Kí ức Seoul

Thật hay vì trong tiếng anh Seoul  đọc lại như Soul, có lẽ vì thế mà nó lưu một phần tâm hồn. Mãi mãi.

Picture 062 Picture 117 Picture 002

Gia đình tôi gần như có một luật lệ: chuyến máy bay đầu tiên luôn là đi ra nước ngoài. Bố đi Seoul, em sang Paris, mẹ qua Milan. Còn tôi, cũng vậy, tôi qua Seoul, thăm bố. Lúc nào thế, lần đầu rời quê ra Hà Nội là đi với bố, về ông bà cũng là đi với bố, rồi tới ra nước ngoài. Với tôi, bố thuộc về quá khứ, luôn có mặt trong cột mốc của cuộc đời, tôi, em của hiện tại, còn mẹ nằm ở thì tương lai. Không phải mẹ vắng mặt trong tuổi thơ, chỉ là mẹ luôn là nơi sẽ trở về sau tất cả những hành trình, là nơi phải bù đắp và nhớ nhung nhiều hơn cả. Hôm nọ mẹ tị nạnh ¨Mọi người bảo con gái yêu bố, sách viết toàn về bố, mẹ chỉ có đúng bài đầu tiên¨ trong khi hàng ngày chat vẫn chỉ là chát với mẹ. Còn bố, hơi bất công khi nằm lùi về những ngày cũ, có bố, có Seoul.

Ngày đó bố thuê 1 phòng nhỏ ở trên đồi, gần ngọn núi trú ngụ trường Đại học Seoul, vì bố theo làm post doc ở đây. Căn nhà ấy của ông bà già người Hàn Quốc. Ông chủ la giáo viên trường đại học Seoul đã về hưu, còn bà vợ vốn cả đời chỉ làm nội trợ. Ông bà chừng 70 tuổi, béo, thấp, dáng đi chầm chập, mặt tròn phúc hậu, hay cười. Mỗi tối, bà chủ nhà lại mang sách tiếng Anh ra cho chồng dạy, học cho vui thôi, chứ bà nói được ít. Mỗi lúc gặp nhau bà chỉ cười rồi chỉ trỏ linh tinh, nhưng tối vẫn cần mẫn đeo kính, mở sách ra ê a. Ông chồng bà thì nói được nhiều hơn nên hay cho du học sinh nước ngoài thuê nhà.

Cả hai đều mến người Việt Nam nên 4 phòng trọ đã 3 dành cho người Việt, một phòng cho một chú người Hàn Quốc kì quặc. Nghe đồn, chú đó li dị vợ, chuyển qua đây thuê nhà, để tiện đi làm nghiên cứu. Chú có mặt mũi u uất nặng cả tấn thịt, lúc nào cũng hằm hằm như thiếu tiền, ít cười, ít nói, đi lại rung bần bật hành lang, nhưng chiên bánh hẹ tuyệt ngon. Chẳng có mấy người được chú chiên bánh cho, giống tôi. Vì hồi đấy tôi hay nấu trong bếp cùng giờ chú, thỉnh thoảng nói tí chuyện, kiểu trẻ con lần đầu được đi xa, cần luyện tiếng. Không như bây giờ, thấy người lạ là lảng đi, ngại nói chuyện xã giao, cứ căng thẳng mà vụng về.

