cover

Oscar năm nay thật may mắn khi quy tụ được nhiều bộ phim sáng giá, đa dạng, đầy thú vị. Cuộc tranh tài gay cấn ấy diễn ra giữa các người hùng được trang bị đầy đủ vũ khí như: diễn viên thời thượng (Leo, Jenfifer, Sandra, Tom), quảng bá rầm rộ, những câu chuyện khác thường (Her), công thức bắt đầu phim: Dựa trên một chuyện có thật (The wolf of Wall Street, Dallas Buyers Club, Captain Phillips), hoặc kĩ xảo tối tân nhất (Gravity). Nằm yên ắng như Quasimodo giữa dàn các chàng Pheobus đẹp hơn mặt trời,  Nebraska thật sự là một bộ phim khác biệt, mang lại hơi thở đen trắng của những thập niên trước. Phải lâu lắm rồi người xem mới được xem những thước phim thô sơ giàu cảm xúc như thế sau chiến thắng ngoạn ngục của The Artist năm 2012. Liệu năm nay Nebraska có làm lại được điều kì diệu như người đàn anh khi mà nội dung phim không có được sự bay bổng lãng mạn? Sự thực thì nó khá khô ráp, thực tế tới phũ phàng.

12

Nebraska – một cái tựa thật Mỹ và là Mỹ miền Tây, tuy nhiên câu chuyện phim giản đơn đến nỗi có thể gặp ở bất kì nơi đâu trên thế giới này. Dàn diễn viên của Nebraska không hề đẹp, tất cả đều bị béo phì, hoặc chí ít cũng béo phì cấp độ 1. Họ kì cựu có thực lực nhưng kém ăn khách, khi diễn viên trẻ nhất Will Forte (vai David) đã 44 tuổi còn người đóng vai mẹ anh June Squibb mới ăn mừng sinh nhật tuổi 85. Những thước phim đen trắng, âm nhạc trầm buồn, cuộc sống nghèo nàn, những con người cục mịch, những con đường bát ngát, cánh đồng mênh mông, những lời cãi vã, không một nụ hôn, không một cái ôm, không lời nói ngọt ngào. Tất cả đều thô kệch, xù xì, cứng cáp, như chính con người vùng Montana. Vậy điều gì làm nên một Nebraska, khiến Viện Điện Ảnh Mỹ phải ưu ái mang tới một đề cử Phim hay nhất và 5 đề cử khác?

16

Câu chuyện phim bắt đầu ở thành phố Montana, trong một gia đình truyền thống, một gia đình hoàn toàn bình thường: 2 đứa con trai lớn ở riêng, cha mẹ ở với nhau, bao quanh bởi những cuộc cãi vã khi ông già ngẩn ngơ lãng tai (do Bruce Dern thủ vai) , còn bà già thì nhiều chuyện ( June Squibb). Một ngày ông già Woody lẩn thẩn đó nhận được một tờ quảng cáo thông báo rằng ông sẽ được triệu đô nếu số series trên tờ phiếu này là con số may mắn chiến thắng. Đầu óc lẩm cẩm khiến ông đinh ninh rằng mình trúng số triệu đô và ông khăng khăng lên đường tới Lincoln lấy giải, mặc cho vợ con can ngăn.

Đầu tiên ông già đi xe bus, sau ông tính đi bộ, rồi ông đòi lái ôtô cũ (chiếc ô tô đã nằm 10 năm trong gara) để tới Lincoln. Mỗi lần như thế, Kate-vợ ông lại ầm ĩ, gọi mấy thằng con trai tới để khuyên nhủ và kìm chân. Do không chịu nổi sự gàn dở của bố, David cậu con trai thứ quyết định lái xe đưa ông tới nơi nhận giải, để ông già an tâm sống những tháng ngày sau này mà không phải tiếc nuối vì đã mất triệu đô. Và thế là hành trình của bố, con trai, cùng những hồi ức bắt đầu.

9

Những con đường miền Tây nước Mỹ tưởng như dài vô tận. Cánh đồng bị đè nặng bởi những đám mây lớn kéo trĩu cả bầu trời. Chiếc xe ô tô chỉ là một cái chấm đen bé xíu, trôi giữa không gian xám đặc, u ám của một ngày gần như mưa khiến người xem cảm thấy bị nén chặt, khó thở, muốn bung ra. Giai điệu nhạc đồng quê vang lên, không vui tươi, nhưng đích thực là âm nhạc của những con đường. Trong xe, hai con người ngồi im lặng. Ông già Woody khi thì ngủ, khi thì dí sát mặt mình vào cửa kính, nhìn vào khoảng không đăm chiêu, chẳng ai hiểu người già nghĩ gì. Ông có thực sự đang suy nghĩ, hay chỉ nhìn là nhìn, để lảng tránh những câu chuyện của David. Không phải vì già lú lẫn, mà ngay từ xưa, Woody chưa bao giờ chú tâm vào bất kì câu chuyện nào của cậu con trai, ở trên xe hay ở quán bar. Ngay cả khi David nói “con và Noel chia tay rồi” thì ông cũng chẳng buồn bận tậm. Ông chưa từng biết tên cô bạn gái cũ của con trai dù David và cô ấy sống cùng nhau 2 năm.

