10387157_10203862358745410_7966644873923985537_o

Bây giờ cứ nghe tới Normandie là tôi nghĩ tới người già. Vì sao chứ?

Chuyện bắt đầu từ cô giáo dạy tiếng Pháp. Cô giáo cô đơn có một ông bồ tên Michel. Ông có cái nhà ở đâu đó trên Normandie. Cứ mùa hè, cô lại lên đó tầm vài tháng. Trong bức hình cô cho xem thì đó là căn nhà to, đơn sơ, bên ngoài ông Michel đang đóng mấy cái hàng rào, còn cô mặc cái váy dài đứng cười bẽn lẽn, rất dễ thương. Sáng sáng, cô và ông Michel hay đi dạo biển, chiều đạp xe, rồi tối ăn salad và uống cidre táo. Cô già rồi nhưng vẫn phải giữ form cho đẹp. Normandie vốn lạnh, hay mưa, nhiều gió, nên chỉ mùa hè cô mới lên đó, còn mùa đông cô ở lại Paris, mùa thu thì về lại Bretagne nhặt hạt dẻ. Vì cô mà Normandie với tôi không giống như chỗ ở.

Chắc khoảng 1 năm trước thì chị rủ: Lên Normandie, đến nhà mẹ anh Eric chơi với chị. Lại Normandie và nhà của một bà mẹ nào đó. Bà cũng hơi già, rất cá tinh, nghỉ hưu mở xưởng điêu khắc, rất sôi động, có anh người yêu kém 20 tuổi gì đó ở bên Đức. Mùa đông bà chạy qua Thái qua Ấn du lịch, kiếm nguyên liệu vài tháng. Mùa hè về lại xưởng, đục đẽo, và trang trí nhà mang đậm chất phương Đông từ cái sàn bếp lát gạch, tới cái vườn có tượng Phật. Khi tôi lên đó thì bà không có ( trong khi tôi lúc nào cũng muốn lên để học điêu khắc xem thế nào). Hồi đấy nhóm có 7 người: 1 cặp vợ chồng với con nhỏ, 1 cặp đồng tính nam, chị và anh Eric, tôi. Mấy người toàn ngấp ngáp đầu 4 đi chơi theo kiểu nghỉ dưỡng.

Sáng một anh đánh ô tô ra boulangerie mua ít croissants và pain au chocolat về. Anh khác dạy thay đồ cho con gái. Chị vợ nằm hóng nắng ngoài vườn, hút thuốc cùng một anh bạn bên cạnh khóm hoa diên vĩ. Chị ngồi đọc sách, anh Eric vẫn ngủ. Tôi đi bứt vài quả dâu lai frambois. Tầm  10h anh Eric mới uể oải xuống nhà, pha cacao và ăn sáng. Sau đó rồng rắn lên ô tô lôi nhau ra chợ ở Bayeux cách nhà khoảng 10km, làm tôi nhớ hồi mình lên đó với lũ tăng động, đi đâu cũng đạp xe ào ào, chất đầy đồ ăn sau yên và thồ về như lừa, chứ không nhẹ nhàng thế này. Sáng đi chợ, trưa về, bầy ra bàn trong vườn, bánh mì, phô mai, thịt nguội, rồi uống cidre của vùng. Sau đó mỗi người một góc đi ngủ  trưa y như ở Việt Nam. Chiều thức dậy mới lôi nhau ra biển, lại leo xe ô tô. Tôi vẫn kêu với chị ¨Đúng là đi chơi với người già có khác, làm gì cũng chậm¨.

971621_10151440392317007_388111570_n

Biển Normandie hầu như chỗ nào cũng vậy, lạnh, gió, ít người. Hôm đó trời không mưa mà sao biển chẳng xanh tẹo nào. Bãi Juno nhiều cát, nên nước đục đục, trẻ con chơi thì vui, vì không bị đau chân như biển sỏi ở Etretat. Em bé được bố lôi ra nghịch cát, nó chạy cười không thôi. Mọi người mua quẩy churos phủ đường (món này tôi lúc nào cũng khoái khi đi chợ Noel). Cảm giác giống được bố mua cho bi zon zon hay bỏng ngô hồi bé đi chơi. Nhìn con bé con, tôi càng cảm thấy mình bị đẩy lùi vào dĩ vãng, về với cái thời mình cũng được bế ra biển như thế. Thời còn được cầm tay nhảy sóng.

