí trên tay, tôi nghĩ mình sẽ chết dí trong cái thế giới thực hư đó mất. Ban đầu đọc, nó cho tôi rất nhiều hưng phấn, động lực của việc mình sẽ cầm bút, sẽ viết, sẽ kể những câu chuyện đời thường mà nhiều uẩn khúc này. Nhưng rồi càng đọc, nó càng như hút hết năng lượng hồ hởi, tôi nhìn thấy mình ngớ ngẩn, rỗng tuếch, đại loại kiểu thùng rỗng kêu to, một thứ thất bại mà không dám công khai. Đọc truyện của Murakami tôi có cảm giác mình đang ngủ giấc sáng ( không biết có phải vì anh chàng Okada ấy đụng tí là lăn ra ngủ không nữa). Giấc ngủ sáng: 8h sáng đã tỉnh dậy, khá tỉnh táo, định bụng 8h15 sẽ bật khỏi giường, xin ngủ thêm 15ph, trong 15ph ấy thì cứ đê mê, mơ triền miên, không biết gì nữa. Khoảng 1h hoặc 2h sau tỉnh dậy thì thấy mệt bải hoải, rã rời chân tay, chán chường vì coi như đã hết buổi sáng. Đọc Biên niên kí cũng thế thật miên man, mỏi mệt, mụ mị, đến cuối thì chỉ muốn đọc thật nhanh thật mau cho xong. Kết cục chưng hửng không còn cái thú vị của việc đi xuyên tường hay điếm tinh thần nữa, chỉ bởi một từ giang mai. Đó vì từ đó mà tôi quyết định sẽ không đọc thêm cuốn nào nữa.

Giờ khái niệm về Murakami đã giống người đàn bà bay lơ lửng trong Unintended của Muse hoặc người đàn ông đi trên cánh đồng trong Hope của Pink Floyd.  Tại sao nhân vật chính luôn là nam giới? Thứ duy nhất thật sự thú vị đó là truyện nào cũng là những anh chàng yêu mèo, đi tìm mèo, thậm chí giết mèo trong Biên niên kí hay Kafka. Bởi tôi chẳng hiểu sao họ thích mèo thế được, trong khi tôi sợ vô cùng. Chuyện bắt đầu từ việc khi tôi sờ lưng một con mèo. Cái lưng ấy quá ấm, quá nhỏ, giữa đó lại có cái xương sống thật cứng, thật nổi, 2 bên xương sườn cũng nổi,nó  giống lưng người mà ấm hơn nhiều. Cảm giác ấy gai gai, rợn cả người khi sờ một cái lưng người nhỏ mà đầy xương. Cả em tôi và tôi đều sợ con vật ấy. Kì dị thật, hầu hết con gái đều yêu mèo và nhà tôi từng nuôi tới tận 3 con mèo.

9780701187842

Những cô gái nhiều giấc mơ, có khi nào tôi cũng ở trong đó. Tôi được tặng quyển Dear life, một tập truyện ngắn rất được khen của Alice Munro. Sau khi bà được Nobel thì tôi quyết phải tìm hiểu làm sao mà một văn sĩ Canada, giới tính nữ, viết tuyền truyện ngắn lại thành công thế. Thực ra thì có nhiều người viết truyện ngắn mà tôi thích mê: Guy de Maupassant (Một cuộc dạo chơi đồng quê), William Sayoran (Người mang trái tim trên miền cao nguyên), Anna Gavalda (Gía đâu đó có người đợi tôi, 35 kí lô hy vọng), hay Nguyễn Ngọc Thuần (Cha, con và tàu bay), rồi cả chị Tư nữa, nhiều nhiều lắm.