Picture 123 Picture 151

Nhà hồi đó lát gỗ, đi trong nhà hay mang tất ngắn tới mắt cá chân, vừa êm vừa cảm thấy sàn luôn sạch, khác nhà ở Việt Nam. Phòng bố chắc 9m2 nhỏ xíu, bố kê cái tủ ra cách tường 1m, lót cho cái đệm nhỏ vào, rồi kê thêm cái valy to đùng chắn lại, thành thế giới riêng. Sáng bố đi làm, tôi nằm nhà chui trong góc đọc Harry Porter phần 6 và quyển sách viết về Trịnh Công Sơn mà đêm trước ngày bố sang Hàn đã lén lút bỏ vào. Trưa bố hay tranh thủ về nhà, hai bố con ăn cơm, rồi ngủ trưa. Bữa cơm sẽ luôn có thịt kho và canh bí đỏ, tráng miệng chuối vì bí đỏ và chuối mua về gác cửa sổ tiện, chẳng phải chen chúc trong tủ lạnh nhỏ, mà cho tận 4 người. Sau đó bố bát sứ, con bát nhựa xanh ngọc bích, lùa cái đũa sắt nặng mà ngắn. Mỗi bữa chỉ ăn nửa bát cơm, dù cơm hàn quốc rất trắng, rất dẻo, bị bố mắng cho, vì hồi đó còn hơi gầy, và đen ( thời đã xa lắm, cách bây giờ tận 5kg thịt nạc).

Sau đó chiều bố lên trường, thường qua siêu thị mua thêm gạo, nước mắm, rồi ra chợ mua thịt, bí đỏ và chuối khổng lồ. Thi thoảng bố kêu chạy xuống dốc, tới đầu đường lớn đợi bố, bố dẫn đi chợ, cho chọn mua cá, mua rau, kim chi rồi mua cho ít tất có hình con thỏ, con chó dễ thương. Ở ngay đầu dốc có hàng tiện dụng, bố ghé vào mua bánh ăn sáng, cho túi bánh mì nhân đậu đỏ và oreo niềm yêu thích một thời. Sau đó hai bố con dung dăng dung dẻ leo dốc về. Cái dốc cao và dài như vô tận, lại thêm bậc thang, chiều nào về cũng mệt bở hơi tai, nhưng bố vẫn bảo đi ra  công viên chơi, vì ở đó có chỗ tập thể dục. Những buổi chiều khác thì bố bắt vào công viên, leo núi, tốt cho sức khỏe mà về ăn cho hăng say.

Tối bố ngồi vào làm việc và chat với mẹ. Thỉnh thoảng bố mẹ căng thẳng, xa cách thì lúc nào chẳng thế. Tôi ngồi trong cái góc thì hơi buồn nên đi ra ngoài, mà ra thì không dám đi xa, sợ lạc nên chỉ quanh quẩn thềm nhà và hành lang. Ngồi thềm nhà thì tối mà hành lang thì sợ gặp chú kì dị dù ở đó mát mẻ, đóng cái cửa kính vào thì hoàn toàn biệt lập. Sau biết đường chạy lên sân thượng thông vào nhà tắm, nhưng thế thì ai đi tắm đóng cửa lại thì sẽ bị nhốt, thế là lần nào lên sân cũng đóng cái cửa trước của nhà tắm lại. Cả nhà khỏi đi toilet, cũng căng thẳng ra phết. Cái sân thượng ấy thích thật.

Thi thoảng bây giờ tôi hay ngửi thấy mùi Seoul. Tự nhiên có cái mùi gì đó kì lạ lắm, ngửi qua là bất giác nhớ lại ngày ở Seoul. Mấy thứ mùi nao nao, lẫn trong những thứ mùi khác nhưng vẫn lòng người chột dạ. Có khi là mùi bánh mì, hao hao bánh mì đậu đó, có khi là mùi cá chép làm nhớ lúc kho cá chép bị cô Huyền mắng là kho nước lạnh tanh cá, hay mùi nồi cháo cá chép của chú gì đó tầng dưới. Có khi cũng không phải  là ngửi, mà cảm thấy khi đi qua hình ảnh quen thuộc, như những hàng quần áo ở bến metro, giống ở Kangnam, tàu số 22 thì phải. Ở đó, mua các loại quần áo thời trang mà giá rẻ hơn cả ở Việt Nam. Rồi con phố bán thật nhiều đồ trang sức màu sắc, giống cảnh trong bộ phim Gentle man’s dignity khi cô gái mặc váy len đỏ đi qua, bị sợi len mắc vào, cuốn trôi cả váy. Bố mua cho đôi bông tai hình con cá. Bố sắm cho thật đẹp, để đi du lịch với cả đoàn.

