Mit müden Augen durch die Nacht - erhöhtes Risiko bei Nachtfahrten

Chiếc Nissan chạy è è lên dốc. Mới 6h chiều, trời đã tối như mực. Xung quanh là hàng chục, hàng trăm chiếc ô tô khác, đang xếp 3 hàng thẳng tắp, dài chừng 4-5 km. Chúng tôi bị kẹt trong đêm tối và tắc đường vì một tai nạn ở đâu đó xa lắc.

Chuyện có lẽ đã chẳng có gì, bởi khi bắt đầu hành trình mọi chuyện thật suôn sẻ. Mới 1h trước đây, chiếc xe còn đang phóng trên cả vận tốc nó có thể chịu đựng trên con đường A35 thênh thang. Chiếc xe mới thoát ra khỏi Colmar, nó đang loay hoay tìm đường về Paris. Ngả vào Nancy đã đông nghẹt, xe nối đuôi xe vào cái giờ cao điểm. Ngày cuối tuần, tư nhiên họ đổ về Nancy đông đến vậy. Có cái gì ở Nancy? Xe tôi cũng đang xếp trong cái hàng dài đằng đẵng đó. Sự bất lực bao trùm, chúng tôi biết, chẳng cách nào có thể len lỏi, biến mất nhanh chóng khỏi sự chờ đợi vô vọng này. Chiếc xe quay đầu trở lại. Nó đi ngược về hướng Strasbourg. Nó đi ngược lại với cách sống, cách làm, cách nghĩ của chị. Chị không bao giờ thích lấy đường về cùng tuyến với đường đi. Tôi thì khác, tôi sao cũng được, tôi bị ám ảnh bởi kết quả nhiều hơn hành trình. Những người như thế không biết tận hưởng những gì mình đang có.

Xe phóng vèo vèo, vừa phóng vừa rung lắc. Gió thổi phần phật bên ngoài, xe lạng hẳn sang bên phải. Cái xe nhỏ bé với 2 người đàn bà nhỏ bé bên trong khiến nó chẳng đủ sức chống chọi lại với cái gió ầm ù ngoài kia. Tiếng gió thổi bên ngoài mà trong xe nghe rõ mồn một. Xe đang gắng lên tốc độc 120 km trong sự trông mong một kì tích. Bây giờ đã gần 6h, chúc tôi còn phải vượt qua hơn 500 km nữa để về đích. Liệu có phép màu nào sẽ xảy ra? Xe chạy đâm thẳng là cánh cửa Doremon và phút sau chúng tôi đã ở nhà. Xe chạy vào warm hole, biến con đường thẳng bị gập lại, sẽ có đường tắt đưa chúng tôi về nhà trong tích tắc. Chẳng có gì, chỉ có vật lý và toán học chình ình ra đấy. Làm phép tính nhẩm thôi thì tôi cũng biết phải 5h nữa với vận tốc tối ưu này, chúng tôi mới an toàn. Vận tốc phải luôn luôn tối ưu, 120 km/h để có mặt ở Paris trước nửa đêm. Chúng tôi nên về trước nửa đêm, để cơn buồn ngủ không kéo rủ cả hai xuống địa ngục.

Chỉ chưa đầy 5ph sau, cái mơ ước đấy đã bị phá vỡ. Tắc đường ở khắp mọi nơi. Chúng tôi đang ở làn 2, phía trước là muôn vàn xe tải, xe công ten nơ, xe móc rơ. Chúng đang nhích từng nửa mét, còn chúng tôi xõng xoài trên vô lăng. Bao giờ mới về tới Paris? Giờ thì toán học cũng không tính nổi.

“Thật may vì đi với em”

“Sao ạ?”

“Đi với chồng chị thì đã kêu than lắm rồi. Người Pháp họ thật kém chịu đựng.”