Thôi quay lại Alice Munro. Alice Munro bắt đầu tập truyện với To Japan về một người đàn bà chưa chán chồng, nhưng tự nhiên gặp một anh thú vị ở bữa tiệc, thích anh ta, viết thư hẹn anh ta đợi mình ở Toronto, trên tàu đến Toronto thì làm tình với một anh hề, đến Toronto thì hạnh phúc gặp được anh kia. Tôi thấy chi tiết anh hề thật nhảm, bạn lại bảo¨Hay chứ, nó thể hiện sự chênh vênh của chị này, kiểu như ai có thể cho chị ấy tình cảm thì đều níu vào, như thế thật hơn là việc gặp được người định mệnh tại bữa tiệc bâng qươ¨. Tự nhiên tôi thấy bạn đúng, bởi nghe thế nó đời hơn, chả phải phim. Chỉ có điều tôi muốn có cái gì đó tươi sáng có hi vọng, hoặc đen thăm thẳm luôn, hơn là kiểu mèo lại hoàn mèo. Cơ mà đó là cái ưu điểm của truyện ngắn, nó chỉ là một câu chuyện nho nhỏ, như 5 ph của 1 cuộc đời, chưng hửng không cần đầu không cần kết. Có lẽ Blue Jasmine cũng được xây dựng từ 1 truyện ngắn. Jasmine đầu phim là người đàn bà tay trắng, bất ổn, cuối phim vẫn bất ổn tay trắng trong Blue Jasmine. Kate Blanchet thì vẫn hay như mọi khi, nhưng câu chuyện phim thì nó thật quá,  chỉ như một truyện ngắn.

Tiếp theo đó Alice đưa ra những mẩu chuyện cuộc đời khác nhau, luôn là đàn bà. Khi là cô gái nhỏ làm giúp việc, bỏ nhà theo con trai một ông giàu có, thành quý tộc, bỏ anh ta dán díu với cảnh sát trường, bị cách ly khỏi con, cô quất trong bệnh viện. Lúc khác lại là người đàn bà ế, sinh ra ở thành phố, quyết bám lấy vùng quê để chăm sóc mẹ già rồi từ đó không đi đâu nữa. Có cô giáo yêu học sinh, bỏ cả gia đình lấy cậu ấy, bị ung thư, được chăm sóc hết mình, rồi chết. Có một cô gái thích tự lập, luôn tự kiếm tiền, bỏ tiền ra đi nhảy 1 mình kể cả những điệu cần 2 người. Có cô gái đi về làm cô giáo ở vùng quê, đi ăn tối cùng ông bác sĩ, ngủ với ông ta, chuẩn bị kết hôn, tới nhà thờ thì bỏ đi, sống hạnh phúc sau này. Có người đàn bà già lắm rồi, vẫn ghen chồng với người đàn bà khác, bỏ đi, viết thư về, gửi xong, sợ hãi lại về lại nhà, để thủ tiêu thư. Cứ thế những người đàn bà bước qua. Mỗi người 1 chuyện, mỗi người 1 ước mơ phá ra khỏi cái cuộc sống cố định vốn có. Họ có thể mơ mình thành nhà văn, mơ mình thành người giàu có, mơ mình lại có tình yêu. Họ mơ quá nhiều, một vài hạnh phúc, một vài chưng hửng giữa những giấc mơ.

Tôi cũng vậy. Mơ quá nhiều. Có những giấc mơ Nhật Bản, Châu Mỹ, hay Israel. Có những giấc mơ mình làm được điều khác biệt, thành người mới, nhưng chả làm được gì.

Hôm nay là ngày kỉ niệm 4 năm cái blog này ra đời – thứ khai sáng thêm 1 mặt tốt đẹp trong con người. Dù những gì ở trên blog không phải là thật, chỉ là lớp nhũ phủ óng ánh trên lớp sơn thật của móng tay thì nó cũng mang cho tôi vô số bạn. Bạn tốt hẳn hoi nhé, trong đời và ngoài thế giới ảo. Bây giờ thì tôi không thích mèo, cũng chả muốn mơ nữa.

2 thoughts on “Những cô gái nhiều giấc mơ và những chàng trai thích mèo

  1. Lần đầu đọc hết một cách tử tế bài viết của mày (ko tính cái bài hơi gần đây vì có tí liên quan). Cảm thấy t dù cố gắng thay đổi hay sống tích cực hơn thì vẫn mải miết là một người phụ nữ thất bại như trong Dear Life, để thử tìm đọc coi có đúng không. Enjoy new week, con heo!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s