Trên chuyến xe đi ngược về Paris, tôi được đẩy vào ghế sau của gia đình vợ chồng có em bé. Con bé con được buộc chặt ngồi ngay cạnh. Con bé đó hư và đành hanh vô cùng. Nó khóc toáng cả quãng đường và nếu dỗ thì bị nó đánh lại ngay. Những lúc đó mẹ nó phải cầm tay, rất nhẹ nhàng, chị không quát, không kêu la, ¨Thôi nào mẹ biết con mệt, mẹ cũng mệt, bố cũng mệt. Bố phải lái xe, mình hát cho bố đỡ mệt nhé¨. Sau đó chị bắt cái mấy bài hát trẻ con, bài gì mà Ở dưới hầm nhà tôi, nghe vô cùng dễ thương. Con bé mới hét khóc và vỗ tay theo, nhưng nó không chịu hát. Khi nó ngoan rồi, chị quay sang chồng, bóp vai cho anh. Tôi như thấy lại hình ảnh của mẹ. Trong chuyến xe về quê, khi tôi khểnh râu nằm ghế sau thì mẹ ở phía trước, không ngủ, để nói chuyện và bóc bánh gạo cho bố ăn. Lần nào về quê cũng thế, trước khi  lên xe phải để sẵn túi bánh gạo, đi tới Hà Nội thì hết, cả nhà cùng chia nhau ăn vui vẻ. Khi con bé nó gào lên lần nữa thì tôi thực sự mệt, tôi muốn bay về ghế sau cái xe nhỏ của bố.

Khi đó tôi mới thấy buồn làm sao, khi phải lớn. Tôi muốn về nhà.

Mấy tuần trước tôi đi lên Normandie lần nữa, lại ngồi ghế sau, lần này là ô tô của Emma. Emma rủ một lũ về nhà bố mẹ ở thành phố rất nhỏ tên Eu. Bố mẹ Emma có cái nhà nhìn vào tưởng 1 tầng mà riêng cái mái lại là một tầng nữa với 3 phòng nhỏ. Nhà có cái vườn sau vô cùng rộng, trồng khoai tây, tỏi, vài cây lê, vài cây kiwi, vài khóm hoa hồng, cây lilas hơi lớn và cây cherry to đùng. Con chó giống chó Nhật đã 13 tuổi cứ đi thơ thẩn trên đám cỏ. Có cái xích đu cho mấy đứa cháu thỉnh thoảng ghé.  Bố mẹ Emma đã về hưu, hiền và dễ thương. Sáng sớm, bác gái dậy, làm bánh quy với hạt socola nhỏ, ít cafe, cacao và trà cho cả lũ. Mùi bánh quy nướng bơ thơm ngạt ngào tràn cả ra sân, nơi bác trai đang đổ than chuẩn bị BBQ buổi chiều.

10365439_10203862357625382_7376229226563162099_o

Emma cũng như anh Eric dậy muộn, uể oải nhấc cốc trà, rồi mới an tâm đi chơi. Cả nhà rồng rắn lên mây, tính đi Saint Valery sur Somme để đi cái tàu hơi nước cổ nhất nước Pháp. Ai ngờ đến thì tàu không có chuyến sớm nên chỉ đi dạo vòng quanh cái phá nước. Ở đây gió thổi lớn, làm cho ngày nắng gắt cũng buốt lạnh. Cây cối nghiêng theo chiều gió. Thuyền đánh cá nhỏ xíu sơn nhiều màu sắc trôi nổi trên Somme, người câu cá thì chạy dọc cả bờ. Món cá đuối nấu champagne và loại rau nhỏ tên Salicorne ngon tuyệt. Loại rau này thân ngậm nước, vị hơi chua chua, hay mọc trên cát là đặc sản vùng này. Salicorne mọc nhiều ở bãi cát dài gần Saint Valery sur Somme. Chỗ đó có cát mà  cũng nhiều sỏi nữa, đi đâu hết chân vẫn thấy bãi sỏi trải dài mênh mông trong cái lạnh.

Tối đó bác trai đốt than, nhóm lò làm BBQ. Các bác rất dễ thương và buồn cười vì không dám ăn hàu sống, nhìn thấy ốc hay ngao cũng sợ. Bác ăn phần bác, cháu ăn phần cháu, rồi cùng nhau chơi mấy trò chơi con nít:La dame chinoise và Uno. Hồi bé ở nhà không bao giờ chơi trò chơi với bố mẹ, trừ trò tung con vật và chơi bài ăn tiền ngày tết, nghĩ mới thấy tiếc. Ở đây cha mẹ và con cái ngồi chơi trong phòng khách thật ấm cúng. Ngôi nhà của Emma ấm áp, nhiều tình thương như bất kì ngôi nhà nào ở Việt Nam. Họ cứ bảo ở Tây con cái ra ở riêng, bố mẹ và con cái biệt lập. Thế nhưng khi Emma quay lại Paris, ông bố chạy tới lui sửa lại cái ô tô, bà mẹ gói gém thức ăn cho vào cốp. Emma yên vị ghế trước, tôi đã chui vào ghế sau. Chúng tôi bắt đầu vẫy tayn bà mẹ đeo kính đen lên, rồi khóc,dù chỉ 1 tuần nữa họ gặp lại.

Khi đó tôi mới thấy buồn làm sao, khi phải chia tay. Tôi không muốn về nhà. Tôi sợ khi đi, mẹ tôi lại khóc.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s