Oscar vừa đi qua hôm qua và vẫn còn vương đâu đấy.

Tôi xem cũng gần hết những bộ phim được đề cử Boyhood, Birdman, American sniper, The theory of everything, Gone girl, Grand Budapest hotel, Interstellar và The imitation game. Xem phim chùa ở Việt Nam quả là số 1, phim xem nhanh hơn cả rạp bên Pháp. Còn gì sung sướng hơn chứ.

Nói về mùa phim năm nay thì tôi không khoái bằng mùa phim năm ngoái. Dù vẫn có một Boyhood thật và đời như Nebraska, một Instellar đầy cảm quan vũ trụ hơn cả Gravity, một quả bom được tung hê với nhiều diễn viên nổi tiếng của Grand Budapest như American hustle, nhưng bộ phim dựa trên câu chuyện hoàn toàn có thật như The theory of everything hay The imitation game và đương nhiên một phim về người da đen Selma nhưng xịt ngòi hơn hẳn 12 years a slave. Các định dạng phim lọt vào danh sách vẫn thế, bao năm không đổi. Đến cả việc nữ diễn viên chính xuất sắc bắt buộc phải thuộc về người có vấn đề thần kinh với những dằn xé sâu sắc hoặc nam diễn viện chính phải là những nhân vật có thật.

Cày phim Oscar năm nay không mang lại nhiều hứng khởi lắm. The theory of everything vẫn có cảm giác làm chưa tới, không thấy hết cái vĩ đại của thần tượng đời mình Stephen Hawking, hay sự chịu đựng cũng như gằn xé giữa ở và đi của vợ ông Jane. Dĩ nhiên phim không hay bằng Beautiful mind. Có lẽ bởi nỗi đau thể xác của Stephen không  làm người ta kiệt quệ và lấy sự đồng cảm dễ dàng như nỗi đau tinh thần của Alain. Dù sao thì sự hi sinh vì nghệ thuật với các cử động cơ mặt khó khăn vẫn làm cho Eddie trẻ tuổi phần nào xứng đáng với Oscar. Thực lòng thì tôi mong anh già đóng Alan Turing trong The imitation game được hơn.

imitationgame

Alan Turing, con người kì quặc, dị thường, với đầu óc siêu việt và sự thờ ơ với xã hội ấy quả là ám ảnh. Nếu gặp con người như thế ngoài đời thì tôi tin mình sẽ ghét lắm. Chẳng mấy ai chấp nhận dễ dàng người giỏi mà gàn tới vậy. Đáng thương cho một nhân tài, khi có suy nghĩ đi trước nhân loại hàng trăm đó là việc khó, việc khủng nên dành cho máy tính, để đỡ đần những bộ não dù thông minh nhưng vẫn chậm chạp của loài người. Chỉ suy nghĩ tạo ra một cỗ máy đã làm Alan hơn hẳn người khác. Hơn nữa ông còn phá được Enigma và có quyền quyết định ai sống ai chết trong cuộc Thế Chiến. Đó có lẽ là kí ức đẹp nhất trọng cuộc đời toàn nỗi đau của Alan, khi ông bị đối xử không xứng với tầm của mình. Alan là người đã ngoảnh mặt với xã hội trước, để rồi xã hội ruồng bỏ ông. Anh chồng tôi, người thần tượng Alan Turing, đã mất cả ngày bần thần vì sự bất công ấy. Giấc mơ về máy tính của Alan bị chấm dứt chỉ vì xã hội hủ lậu. Một giấc mơ vĩ đại chết trong những suy nghĩ nhỏ nhen. Một giấc mơ khoa học siêu phàm không tồn tại được trong đời sống xã hội tầm thường.

Turing-arrested

Vậy còn giấc mơ về việc tồn tại của chính mình trong xã hội thì sao? Đó là giấc mơ của Birdman. Ông diễn viên già trong Birdman khác Alan Turing ở chỗ, ông thèm khát được gia nhập vào xã hội xung quanh và được họ tôn vinh mình. Cả cuộc đời ông đi tìm cho mình một vị trí. Từ kẻ nổi lên từ những bộ phim bom tấn, cả thế giới biết đến, ông rơi vào lãng quên. Nhà báo nói hắn chỉ từng là người nổi tiếng, không từng là diễn viên. Một lần ông đi máy bay cùng chuyến với Geogre Clooney, máy bay xóc, ông nghĩ ¨Nếu cái máy bay này rơi, ngày mai trên mặt báo họ sẽ chỉ thương tiếc mình Geogre Clooney, mà chẳng ai biết đến mình¨. Thế là ông già dồn hết mình vào canh bài cuối cùng, làm một diễn viên kịch Broadway chân chính. Ông muốn lại một lần được tìm về kí ức hoàng kim.

