IMG_20140806_201037

Tôi nghĩ cái thế giới này sắp sụp rồi.

Cứ dựa trên tình hình tai nạn máy bay tăng đột biến tháng trước, lượng chuyến bay bị delay khủng khiếp của tháng này đang cho thấy có cái gì ở trên trời ấy.

Tôi về VN 1 tuần, đi 4 chuyến máy bay, chuyến nào cũng bị trễ hoặc hủy. Một phần lý do là do thời tiết xấu. Hà Nội những ngày này tự nhiên mưa to gió lớn đến nỗi có chuyến xuất phát trước 4h từ Đà Nẵng, bay tới HN rồi bay về ĐN, kết quả là cán đích ĐN sau tôi 1 giờ. Cái máy bay ấy đã vo ve trên trời như con nhặng vì không tìm được bến đáp. HN đang có mùa mưa. Kì diệu thật.

Tất nhiên tháng 8 bão lũ là chuyện đương nhiên của dải đất chữ S. Tuy nhiên bây giờ miền Trung còn chưa bị ghé thăm mà HN đã mưa nặng nề thì cũng lạ. Tự nhiên cứ 5h chiều là gió thổi mạnh, tốc cả cây cối trên tầng 15 của nhà bố mẹ, mẹ lúi húi ra lôi quần áo vào, nhìn xa xa gió, mây vần vũ. Thi thoảng lúc 3h còn có sấm chớp đùng đoàng. Chẳng dám ra đường, chỉ thu lu trong nhà ngủ trưa. Hà Nội tự nhiên lại có mùa mưa.

Mưa theo từ HN theo vào ĐN. ĐN cũng vậy cứ 6h chiều là mưa to như trút nước. Nhưng mưa to, rõ ràng, phải nói tới Hội An. Ở đó có 2 ngày mà bị xối ướt 2 buổi chiều. Đạp xe từ Cưả Đại về đủ nhìn thấy sự chuyển vần của trời từ nắng to, nắng nhẹ, gió nhẹ, gió to, mưa hạt, mưa rào. Mưa gì ướt hệt sạch cả người và xe dù mặc áo mưa. Sang tới Paris mưa vẫn kéo tới.

Paris khác HN, ĐN, hay Hội An ở chỗ, từ sáng đã không có cọng nắng nào. Trời xù xì, ảm đạm từ khi mở mắt. Nếu mở mắt lúc 6:30 thì kịp thấy bình minh lên qua những nóc nhà. Trời hồng nhạt kéo mặt trời rất nhỏ nho ra từ bên kia công viên. tới 7:30 thì mặt trời rất nhỏ ấy lên tới cao, nhìn rõ ràng qua rèm cửa mỏng. Chỉ có mặt trời lên thôi, tuyệt nhiên ko có nắng. Từ ngày về nhà mới chưa thấy ưu điểm gì ngoài việc thấy mặt trời. Nhà cũ vốn là gác mái, có 2 cửa lớn nhưng nhìn thẳng lên trời, thường không bao giờ thấy rõ nắng, những ngày mưa thì chỉ thấy sang sáng mờ mờ. Nhà như thế ngủ rất ngon, lại mát, khi mà bên ngoài mưa gió, bên trong bật nhạc Irish pub thì không gì bằng. Có điều nhà đấy cản bước chân đến trường khi lúc nào cũng thấy ngày mới tù mù. Hồi ở nhà đó đã nghĩ sẽ làm Magic window một kiểu màn hình tivi, luôn tự thay đổi màu sắc để khi nhìn ra có thể thấy bên ngoài cây xanh, nắng vàng, tạo hứng khởi đi làm. Sang nhà mới thì thôi khỏi cần, sáng nào mở mắt cũng thấy mặt trời rất nhỏ dần lên.

Mặt trời lên cao hẳn thì mây che ngay, vậy là lại tối. Đến tầm giữa trưa thì mới có nắng trở lại. Nắng được 5 – 10 phút rồi tiêu tan. Mưa kéo tới ầm ù. Trời lại nắng. Sau đó mưa. Cứ thế vờn bắt nhau. Khi tan làm lúc 6h là mưa to như trút nước. Lúc đấy tôi đang cheo leo trên con velib tính đạp xe về mà mưa quá đành bỏ xe lại. Đứng trú lại dưới bến bus mà thấy dại lột vì quên mang ô. Xe bus tới, nước bắn tung lên, ướt vạt váy trước. Mọi người chen chúc lên. Tôi cũng toại vị 1 chỗ, đọc thêm vài trang cuốn Trên đường. Chắc được tầm 5 trang thì đến bến phải xuống. Lúc này mưa cực to, nhưng mọi người vẫn ào ào xuống kèm theo nào ô, nào áo mưa.

