379551_10150405440187007_2128771270_n

Đang tính viết thêm về sự đi lấy chồng đột ngột mà không đột tử của mình, thế mà cuối cùng lại bị chen ngang bởi những ý nghĩ khác. Thật ra dạo này tôi ận quá, bận tới nỗi khi tới việc viết blog thôi là thấy mệt. Cứ sợ viết blog xong thì những công việc hiện tại nó tan chảy đi mất, rồi mọi thứ hóa hỗn độn và mình sẽ ngắc ngoải trong cái câu hỏi: Đang làm gì? tại sao làm vậy? tại sao lại để tay trái đánh tay phải? Đúng thời kì này thật chán chết mà, mình đang viết luận văn. Sáng nào tới trường cùng uể oải, vì ngày viết luận, tối chơi Đế chế. Cuối cùng thì cái luận văn cũng được gửi đi chính thức, sau 1 tháng trời nhận được tin dữ: ¨Này, mày đã có ngày bảo vệ¨. Vậy là sắp được bảo vệ. Vui chết đi được, còn tưởng ngày này không bao giờ nó tới.

Con mắt trống của Daruma đã chính thức được tô chì vào ngày thứ 6.

Ngày thứ 6 10/10 định mệnh, status được ghi vẻn vẹn: Manuscript sent, stay blank. Vài kí đá được hất xuống, mình nhẹ bỗng, bay được như chim. Thấy hơi trống rỗng bất ngờ, giống như cuối cùng bà dì ghẻ độc ác, mụ phù thủy xấu xa đã chết mất tiêu, Bạch Tuyết hay công chúa ngủ trong rừng cũng muốn chết theo vì giờ không biết đấu tranh với ai, hận thù căm ghét ai, làm thế nào để tồn tại. Tự nhiên nhớ tới cô bé trong Faults in our stars, luôn lo sợ khi cô chết đi, mẹ cô sẽ làm thế nào để sống, bởi bà đã đánh mất cuộc đời mình trong cuộc vật lộn chiến đấu với căn bệnh ung thư của con gái. Khi cái chết chiến thắng, bà sẽ bớt mệt mỏi, nhẹ nhõm, nhưng trống trải. Cái cảm giác sắp xong Tiến sĩ cũng thế. 3 năm gắn bó, căm hận, ghét bỏ, chống đối, dằn vặt sẽ coi như chưa bao giờ có. Câu hỏi về cuộc đời phía trước còn nguyên, như ngày tốt nghiệp đại học.

Nhưng đó là chuyện của tương lai. Chuyện của hiện tại là hôm thứ 6 ấy, luận văn đã được gửi cho toàn bộ jury. Tôi thoải mái, tự do, tính đi học nhảy zumba như mọi chiều thứ 6. Thế những không hiểu sao lại nghĩ, mình nên làm người tốt, đi chợ, mua đồ, nấu ăn ngon, đền bù công sức culy của chồng và em trai trong tháng qua. Thế là đạp xe đi mua 1 ba lô thịt. Sau đó đạp xe dọc đường Tolbiac về nhà. Lá bắt đầu vàng và rụng nhiều. Paris lại bắt đầu mùa mưa và lạnh. Mùa thu đã đi tới cái kết cục của mình. Cảm giác về mùa thu luôn lẫn lộn ở con đường này bởi loại cây ra hoa năm 2 lần và hàng cây thắp lửa kì quặc, mùa thu vàng ứa, rụng xuống, rồi lại đỏ rực lần cuối trước mùa đông. Tôi đạp xe trên đó và luôn cảm thấy sung sướng hết sức mình rằng quả là mình đang sống ở Paris, chứ không phải nơi nào khác.

Tôi đang đạp xe. Tôi đạp qua ngã tư giao với Avenue d’Italie, qua ngã tư giao với Avenue d’Ivry, đạp qua cả Olympiac, đạp tới gần quán Boucherie tên Le temps oublie, đại loại đó là quán bán thịt có tên là Thời gian đã mất. Thật là Paris lãng mạn, kì quặc. Bỗng nhiên có tiếng gọi ¨Cô em đạp xe đi đâu đấy¨. Tiếng nói rõ ràng phía bên tay phải, từ một quán rượu, mà có mấy bàn xếp ra vỉa hè nhỏ. Tiếng nói rất vui tươi, không phải đùa cợt, tán tỉnh, mà hào hứng và chân thành. Tôi biết tôi mà. Khi đạp xe, mặt thường đăm chiêu, tóc dựng ngược, trán trơ ra, hơi hói, mặt nhợt và môi khô, nhìn không có sức sống, lại khổ sở. Nếu có ai gọi chắc chắn phải là bạn bè chân tình, chứ chẳng ai tán ghẹo gì hết. Chuyện đó kết thúc cách đây 10 năm rồi, nó chỉ có bên cái hồ Tiền, giao giữa BK và Xây dựng, khi mà những cô bé 18 tươi trẻ mặc áo trắng mỏng đi học, bị trai bên Xây dựng gọi í ới cho vui. Đó chiện là thế, trong 5s ngắn ngủi tôi kịp lọc ra, đó là người bạn.

