ve-may-bay-52241

Ở thành phố này, 8h đêm trời vẫn còn sáng. Thậm chí hoàng hôn còn chưa tới và mặt trời còn đâu đó không nhìn rõ. Trong phố, người ta đang chuẩn bị bữa tối. Ngoài này, đoàn người nhăn nhó đứng ngồi trong ánh sáng huy hoàng.

Họ cùng đợi chờ chuyến bay cuối chiều và có lẽ cũng là cuối ngày. Máy bay giá rẻ bắt người ta phải đi cái giờ oái oăm, kì quặc. Giờ cất cánh ngang lúc mặt trời rơi xuống, còn giờ hạ cánh sẽ là nửa đêm ở một thành phố mới. Có nhiều người đã bắt đầu ngáp ngủ, họ đến đây từ rất sớm. Những người tới sớm nhất là những kẻ có hành lý nặng nhất, họ sợ hãi sẽ không lọt qua được sự kiểm tra nghiêm ngặt. Cũng có những kẻ vừa chạy ướt mồ hôi để kịp giờ. Vậy mà lúc này, tất cả họ ngồi ngang bằng nhau, ngồn ngang trên ghế, dưới sàn. Hãng vừa thông báo sẽ có sự chậm trễ nhẹ, không kèm lời xin lỗi, ngay khi người ta đang rảo chân bước về phía cửa ra máy bay. Chỉ người ít tiền mới chiều nổi những chuyến bay đỏng đảnh như thế.

Hai người họ đứng cạnh nhau, không nói câu nào. Anh đứng dựa vào cột, ngáp lên ngáp xuống, mắt lim dim, đang càu nhàu vì tìm không được một chỗ ngồi. Cô không nói gì, ngao ngán nhìn sang phía khác. Họ không có nhiều thứ để nói hoặc đã quá chán để tiếp tục cuộc nói chuyện tẻ nhạt. Thằng bé con ở đâu chạy tới, va vào valy của cô. Hai gờ lông mày khẽ khép lại, cô định cáu cẳn vài câu nhưng thằng bé chỉ là đang chạy theo quả bóng của nó. Anh lấy chân đá nhẹ quả bóng. Qủa bóng lăn ra ngoài, khuôn mặt anh cũng giãn ra. Thậm chí anh vừa cười với thằng bé, điều đó càng làm cô bực tức.

Đoàn người là nhích dần lên. Hàng trên cùng có cặp vợ chồng già đang níu vào tay nhau. Kế đó, cô gái trẻ khoác ba lô, quần cộc, mặt xao xác. Đứng cạnh cô, một cô gái tóc tết, tay nắm chặt valy, váy hoa phủ nhẹ qua đầu gối, đi đôi xăng đan mềm, mỉm cười. Hai cậu trai đang nói chuyện rất to về những thứ vặt vãnh. Cô gái có giọng khào khào, cúi xuống chuyền quả bóng cho thằng bé con. Cách đó vài hàng, bố mẹ thằng bé đang gọi nó về chỗ. Hai người nọ đứng cạnh nhau, vẫn không nói câu nào. Vài người chúi đầu vào điện thoại chơi điện tử. Có đứa bé nhỏ cứ khóc toáng trên tay người mẹ mặc áo hai dây trễ quá ngực. Nhóm bạn đi du lịch cùng nhau đang cười đùa. Họ là những kẻ duy nhất còn năng lượng cho chuyến đi này.

Sự thiếu niềm nở của tiếp viên làm đoàn người thêm mệt mỏi. Họ lôi hành lý đi mua qua dãy hàng lang, lê nó lên chiếc xe bus chở ra máy bay. Máy bay vừa tới, hành khách cũ còn chưa kịp rời đi. Khói nóng sau lưng máy bay tỏa mịt mù. Người ta sợ hãi sự vội vã chộp giật. Một phần tư tiếng sau, tất cả đều đã an vị trên những chiếc ghế xanh đã trờn xước. Cảm tưởng cả cơn lũ đã đi qua khoang máy bay, để lại sự xơ xác đến thảm hại. Hành khách ước mong đúng là có cơn lũ đi qua thật, để lại mùi bùn đất, mùi mưa lâu, bởi họ phát nôn ọe với mùi người nóng hâm hấp. Ông bà già nhăn mặt nhăn mũi. Bà già quay sang ¨Tôi đã bảo đừng bao giờ đi máy bay giá rẻ¨. Ông già cười cợt ¨Vâng, bà giàu¨. Trận chiến về con trai tôi, lương hưu ông diễn ra như kịch. Đứa bé trên tay lại gào lên to hơn. Hầu hết mọi người đã rút đầu ra khỏi cái điện thoại. Cô gái khào khào ngồi xuống, nhắm mắt ngay tắp lự. Cô gái tóc tết vẫn mỉm cười. Cô gái trẻ chưa hết xao xác. Thằng bé con vẫn tung tẩy quả bóng. Hai người nọ vẫn chưa nói chuyện với nhau. Cô ngồi ra cạnh cửa sổ, còn anh dựa lưng ghế, lấy băng bịt mặt lại. Chỉ đợi máy bay cất cánh anh sẽ hạ ghế xuống, duỗi thẳng chân, quên người bên cạnh. ¨Bay rồi¨ các bạn trẻ cười hét lên, họ đã thôi tranh giành chỗ ngồi.