Họ đưa vào những nhà hàng truyện thống, ăn cơm nấu lẫn ít đậu đỏ, Kimbap, Bibimbap, các loại kim chi, thịt nướng ăn với lá dâu tằm, mấy món nho nhỏ như thạch, súp thịt bò nấu sữa (ăn rất khó chịu), rồi uống Sochu hoặc Makgeolli hao hao rượu nếp làng mình, tráng miệng với một vài loại bánh nếp. Sau những bữa ăn là những những căn nhà cũ kĩ, giống như quay Dae Gang Gum, những ngôi mộ vua to, dáng hình nửa bán cầu, giống mộ người Việt cổ,  phủ đầy cỏ, họ đưa tới cái tỉnh biên giới, mà nhìn ra biển thấy Nhật Bản phía bên kia. Ở chỗ đài quan sát ấy, lối hành lang họ vẽ những hình trẻ con màu sắc, ca ngợi hòa bình. Ì èo đòi bố mua cho cái vòng khảm sò, mặt sau có chữ Om tiếng Hindi, mà đeo tới tận bây giờ. Những thành phố, những con đường đi qua chưa bao giờ nhớ tên, hay biết tên, chỉ đi theo bố và đoàn. Mọi người gọi 2 bố con là đoàn Brazil vì mặc áo vàng rực, nổi bật giữa những màu xanh mùa hè Hàn Quốc.

Picture 333 Picture 330 Picture 321

Seoul thi thoảng rong ruổi trong trí não một cách bộc phát với những con đường hun hút, đi mãi đi mãi, đi dưới hàng cây rợp bóng, cạnh bức tường đá có cây leo. Bênh kia tường là cung điện Gyeongbokgung nơi lính áo sặc sỡ đang biểu diễn. Đôi khi là con dốc mệt nhoài leo về ngôi nhà thuê, cầu thang xa tít lại nhớ lời bố bắt leo bằng được, thay bằng việc đi cáp treo lên tháp Seoul. Có lúc chỉ là cái bến bus có cây leo xanh trong đại học Seoul nữa, nó giống như trong phim vậy, rồi những người phụ nữ Hàn hiền lành hay chạy tới hỏi đường, và vài từ tiếng Hàn còn sót lại khi đi mặc cả ở chợ Dongdemun.

1 tháng Seoul không phải là nhiều, nhưng mỗi khi như thế này, khi mà nhớ nhà lại thích lôi ra. Seoul không phải là nhà, nhưng thuộc về dĩ vãng, thân thương như nhà. Ở đó chỉ có bố và con.

Picture 350 Picture 341 Picture 344 Picture 027
Picture 161 Picture 351

Luôn có những lựa chọn khác

Mọi người thường hay nghĩ “Sao đời nhàm chán vậy, bởi mình có thật ít sự lựa chọn, luôn có quá nhiều hạn chế này hạn chế kia, làm sao để sống vui”. Sự thật thì họ luôn có rất nhiều sự lựa chọn, chỉ là họ chọn như thế nào và có vừa lòng không thôi. Đôi khi chọn sai, họ tặc lưỡi, AQ “Tại mình ít lựa chọn”. Ví như trong 1 cuộc tình, họ chọn chàng trai ấy, chàng không tốt, họ bảo “Tại ít người tới với mình, ít lựa chọn mà” mà các cô gái thì chẳng thích qua cái vùng an toàn của mình.  Ví như ở Paris, bên cạnh những sự lựa chọn thông thường luôn có những lựa chọn khác, có khi còn hay ho và thú vị hơn.

1. Hiệu sách, tại sao luôn là Shakespeare & Co?

Đến Paris, vậy là phải tới Shakespeare & Co, vì sao?