Tôi nấn ná ở bến bus 1 chút, đang nghĩ ko biết có nên liều mình chạy qua màn mưa để vào metro. Suy cho cùng, sao ta sợ mưa? sợ ốm? sợ xấu? sợ bẩn. Thế thôi chứ gì, tôi chả sợ gì cả, vậy là tôi chạy. Tôi không ốm vì mưa nhì nhằng kiểu này. Tôi sẽ không gặp ai quen trong vòng 10h tới. Tôi bẩn quen rồi. Thế là tôi không chạy nữa, tôi đi bình thản. Tôi chỉ lo quyển sách đang ép trong lồng ngực kia bị ướt. Có thế thôi.

Tàu C như mọi khi lại không có, hoặc trễ gì đó. Tôi ướt thuột, chân nhớp nháp, đi lẹt đẹt trong gare. Sao nhỉ, còn những 15 ph, vậy là tôi dừng lại ở cây piano đặt trang trọng giữa gare. Cây piano ghi A vous de jouer, vậy là ai cũng có thể chơi được. Vài buổi chiều tôi đã nhìn thấy một anh không quá đẹp trai nhưng nho nhã tầm anh The pianist chơi đàn ở đây. Tuyệt nhiên chỉ có anh. Hôm nay không có anh và cũng chả có ai quẩn quanh cái piano cả. Thế là tôi lao vào, bấm bập bùng 1 chút. Chơi piano dù biết hay không đều làm người ta say sưa, bởi khi rón rén trên phím đàn hồi hộp kì thú vô cùng, chẳng biết phím nào sẽ gây âm thanh gì. Êm nhẹ, chói tay, trầm hay bỏng, tất cả đang đợi chờ. Tôi tiêu phí 13ph đợi tàu ở cái piano ấy. Chả ai nhìn tôi. 2 ph tiếp tôi để dành leo cầu thang lên bắt kịp chuyến về nhà.

Về tới gare, tức là 10ph tiếp theo, mưa vẫn to. Mưa to vô cùng. Tôi vẫn vậy, không sợ ốm, sợ xấu, sợ bẩn. Tiếp túc mê hoặc đầu óc mình với ý nghĩ, mưa thì sao, chả ai để tâm. Và tôi đã đi bộ về nhà như thế. 10ph trong cơn mưa cực to, với cuốn truyện đọc dở trong lồng ngực. Tôi về nhà, bị đau bụng dữ dội, không biết có phải lạnh do mưa. Để chữa bệnh tôi ăn vài lát giò bò mua từ ĐN đã hơi có mùi thiu bên ngoài do lá chuối, 1 quả na mà mẹ dặn đi dặn lại là ăn ngay kẻo chua, 1 chùm nhãn lớn cũng thuộc loại ăn không hỏng. Tôi ăn xong, thấy bụng vẫn đau, nhưng êm hơn.

Sau đó tôi bắt tay vào việc dọn đống sơn đang dính chặt đống cửa tủ ở  cái placard trong nhà bếp. Hết dùng bẻng tới dao, tôi cũng tháo được một cái cửa tủ ra. Cái còn lại thì chịu, bởi trong quá trình tróc sơn, tôi đã đâm ngay dao vào ngón cái bàn tay trái. Máu có tẹo, cũng không đau lắm, nhưng nó đòi quá trình nghỉ ngơi. Tôi nghỉ chừng 10ph rồi lại lao vào trận chiến. Tôi nghĩ đời mình đúng là quá trình đấu tranh luôn luôn, lúc nào cũng có cái để phải tranh đấu mệt mỏi. Tôi không thấy điều đó làm muộn phiền lắm. Tôi chỉ muốn mua 1 vé sang Mỹ, rồi thử đi tìm 1 công việc tay chân kiểu hái nho, hái bông ở Fresno – thành phố của Sayoran yêu dấu, nơi anh chàng Sal đang cố làm việc để nuôi cô bồ Mexico kèm thằng con riêng 6 tuổi. Cuộc sống trên đường vẫy gọi quá. Cái nhà mới thuê với mọi tâm huyết tìm kiếm, sắm đồ, trang trí tự nhiên biến thành hư ảo. Tôi đang đi vào ổn định và cố thoát ra khỏi nó.

Chắc không ai đồng ý cho tôi đi. Kì lạ nhỉ, sẽ không ai đồng ý, chắn chắn, vậy sao tôi luôn nghĩ không ai quan tâm. Tôi nghĩ mình như cây piano kia. Nó hay ho chứ, hữu ích chứ, nhưng ở không đúng nơi, nên chả ma nào thèm xem nó làm được gì cho cuộc đời này.

Paris sao mà mưa quá vậy.

One thought on “Paris dạo này mưa quá

  1. “Cuộc sống trên đường vẫy gọi quá. Cái nhà mới thuê với mọi tâm huyết tìm kiếm, sắm đồ, trang trí tự nhiên biến thành hư ảo. Tôi đang đi vào ổn định và cố thoát ra khỏi nó.” -> Rất hay và hợp tâm trạng chị 🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s