Salvador-Dali-Girl-Standing-at-the-Window-1925-large-1034380391

Vài ngày trước khi đang chat với hội bạn, thằng Huy del kêu lên “Ông nội tao vừa mất”

Như lẽ tự nhiên, 3 đứa còn lại cũng buồn lây cho bạn. Hiệp bảo “Nay giỗ ông tao”. Tôi nhớ ra hôm trước là ngày giỗ ông nội mình. Còn Hà Gô bảo “Cũng sắp tới ngày giỗ bà tao”. Chúng tôi nói về sự mất mát giống như ngày hội yêu thương. Giống như ông bà của tụi tôi cũng đang gặp nhau, buôn chuyện ở trên kia. Giống như Dũng khùng kể chuyện “Có lẽ ba tôi đang uống rượu với chú Sơn” bởi năm nay ngày giỗ của Trịnh Công Sơn cũng là 49 ngày của Nguyễn Quang Sáng. Có khi nào họ hẹn hò nhau không?ông bà chúng tôi ấy?

Thật buồn vì giờ cả tôi và Huy del đều không còn ông bà nào. Tôi cũng không biết vì sao cứ nghĩ tới điều đó là có thể khóc ngay được. Cứ tưởng tượng khi không còn thứ gì đó thì tiếc biết bao. Chỉ đơn giản như cái nhà cũ không còn được về nữa, nghĩ cũng đã buồn, huống chi đó là ông bà mình. Tôi có thân với ông bà không? Có lẽ không phải khi đã lớn, khi đã biết học, biết chơi, biết thế giới bạn bè .Tôi ít quan tâm và thờ ơ lắm.

Tôi thân với ông ngoại hồi còn chưa đi học. Nhưng cũng như cậu nhóc Sobrah trong Người đua diều buồn bã vì dần quên mặt cha mẹ thì tôi cũng thật buồn khi nói hình ảnh tôi nhớ về ông ngoại chỉ là bức ảnh trên bàn thờ. Qúa lâu, quá xa cho bộ nhớ chỉ dành để nhớ mấy thứ vặt vãnh lá cải. Thi thoảng tôi có nhớ hình ông xẹp lép như bộ xương trên giường. Khi đi học, tôi bám với ông nội nhiều hơn. Người thầy đầu tiên để lại trong tôi hình ảnh vô cùng đẹp của một người bộ đội cụ Hồ. Cuộc đời ông rất viên mãn, khác hẳn ông ngoại. Lừng lẫy là thế nhưng những năm cuối đời, ông gầy đi 1 ít, tóc xoăn hơn 1 ít, miệng hơi hô, chân kéo lê, đái rất khai, lẩn thẩn, cười ngờ nghệch. Khi đó ông rất buồn cười, không có vẻ phúc hậu ngày nào mà xơ xác, buồn bã nhất là sau khi bà nội mất.

Tôi nhớ một hôm. Hôm đó chắc là mùa hè. Bà nội gọi 2 chị em dậy sớm. Bà bảo đánh răng, rửa mặt, ăn mặc đẹp vào. Trong khi 2 đứa còn đang ngái ngủ thì ông và bà lôi ngay ra ngã ba bia. 4 chúng tôi đến tiệm chụp ảnh. Bắt đầu bằng bức hình ông bế tôi, bà bế thằng em, tất cả cười tươi trên nền phông xanh. Tôi nhớ mắt tôi sưng húp, nhắm tịt do vẫn chưa tỉnh, còn thằng em vẫn xinh nguyên như thế. Sau đó ông bà chụp cùng nhau, không ôm eo, khoác vai, mà ngồi trên ghế, lưng thẳng, mắt nhìn thẳng, tay chống thẳng lên đùi. Bà chụp 1 tấm riêng, ông chụp 1 tấm riêng. Ông bà rất hài lòng, lúc về còn mua kem cho ăn nữa.

Bây giờ tôi mới biết lúc đó ông bà đi chụp ảnh truyền thần. Ông bà đã có những tấm ảnh rất đẹp. Khi đó họ còn trẻ, khỏe, vui vẻ, không sợ hãi nhưng luôn dự trước chuyến đi cuộc đời mình.

Tôi luôn thích đi đây đó nhưng đơn thuần chưa bao giờ dự cảm được chuyến đi của mình. Toàn tưởng tượng mình sẽ làm được điều này điều kia nhưng không thể. Tôi đã từng tưởng mình có thể đi Mỹ, đi Nhật, đi châu Phi, thế nhưng mãi vẫn chôn chân tại 1 vị trí. Thỉnh thoảng tôi hơi bất mãn, rồi nghĩ đâu cần phải vội. Mình không thấy được những chuyến đi, nhưng những chuyến đi sẽ tự tìm đến, cách này hay cách kia, lúc này hay lúc khác. Điều tốt nhất bây giờ là ngồi yên, tâp trung tất cả cho công việc thực sự của mình, không loay hoay làm việc này việc kia, nghĩ đi đây đi đó. Hình như, mình đang bắt đầu đi vào sự ổn định nho nhỏ. Ổn định không phải là ngồi nhà, ổn định chỉ là dừng lại, uống tách trà, ăn bánh đa, lấy sức mà bước đi tiếp, đi dài và đi xa hơn.

One thought on “Dự cảm những chuyến đi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s