Tôi ngó sang phải. Anh Hoàng ngồi đó với một chú người Pháp trung niên.

¨Ôi trời anh¨

¨Cô em, lâu quá không gặp¨

¨Em cũng không ngờ, 3 năm rồi ấy, quá vui¨

¨Ừ, anh mất điện thoại, không ngờ cô em vẫn còn ở đây. Khỏe không¨

Khỏe, mới lấy chồng, sắp bảo vệ. 3 năm gói gọn trong 3 từ, cho tất cả những thay đổi diễn ra. Anh sao? Khỏe, vẫn vậy, ở chỗ cũ. 3 năm gói gọn trong 3 từ, cho tất cả những đơn giản không bao giờ thay đổi. Anh Hoàng đúng là vẫn vậy. Anh vẫn làm mấy việc kiếm tiền, không có tên. Anh vẫn móm, hàm trều, xấu trai, lùn và vui tính. Anh vẫn ở chỗ cũ, chỗ mà lần đầu tiên đặt chân đến Pháp tôi đã khoe ở. Kể về anh thì chẳng biết phải nói thế nào. Đại loại anh thuộc nhân vật bí ẩn, hành tung khó lường, con buôn nhưng biết chơi piano thành nghiệp. Anh chịu khó kiếm tiền và tiêu, sẵn sàng chi 50e mua 2kg thịt chó khao hội bạn mới quen nhưng đã yêu quý ngay: trong đó có tôi và Trang. Trang – bạn cùng phòng của tôi được gọi là văn công, tôi là bộ đội. ¨Cái Trang ngúng nguẩy thuộc loại ứ ừ rõ là văn công, Nga thì nói sao làm vậy, bộ đội giống anh¨ đó là kết luận của anh Hoàng khi đưa 2 con em yêu quý đi uống bia ở The British library and Frog. Cốc bia đầu tiên tôi uống ở Pháp.

Anh Hoàng sống rất tốt, nhiệt tình, và có cách đối xử với mấy con em theo đúng kiểu mấy con em, tức là không bao hàm tình ý, xã giao, hay lợi dùng gì. Tụi mấy con em được gọi là con em một cách vui vẻ, chứ không phải con em kiểu nháy mắt, cười lệch. Thêm thằng nhóc Nghĩa, bố Thái và anh Trung đẹp trai thì chúng tôi có một hội ăn tối cùng nhau. Bố Thái nấu ăn cực ngon, đặc biệt đồ dân tộc, nhưng lại yêu thích món Tiramisu của tôi và coi đó là tuyệt phẩm. Anh Trung đẹp trai, đỏm dáng nhưng lại trẻ con. Trang xinh xắn, dịu dàng, lúc nào cũng lo lắng về việc lấy chồng. Chúng tôi đã từng rất vui vẻ. Sau này bố Thái và anh Trung về Hà Nội sớm, sau 3 tháng tu nghiệp, Trang sau đó 2 tháng, còn tôi với anh Hoàng bám trụ ở đây. Sau này anh em hẹn nhau đi ăn phở, ăn cơm thường có thêm 1 chị Thủy xinh đẹp và sexy. Ánh nhìn da thịt dành cho nhau thì tôi đoán đó là một cặp. Có hôm anh Hoàng nhắn tin ¨Dạo này cô em có nghe tin gì từ chị Thủy của em không?¨ Thế là tôi biết họ rẽ hai đường.

Khi gặp anh Hoàng, mọi chuyện của ngày hôm qua hiện lại thật rõ nét. 3 năm trước tôi đến đây, khóc lóc vô cùng khi nằm trong căn phòng thênh thang và biết rõ mình không là ai, cái gì, hay có ai, có cái gì ở đây hết. Tôi đã sợ phải bay tới nỗi máy bay tự nhiên hủy chuyến, tôi có thêm 1 tuần để suy nghĩ kĩ có nên đi không. Bây giờ sau 3 năm, tôi có em, có chồng, có bạn, sắp tới sẽ có bằng, nhanh hơn tôi nghĩ hay nhiều người nghĩ. 3 năm vui và buồn, xứng đáng để bỏ ra không hối tiếc. Tôi yêu thương những năm tháng vật vờ của mình ở đây. Những năm sắp tới cũng sẽ thế, sẽ vật vờ không biết làm gì, hay tại sao nhưng sẽ đáng thưởng thức đấy. Cuối đường hầm mới có ánh sáng, cơ mà bắt buộc phải đi qua đường hầm.

Chuyện của ngày hôm qua lúc nào cũng đẹp.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s