2_img_inset

Phải nói bộ phim sặc màu sắc điện ảnh với sự lồng ghép phim và đời rất hợp lý. Ông diễn viên già luôn đấu tranh với chính mình, như cô vũ công ba lê trong Black swan.  Chỉ có điều ông ta không rút từ da mình ra những cái lông đen đáng sợ, mà ông ta mọc nguyên đôi cánh rồi bay đi. Những tình huống nhỏ đưa ra rất thông minh như việc vỡ mũi phải đeo gạc như mặt nạ, việc nổi tiếng lại chỉ nhờ việc mặc cái quần xà lòn chạy long rong, hay ánh mắt điên dại của cô con gái cuối bộ phim. Đạo diễn xuất sắc nhất quả không hề về sai tay chủ. Thú thật thì tôi thích bộ phim này nhất dù nó nhiều tính kịch, nhiều thủ pháp, nhiều tính hình tượng, không ngọt ngào, giản dị như Boyhood. 129 phút để diễn tả một giấc mơ đang tan vỡ, cố gắng tạo dựng lại, rồi vẫn vỡ vụn mà thôi.

TRIEU PHU KHU O CHUOT

Con người nhiều khi thèm khát sự vinh quang và nổi tiếng quá mà đánh mất cuộc đời mình. Cô diễn viên trong quyển Triệu phú ổ chuột cũng vậy. Cô ta tôn thờ Marilyn Monroe vì chết khi còn trẻ, còn đẹp, còn nổi tiếng, đó là tất cả những gì người ta sẽ còn nhớ lại. Cô ta cũng tự tử khi còn trẻ, vậy mà khi người ta phát hiện ra cái chết, cô ấy đã thối rữa, dị dạng, gớm giếc. Một bi kịch hay một giấc mơ không bao giờ thành. Phải nói tiểu thuyết Triệu phú ổ chuột phức tạp, nhiều câu chuyện, đa dạng, đau khổ, bi kịch, và ấn độ hơn nhiều so với bộ phim cùng tên mà chỉ để ca ngợi tình yêu là chính. Những câu chuyện nhỏ trong đó làm người ta sợ hãi về đất nước triệu dân, ai cũng nghèo, cũng khổ, cũng mất hết hi vọng và tương lai. Cậu bé Ram Muhamed Thomas luôn mơ về người mẹ trẻ, tóc buông rủ, tay bế đứa bé, rồi bỏ rơi nó nơi nhà thờ. Bất cứ khi nào gặp khó khăn cậu lại mơ giấc mơ ấy, nhưng thay đổi hoàn cảnh đôi chút, khi thì người mẹ trẻ biến thành người khác, khi thì đứa bé biến thành đứa bé khác. Tất cả chỉ thể hiện sự ám ảnh tìm ra nguồn gốc của mình. Giấc mơ tìm ra mình là ai, theo đạo nào (khi mà cái tên của cậu gồm cả Hindu giáo, đạo hồi và thiên chúa), thuộc về nơi đâu, liệu có hạnh phúc… là giấc mơ không tưởng. Bởi tới cuối truyện, dường như cậu có tất cả từ hạnh phúc tới những mảng vụn kí ức đầy đau khổ, nhưng vẫn không có nguồn cội mình. Đây là một cuốn sách hay, nên đọc, dù đôi chỗ có thấy thiếu logic hay thừa thãi, nhưng nó cho ta cảm giác sống động về chuyện chạy đua và giành giật sống của những đứa trẻ Ấn Độ nghèo khó.

Kí ức dù đẹp hay xấu, giấc mơ dù hoàn thành hay không, nó vẫn luôn sống và là một phần trong chúng ta. Không thể chối cãi được.

2 thoughts on “Kí ức và giấc mơ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s