Anh thả ghế ra, mặc cho bà già đằng sau cáu kỉnh. Anh đeo bịt mặt lại, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ giả. Cô nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Hôm nay nhiều mây nhưng mây đám nhỏ, không bồng xốp cồng kênh. Mây theo làn lơ đãng trong không khí, giống như cây bèo đang trôi lơ đễnh trên hồ. Đúng là lúc đó cô nghĩ đó là cái hồ trong suốt. Mây trên mây dưới giống như vật và ảnh soi qua mặt nước. Nước trong quá, trong vắt, trong veo, trong trẻo. Cô dường như cảm nhận được cả sự mát lạnh của nó. Cô chỉ có ao ước được nhảy vào trong cái hồ vô tận đó, là nhảy thật nhanh, thật mạnh, chứ không y lơ lửng, trôi nổi, bồng bềnh. Kể cả nó không phải là hồ, là không trung, là mây, là gió buốt, cô cũng muốn được lao vào. Sự băng lạnh sẽ làm teo đi khối suy nghĩ  nặng nề trong hệ thống nơ ron chằng chịt. Cô muốn được xuyên thấu trong cái giá buốt, buốt tận óc tận tim.

Mặt trời đang ở phía cuối cánh máy bay. Cô nhìn thấy. Không, cô không nhìn thấy, cô chỉ thấy chùm nắng gắt đang chiếu sáng chói đuôi cánh máy bay. Mặt trời đang dầm mình vào hồ mây. Ở cuối đường chân trời (hoặc cái gì đó mà cô không biết gọi tên), màu trời đã hết trắng, chuyển sang xanh nhạt, nhiều chỗ hồng, khoảng giao giữa là màu da cam. Tất cả đều là màu pastel, sau màu cam thành màu neon chói sáng. Mặt trời cháy nốt lần cuối rồi lần vào mây, để lại khoảng mênh mông màu xanh nhàn nhạt, nhàm chán. Cô nhìn đắm đuối, không nhìn mặt trời, không nhìn mây, không vào điểm nào hết. Cô chỉ nhìn mãi vào phía không có anh. Cô nhìn xuống bên dưới, vẫn nhiều mây lững thững, đang xám dần. Dường như có cái cổ thụ nào đang đổ bóng dần xuống. Máy bay to đùng này sao có thể nhẹ như mây mà bay được nhỉ ?

Cô mải miết nhìn, không để ý anh đã thức giấc. Cô chẳng quan tâm, cô biết anh đâu có ngủ. À anh có ngủ, họ có ngủ, ngủ quên trong cuộc tình không vun xới. Họ không cãi vã, không to tiếng, không nói những lời dao cứa. Họ chỉ chán nản, mệt mỏi, tâm hồn rách rưới như có con gấu khổng lồ mới tới cào xé đâu đây. Anh kéo bịt mắt ra, nhìn về phía người anh đã yêu biết bao. Anh vẫn như mọi khi, không cố nghĩ xem cô đang nhìn gì ngoài kia, cũng như không cố hiểu xem cô đang nghĩ gì. Anh chỉ căm chú nhìn góc nghiêng của mặt cô, có những sợi lông tơ sáng lên, rung rinh trên làn da đã bắt đầu không còn căng nữa.

Thật kì lạ, mới chỉ như ngày hôm qua anh nhìn cô, da cô còn mịn, còn căng, còn ngập tràn sức sống. Chỉ một cái nhắm mắt, mở mắt, nó đã kịp rũ xuống, nhanh nhẹn như đóa hướng dương cắm bình. Cô không còn trẻ hay anh không còn thấy cô trẻ ? Đã bao nhiêu tháng năm cô dành dụm rồi phung phí cho cuộc tình này ? Anh không muốn tính. Anh thấy khóe mắt cô rung lên, miệng mím chặt, có lẽ cô đang xúc động mạnh lắm. Bao lâu rồi anh không nhìn thấy cô như thế? Anh tưởng như con người đa cảm kia đã trốn mất đâu rồi. Chẳng trốn đâu cả, chỉ là sự căng thẳng của cuộc tình đã che mờ mắt. Anh xịu lòng xuống.

Ngoài trời đã tối hẳn. Từ khi mặt trời lặn tới tối sầm diễn ra rất nhanh và gọn. Làm sao cô biết ngoài trời đã tối ? Không phải do màu đen bao trùm lòng mắt mà chỉ vì đột nhiên cô nhìn thấy khuôn mặt mình trong kính cửa sổ. Kính đã biến thành gương rồi, vậy là trời đã tối. Khuôn mặt cô trong gương meo méo, rồi méo mó, méo xệch khi cô trùn vai xuống. Bên vai trái cô, một chiếc đầu hiện lên. Anh sinh ra từ cô, ai cũng biết thế. Mọi thứ anh có, mọi thứ anh làm, mọi điều cô mang tới. Anh đang tự đi, cô không chịu. Cô thở dài ¨Anh có bao giờ nghe em¨.

Khuôn mặt anh trong gương cũng méo như cô. Anh đưa tay ra, kéo vai cô lại, không phải kéo vào vai mình, mà anh kéo cô nằm gối đầu lên chân. Ghế máy bay quá chật để cô có thể nằm thoải mái. Cô vẫn cố dịu xuống cùng đôi tay anh. Anh vuốt tóc cô nhẹ nhàng. Họ vẫn không nói gì cả. Cô cứ nằm yên như thế. Cô nghĩ giờ máy bay đưa cô đi đâu, cô cũng đi.

Thằng nhóc con nghịch quả bóng đứng trân trân nhìn ¨Cô ấy lớn thế rồi mà vẫn cần ru ngủ¨ .

 

One thought on “Bay đêm [Truyện ngắn]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s