Vì nó là nơi gặp gỡ của Jesse and Celine sau 9 năm xa cách. Before Sunset đang mang người ta tới hiệu sách lâu đời này nhiều như việc tháp Eiffel đưa dân du lịch tới Paris. Cửa hàng sách này đương nhiên là khác biệt với những nơi khác, bởi nó có bán sách tiếng anh, có giới thiệu sách, có đàn piano ở tầng hai, có chỗ bạn có thể đọc sách miễn phí, có chỗ để bán dán lại lời nhắn cho người nào đó tới sau, và đương nhiên vì nó tọa lạc ngay giữa trung tâm Paris, nơi đứng mua sách là có thể nhìn thấy Notre dame. Với địa thế không thể tuyệt hảo hơn, cùng vẻ ngoài bảnh bao tường vàng, chữ xanh rất vintage và sách, rất nhiều sách. Sách vẫn luôn là thứ đồ trang trí đẹp và sang nhất, mọi lúc mọi nơi, không bao giờ cũ kĩ, không bao giờ lỗi mốt hay mất giá trị. Vì thế mà người ta ùn ùn tới Shakespeare & Co hàng ngày, hàng giờ.

Tuy nhiên ở ngay gần đấy là hiệu sách to bậc nhất Paris tên Gibert Jeune, hoặc chỉ đi khoảng 5 phút đi bộ có một hiệu sách khác nhỏ xíu cũng thú vị không kém, tên Abbey. Abbey có chủ là người Canada nên bên ngoài cửa treo cờ lá thông to đùng. Cửa hàng nào nhỏ xíu, nhưng sách xếp từ sàn tới trần, nhiều vô kể, giống như cửa hàng sách ma thuật trong Hẻm Xéo của Harry. Sách ở đây, mới có, cũ có, hiện đại có, cổ xưa có, du lịch có, chính trị có, khoa học có, văn học có,  kinh điển từ James Joyce, Virginia Woof cho tới thị thường nữ tính Marc Levy hay Giulliaum Musso.

Sách ở đây làm người ta choáng ngợp bởi hàng kệ sách chạy dọc tường, xếp khít nhau không cho một tờ giấy lọt. Nguyên tầng hầm chật kín sách của người Canada. Người ra vào mua sách đụng nhau chan chát bởi không gian chật hẹp bao bởi sách, bởi cái cầu thang nhỏ xíu, cái trần nhà thâm thấp, quện mùi cafe nhàn nhạt. Bởi cuối phòng là cafe đun sôi, cùng trà miễn phí cho khách tới mua sách. Có những dịp giới thiệu sách đặc biệt ở đây còn có rượu mời. Tuy nhiên sách ở Abbey dù là đồ cũ nhưng cũng đắt, giá từ 6 -30e/1 tác phẩm, tùy tác giả, tùy chất lượng nội dung chứ không phải chất lượng giấy. Bên trước cửa thì cũng như mọi hàng sách khác của Pháp là đầy ắp sách cũ với giá rẻ bèo 1 – 2e.

Tôi thích chị phụ việc dễ thương nhưng không ưa chủ cửa hàng lắm. Đó là một quý ông Canada có vẻ khó tính, có vẻ mặt tri thức, tóc bạc, đeo kính, giống như mọi hình ảnh thủ thư khắc nghiệt trong phim. Hoặc có thể do hôm đó ông ấy hơi khó ở, không chỉ vì ngồi hàng tiếng trên cái ghế gỗ nhỏ, mà còn bởi cặp đôi du lịch vô duyên nào đó, tự nhiên nhảy vào ¨Bác ơi, chỉ cháu đường qua Shakespeare¨.