Trong hành trình tới với bang Nebraska nhận thưởng, hai cha con dừng lại ở thị trấn Hawthorn, nơi Woody sinh ra và lớn lên. Ở quán rượu, Woody gặp lại những người bạn cũ, sau vài ly bia thì ông đã kể cho họ nghe sự thật hoang đường về tấm vé số 1 triệu đô của mình. Và thế là Woody trở nên nổi tiếng toàn thị trấn, thậm chí tòa soạn phải cử cả một thằng bé con tới để chụp ảnh. Những rắc rối của Woody bắt đầu. Những người bạn cũ tới đòi, những người họ hàng tìm cách vay, còn con cái ông tìm cách giải thích để rồi bị quy kết là đồ keo kiệt. Phần này của phim vừa hài hước, vừa châm biếm, nhạo báng vào cái thói kền kền của những con người xung quanh khi bỗng chốc thấy triệu phú trước mắt.

Tuy nhiên dấu ấn mà bộ phim của Tracy Payne mang lại không phải ở trường đoạn chua chát này, mà ở cuộc dấn thân của David vào thế giới của người cha ở Hawthorn – cái thế giới anh chưa bao giờ được nghe tới. David gặp những người bạn của cha để nghe kể về một thợ máy Woody chăm chỉ. David gặp người phụ nữ từng hẹn hò với cha để ngạc nhiên tại sao Woody lại lấy mẹ anh. David cũng sốc khi biết cha anh từng muốn bỏ bà ấy. Tất cả quá mới mẻ và nhiều cảm xúc, bởi người cha lâu nay anh biết chỉ là kẻ nghiện rượu.

Mẹ anh – Kate được coi người đàn bà hư hỏng nổi tiếng của thị trấn, người mà tất cả mọi người đàn ông đều khao khát. Kate khi kể với người đàn ông nào đó ở Hawthorn cũng luôn kèm theo “Hắn ta đã cố mò vào quần mẹ”. Cái vẻ đàn bà, ngông nghênh, ghê gớm vẫn giữ nguyên dù giờ Kate đã già, ục ịch, thì bà vẫn thản nhiên vạch váy lên tại nghĩa địa, trước mộ một kẻ từng say mê mình. Kate của Jane Squibb thực sự là điểm sáng thú vị, sống động nhất bộ phim với kiểu nói chuyện tưng tửng, chửi bậy và khuôn mặt bất cần. Có lẽ nhiều người sẽ chỉ hóng những đoạn nào có Jane để được cười sảng khoái. Một đề cử Nữ diễn viên phụ xuất sắc không hề trao nhầm người.

13

“Tại sao cha phải cần triệu đô ấy?”

“Ta muốn mua một chiếc xe tải model mới và một cái máy nổ”

“Cha đâu cần 1 triệu đô để mua để mua hai thứ đó”

“Ta còn muốn để lại một chút gì đó cho 2 đứa nữa” Woody buồn bã nói.

Cả cuộc đời Woody chưa bao giờ đặt tâm trí mình vào gia đình này, vào Kate vào những đứa con. Nhưng tới khi sắp chết, Woody vẫn muốn mình phải là một người cha thực sự, để lại của cải cho con. Đường đến Nebraska dường như không phải để lấy tờ giấy trúng thưởng nữa, mà để đạt lại niềm yêu thương mà Woody tưởng chừng như đã đánh mất.

Nebraska không có bất kì cử chỉ yêu thương nào, không có những lời nói ngọt ngào sáo rỗng, chỉ có những sự thật trần trụi, thô kệch, nhưng đó thực sự là câu chuyện về tình cha con mãnh liệt và sâu sắc nhất.

MTN

*************

Mình cũng thật chịu khó viết review phim. Người ta nói kiến tha lâu ngày đầy tổ, mình tha hoài vẫn chưa đủ lấp cái đáy trống là sao?

Ai rảnh thì link cái này cho mình, nghe đồn càng nhiều like càng nhiều tiền :))

http://cafebiz.vn/phim-hay/phim-hay-nebraska-giac-mo-cua-nguoi-cha-201402241109236170ca111.chn

8 thoughts on “Nebraska – giấc mơ của người cha

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s