trinhcongson

Vào một buổi trưa nắng oi ả, tôi nằm không thể nào ngủ được, một bên tai cái quạt con cóc kêu lọc xọc, bên tai kia là tiếng nhạc rền rĩ vang lên từ nhà hàng xóm xa lắc lơ. Trời nóng, nhạc da diết, đó là thứ một đứa trẻ con không bao giờ chịu được. Bỗng “Gọi nắng trên vai em gầy……” vang lên đầy da diết giữa trưa vắng. Tôi lắng nghe chăm chú, chậm rãi, tiếng nhạc leo lắt từ xa, làm tôi quên cả cái nóng nực, cả cái cảm giác khó chịu ban đầu. Năm ấy tôi học lớp 3, lần đầu tiên được nghe Hạ trắng. Lô Thủy với tiếng hát êm dày của mình đã mở cánh cửa đưa tôi vào khu vườn bí mật ấy. Khu vườn của Trịnh.

Với nhiều người, Trịnh đưa họ về trong những phố xa lạ. Họ tìm thấy mình lẻ loi trên những gác mái tiêu điều, trên những đường phố buồn, hay tần ngần đứng bên bờ dậu đợi từng người bước qua đời mình. Từng người tới, tùng người đi, hiển nhiên như những dòng sông phải về với biển. Cái phố ấy dù đìu hiu buồn nhưng vẫn có nắng lên. Nắng chạy dài từ phố thị, về muôn trùng biển khơi, thỉnh thoảng ném chút vui lên Blao buồn bã, rồi về buông thõng qua những con đèo. Nắng len lỏi qua hàng cây, chiếu yếu ớt vào khu vườn hoang tuyệt đẹp. Đó là nơi Trịnh đưa tôi đến, không phải phố xa, đường dài, biển khơi, mà là khu vườn xưa cũ kĩ.

Trong khu vườn ấy, đóa quỳnh e ấp hương, đợi đêm đến lặng lẽ kể chuyện. Trong khu vườn ấy, đóa hồng nhung vội vã tìm tình trong nắng, còn dạ lan cất tiếng ngại ngùng. Trong khu vườn ấy còn có đóa tường vi bị lãng quên giữa muôn loài hoa trắng hồng. Lá non vẫn lên xanh miên man. Dưới tán lá, con sâu nằm ngủ trong quên lãng. Ở ao nhỏ, con cá bống đớp động cây bèo. Với tôi, khu vườn vô hình ấy luôn đẹp, luôn sống động, và trên hết là nó luôn ở đó. Tôi đi lâu, đi xa, đi dài, đi mãi, nhìn lại vẫn khu vườn thấy nằm đó, chờ mình hơn người tình thủy chung. Lúc vui, lúc buồn, mở cánh cửa cũ, tôi chạy vào tìm một góc giữa muôn ngàn hoa lá. Nơi trốn ấy an toàn tuyệt đối, hơn hẳn chỗ núp sau cánh cửa ngày nào. Tôi vẫn ngồi thu lu như khi bé, không để đếm đoàn kiến đi qua, mà để dòng nhạc chảy vào trong mình, nước mắt lặng lẽ chảy ra. Và như thế cây cối thêm xanh.

Sự đắm chìm đôi khi bị đánh thức bởi tiếng chim. Có lẽ đó là một con chim nhỏ, cổ xanh, có tiếng hót như con chim khuyên với cái cánh chấp chới đặc biệt. Con chim xanh của những hạnh phúc, hi vọng, và tình yêu. Con chim ấy khi vui ở đậu cành tre, khi đau lại trốn trong trái tim con người. Ngày nào nó còn về lảnh lót, còn hót giữa đời, ngày ấy tôi còn niềm tin vào cuộc sống này. Nhiều khi tôi thấy cô đơn, thấy hụt hẫng, thất vọng về mình, về cuộc đời, thì lại tìm về tiếng chim thiên đường. Nó có thể vực dậy trong tôi mọi ham muốn, ước mơ và hi vọng dù nhỏ nhoi.  Nghe thật buồn cười khi tiếng chim tâm tưởng lại có sức mạnh đến vậy.

Tôi đã từng hồ nghi điều này. Thực sự âm thanh giản đơn bao lấy những ca từ có tính thiền ấy có thể làm cho tâm hồn người ta trong suốt, nhẹ nhàng. Nghe nhạc Trịnh giống như cuộc cách mạng làm mới lại suy nghĩ và đầu óc. Sau một vũng buồn sẽ lại vui và quên như chưa từng buồn. Ngay cả Trịnh khi nghe tiếng chim cũng phải thốt lên ¨Hôm nay tôi nghe tôi cười như đứa bé¨. Suy cho cùng không ai được phép tuyệt vọng. Chỉ gần như tuyệt vọng, người ta đã phải đứng lên, vượt qua vũng lầy, tìm mình trong sự bình yên, ve vuốt của khu vườn nhiều hương thơm, giống như vòng tay mẹ.

Sau này tôi không còn thấy ngạc nhiên khi nghĩ về buổi trưa ngày hôm đó. Tôi dường như hiểu vì sao Hạ Trắng lại có thể dẫn đường cho tôi vào khu vườn ấy. Câu chuyện về bài hát Hạ Trắng được Trịnh Công Sơn kể lại: ông đã viết nó trong một cơn miên man khi bạo bệnh. Trong cơn mê chiều, ông ngửi thấy mùi hương từ bó hoa ai đó mang tới bên giường. Ông đã đi lạc trong khu vườn mộng mơ của hương thơm, của những chập chờn ảo ảnh, của những hư thực lẫn lộn. Dường như cả cuộc đời, Trịnh vẫn lạc trong khu vườn Hạ Trắng ấy để đi tìm tình yêu cứu rỗi thân phận mình trên cây thập giá đời.

Tôi cũng vậy, vẫn đang đi quẩn quanh trong mê cung mà không bao giờ muốn ra.

Hôm nay ngày mất của Trịnh, 13 năm rồi. Đã lâu tôi không còn nghe nhiều nhạc Trịnh nhưng lần nào nghe miên man. Tôi vẫn nghĩ là do Trịnh hồi trẻ giống hệt bố hay do hình ảnh Trịnh khi già giống hệt ông ngoại mà tôi lại thân quen với ông đến vậy. Tôi đang nghe Hát cho người nằm xuống và chỉ muốn nói rằng¨Người tình rồi quên, bạn bè rồi xa¨ nhưng những người đam mê nhạc Trịnh thì vẫn còn mãi.

large_2155

2 thoughts on “Con chim hót trong vườn tôi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s