paris2-1661

 1785510_orig IMG_2037

10247379_10152025154007007_790791818810571057_n

2. Vườn, sao cứ phải là Luxembourg?

Nếu search Vườn (jardin) + Paris = Luxembourg và Tulurie. Chỉ vì đó là những khu vườn hoàng gia, dễ mang lại sự lẫn lộn cho khách du lịch bởi cùng hình ảnh khu vườn có tỉa tót, chút ít cây xanh và đài phun nước. Ở Paris có nhiều khu vườn đáng yêu hơn nhiều, ví như quảng trường nhiều cây xanh bị bao bọc bởi 4 tòa nhà hoàng gia – Place de vosgue. Tới quảng trường này có thể tới thăm nhà của Victor Huygo dễ dàng lại còn được nhâm nhi kem Amorino ngon tuyệt. Nếu chịu khó đi xa cho sự to đẹp thì có Bois de Vicennes và Bois Boulougne, nhưng nếu lười nhác thì chỉ cần ghé qua Jardin des plantes. Nằm ngay quận 5, khu vườn này lúc nào cũng tràn ngập hoa, khi anh đào, khi tulip, với vô vàn các loại cây lạ từ các nước nhiệt đới. Trong vườn còn có Bảo tàng lịch sử tự nhiên cho trẻ con và những người thích tò mò. Hơn hết, ở jardin des plantes bạn có thể gặp những hình ảnh rất thân thuộc như trẻ con tập đi xe, người lớn chạy bộ (trong đó có mình), những thứ mà nơi lạo nhạo du lịch như Luxembourg chẳng bao giờ mang lại.

Place des Vosges

Place de vosgue

Jardin-des-Plantes

Jardin des plantes

3. Mua sắm, lại La Fayette?

La Fayette là trung tâm mua sắm nổi tiếng và mắc tiền nhất của Paris, nên khách giàu có tới, mặc nhiên là phải đi để tậu những Gucci, Hermes. Người nghèo thì chỉ biết tới Rivoli để dạo các cửa hàng bình dân. Còn dân fashionista thì đi đâu?

Đơn giản, họ tới khu Marais, nơi có các cửa hàng độc đáo, thời trang, và độc nhất. Giàu thì mua hàng design, nghèo thì đi mua hàng thùng, thứ hàng đầy tính chất vintage rẻ bèo. Có lần bọn tôi đi vào hẻm nhỏ, có cửa hàng tên Kilo, quần áo ở đây đa dạng, màu sắc rực rỡ, mà giá bán thì theo kí, ví dụ quần áo xanh 5e/1 kí, quần áo vàng thì 3e vvv… Áp dụng ngẫu hứng những bộ quần áo oversize này sẽ tạo được hình ảnh free style đầy cá tính, có gu, hợp với người mẫu cao dài, ưa cảm giác mạnh, như Trang Khiếu.  Còn với dân thường thì chắc chỉ dạo qua Rivoli, những trung tâm mua sắm ở các quận, hoặc theo tàu A tới Val d’europe. Đây là outlet to nhất ở Paris, nơi bạn mua hàng hiệu với giá bớt hiệu, quanh năm, chứ không phải đợi tới mùa Sale. Mỗi lần tàu đi qua bến này, hàng trăm dân Tàu lại đổ xuống, trèo lên, tấp nập. Dân châu Á luôn nhiều tiền và nghiện mua sắm bậc nhất.

kilo-shop-parisparisshoppingmaraisphoto_14

Kilo boutique

4. Ăn sáng bằng uống cafe và croissant?

Mọi người vẫn luôn nghĩ: ở Pháp, tỉnh dậy là có ngay khay đĩa cafe au lait cùng croissant trước mặt. Điều này cũng không sai bởi ở bất kì quán cafe nào cũng có suất ăn này dành cho bữa sáng. Tôi cũng thích thế vì bị nghiên croissant quá trời. Có điều bên cạnh croissant au beurre thông thường thì còn croissant amande với dáng hình bị bẹp, nhân có chút kem (hơi giống su kem), phủ bên ngoài là hạt dẻ thái lát và đường mịn.