“Họ giống như cỗ máy, luôn cần hoạt động trơn tru, chỉ có sự cố nhỏ là mất kiên nhẫn”

“Ờ, nhưng cái này mình đang quản lý được”

“Thì đó”

Tôi lưỡng lự. Nếu tôi đang đi với chồng mình thì sao? Anh có hét lên, có ca thán, có mất kiên nhẫn. Nếu có anh, thì chắc anh sẽ la ó vài câu, rồi đợi khi tôi cáu lên thì sẽ quay sang an ủi. Có lẽ chúng tôi sẽ quay lại vào strasbourg nghỉ ngơi, thay vì có tìm cách về Paris. Đúng vậy, chỉ có đi với chị, chúng tôi mới gắng gượng về Paris. Có những ông chồng đang ở nhà, không phản đối chuyện vợ đi chơi riêng, không gầm ghè bắt về, không thúc giục hay đòi hỏi phải đi về đúng dự định, nhưng chúng tôi vẫn phải cố.

Mới lúc trước đi với nhau, chúng tôi là những người tự do, đi đâu về đâu không quan trọng.  Chỉ đêm xuống thì cần một cái giường. Bây giờ đi với nhau, chúng tôi là những người có gia đình. Chúng tôi lao mình trên những con đường ô tô nườm nượp, chỉ mong về với họ. Đi càng xa, cái mong muốn về nhà càng lớn. Chị lái chiếc Nissan từng mét một. Chị chưa mất kiên nhẫn, tôi thì gần. “Chị lượn qua làn 1 đi”, tôi bắt đầu thúc giục. Cái làn 2 này toàn xe cỡ bự, đến tầm nhìn còn chẳng có. Chị ngần ngại. Nếu ai cũng chuyển làn thì đâu có được. Chị vẫn ngần ngại. Sau 15 phút đắn đo thì chị chuyển thật. Bây giờ xe lao lên từng 2 m, nhanh gấp đôi lúc nãy, nhưng chúng tôi vẫn kẹt giữa đám tắc đường dài 10 km này.

Chúng tôi uể oải, thẫn thờ như vậy hơn 1 giờ đồng hồ. Chúng tôi bắt đầu ăn và uống như đang ngồi trong phòng khách nhà mình. Chúng tôi đang bắt đầu nghĩ tới việc dừng chân lại đâu đó, để mai tỉnh táo về nhà. Chị đã mệt, tôi buồn ngủ. Xe bỗng chốc thưa dần. Chúng tôi đã đi qua đoạn đường tai nạn. Cái xe hơi chút méo mó, màu xanh thẫm, đang được cẩu lên phía mép đường. Chỉ là va chạm nhỏ, đã dẫn tới một ách tắc lớn. Giờ thì đường đã thoáng và con Nissan lại tăng tốc. Nó lung lay, rung bần bật, khiến tôi hơi bất an. Mỗi lần đi gần vào xe tải, con xe bé nhỏ lại bị hút lại vào, khiến tôi sợ hãi. Hành trình còn dài này là chuỗi vượt qua xe tải, vượt qua gió, và rồi mưa sầm sập. Bất kì tác động nào cũng khiến tôi giật mình. Chị vẫn bình tĩnh lái, đây là lần đầu chị lái xe đường dài.

Mưa to rất to. Cái gạt nước nhờ vậy chuyển động êm ru, không còn tiếng kèn kẹt như lúc đầu. Cửa trước ô tô cứ nhòa đi. Mỗi lần ô tô nào đó vượt qua, nước táp lên, chúng tôi lại mất hết tầm nhìn. Tôi thon thót, xe không thấy đường trên cao tốc thì phải làm sao? Chị vẫn cần mẫn. dò theo những vạch trắng trên đường. Xe lạng qua hết xe này, xe khác, chúng tôi vẫn an toàn. Khi mưa to quá, xe dừng lại ở trạm đổ xăng. Xe cần xăng, chúng tôi cần cafe. Chị đã tỉnh táo hơn chút, chị quyết định, chúng ta phải về nhà đêm nay.

Tôi cũng muốn vậy. Tôi không dám hét la, cựa quậy mỗi khi xe đi nhanh hơn chút, hay mỗi khi lại gần xe khác. Trời mưa, xe đã giảm tốc còn 90 km/h. Xe chạy chậm hơn mà tôi vẫn thấy nó vun vút. Tôi bắt đầu có những ảo giác kì quặc. Có người mặc áo mưa chạy ngang đường, có con hươu vừa vượt qua, có cái tượng nữ thần tự do ở ngay cây cột kia, chúng tôi đang đi qua cái hầm tối om. Chẳng có gì cả, chỉ là xe đang đi vào đêm mịt mùng. Hai bên là cây cối, không một ánh đèn đường, không có màu sắc đô thị. Nước mưa nhòe nhoẹt và cơn buồn ngủ ầm ập làm tôi nhìn thấy đủ thứ sợ hãi. Đôi khi chạy ngang qua thành phố lớn như Metz hay Reims, nhà cửa phát sáng dọc triền núi mới làm cho tôi thấy an tâm. Cuộc sống sinh sôi nảy nở của con người làm người ta sợ sệt thường ngày nhưng yên lòng khi đi lạc. Có những ngôi làng bé nhỏ, dường như họ chỉ đặt vài chục ngôi nhà, xây dựng vài chục con đường, dựng vài chục cây đèn lên, và gọi là làng. Những điều bé xíu mà lớn lao ấy phải mất bao nhiêu lâu mới hình thành nên cuộc sống đầm ấm của con người. Khi trên đường, tôi thường thấy làng hay phố thị đều nhỏ bé, nhỏ bé quá so với trái đất mênh mông này. Vậy mà khi tiến sâu vào nó thì hay bị choáng ngợp. Chỉ một công trình lớn đã là kì tích.

“Bây giờ em có cảm giác như ban ngày. Bóng đêm thực ra là mây đen sà xuống, giống như trong cơn giông. Chúng ta không thoát ra được. Giống tưởng tượng về ngày tận thế ấy”. Tôi bắt đầu lảm nhảm, mô tả những ảo giác của mình.

Chị chỉ cười, bỏ qua, chị vẫn cần mẫn đi trong làn mưa. Mưa tiếng rơi to, át cả tiếng radio. Không có tiếng radio, ai cũng buồn ngủ. Mới mấy tiếng trước khi trời mưa, chúng tôi còn ngồi lắng nghe youtube những bài hát cổ xưa. Giọng Lam Trường bay bay với “Tình thôi xót xa” khiến người ta nhớ lại những hồi ức đi học, hồi mà các bạn thích nhau chỉ dám lén nhìn, tặng quà rồi biến mất. Thời xưa không biết có đẹp không, nhưng nhớ lại vẫn xiêu lòng, vẫn thèm trở lại. Chị thì chắc là không. Chị bảo “Em nói nhiều vào, không chị ngủ”. Tôi bắt đầu nghĩ ra mọi điều, kể cả ảo giác. Mỗi khi chị lặng yên là sợ hãi, lỡ chị ngủ thì sao? Chị quyết không dừng lại.

Bây giờ đã qua nửa đêm. Tôi hoàn toàn bất lực với mình. Tôi cầu mình về bình an, nhưng vô phương thực hiện. Cố gắng thức để cho chị tỉnh cũng không thành. 50 km nữa về tới Paris, tôi díp mắt và ngủ mất. Chị hỏi vài câu gì đấy, không thấy tôi trả lời. Chi cố không ngáp nữa. Chồng chị giờ này chắc đang đi ra đi vào, anh mới biết chị lái xe đi chơi xa. Chồng tôi cố đợi tôi về không nổi, đã ngủ từ lâu rồi khi biết đêm nay tôi dừng ở nhà chị. Hai chúng tôi ở hai nơi khác nhau đang ngủ say sưa. Chị và anh ở hai nơi khác nhau, cùng gắng thức.

Xe kịch trước cửa nhà chị. “Dậy vào phòng em ngủ đi”. Tôi lướt qua anh, chào một câu rồi tự động vào phòng. Phòng này dành cho khách, nhưng lần đầu tiên tôi đến, chị nói “Đây là phòng của em”. Tôi vác cái bàn chải tới, cắm ở đó thường trực. Hôm nay tôi còn chẳng kịp đánh răng, tôi leo ngay lên giường, bật lò sưởi, nằm im không cựa quậy cả đêm. Mưa vẫn rơi rền rĩ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s