Thật buồn cười vì croissant vốn không phải đồ ăn của Pháp, nó bắt nguồn từ Áo, nơi loại bánh này được làm để tưởng niệm một người thợ làm bánh khi nghe thấy tiếng bước chân của kẻ thù tới, đã dùng tù và sừng bò thổi báo hiệu. Khi Marie Antoinnette được cưới về cho nước Pháp, cô gái nhỏ quá âu sầu nên vua ra lệnh cho làm món ăn quê hương. Đầu bếp tài ba đã biến thứ bánh sừng bò quê hương cô thành thứ bánh croissant trứ danh từ bột ngàn lớp. Có lẽ vì thế mà ngày nay ở Pháp còn có món Viennoiserie gồm bánh croissant, bánh nhân táo, bánh phủ nho khô và bánh nhân sô cô la dạng bé xíu (chừng 3 đốt tay), để ghi nhớ tung tinh của những loại bánh này từ thành Vienna. Viennoisiere ngon lành cũng là thứ xuất hiện trong thực đơn của các quán cafe sáng.

minis-viennoiserie

Nói chung và boulangerie Pháp buổi sáng thì bạn luôn choáng ngợp lựa chọn: barguette thường, barguette traditionnel nhỏ hơn, đắt hơn, cứng hơn, giòn hơn, bánh mì cereal với hỗn hợp ngũ cốc, bánh mì có quả vả khô và hạt dẻ, bánh mì làm từ ngô, bánh mì tròn, vuông, dài, trắng, đen, đa dạng để mang về ăn cùng bơ, mứt, nutella, hoặc sữa đặc nestle như nhà mình vẫn làm mỗi sáng. Nếu bạn cần 1 địa chỉ mua bánh mì thì tôi rất mê L’es sentiel, 73 Av Agustu Blanqui, 75013 Paris

boulangerie
unnamed

5. Ăn uống ở St. Michel?

Saint Michel ở ngay trung tâm Paris với vô vàn hàng ăn, tràn cả ra đường, luôn đầy sự mời gọi. Ăn ở Saint Michel thì đắt có, rẻ có, menu từ 12e đến 40e đều có, tùy giá tiền mà có chất lượng tương ứng. Người phục vụ nói tiếng anh ngon lành và đồ ăn thì đơn giản tuyệt đối. Nói chung ở đây mang nhiều tính du lịch, ít chất Pháp.

Một sự lựa chọn khác có thể là Butte aux Cailles, một nơi mà báo chí đánh giá là cần đi của Paris nhưng thường rơi vào quên lãng. Ở Butte aux Cailles quán bia nhiều la liệt, dễ dàng kiếm được bia tươi cùng ít bánh sandwich hoặc lạc rang với giá rẻ vào giờ Happy Hours. Còn ăn uống thì có thể ghé Sputnik hoặc quán bên cạnh nổi tiếng với các món bò. Tôi thì cũng chỉ mới thưởng thức ở đó, cùng một quán tên Chez Gladines, luôn được đánh giá cao về có món ăn xứ Basques ( phía nam Nam giáp ranh TBN).  Đến Chez Gladines sau 8h thì xác định là xếp hàng dài bởi quán nhỏ và vô cùng đông đúc. Ở đây có nhiều món về vịt, ví dụ món confit de canard là đùi vịt muối hay magre de carnad là ức vịt chiên, là những món phổ cập ở Pháp, có thể không hợp khẩu vị như vịt quay Bắc Kinh, nhưng cũng ngon và đáng thưởng thức.

cache_8872798

Vậy đấy, luôn có những sự lựa chọn khác, dễ dàng và hợp lý trước con mắt mở toang, không định kiến. Các cô gái của tôi cũng vậy, luôn có những lựa chọn chờ đợi ngoài kia, họ không ngần ngại bò ra ngoài cái hộp, dũng cảm đương đầu, chờ đợi những điều đẹp nhất sắp xảy ra.