Mấy ngày đầu tháng 3, tuyết tan và hoa tuyết (crocus) đã mọc đầy trong vườn. Hoa tuyết khi lạnh chúm chím như giọt nước, chỉ chờ một tia nắng ấm là bung cánh, tạo thành những thảm mong manh trắng, hồng, tím.  Hiếm có loài hoa nào chịu lạnh giỏi và mang mùa xuân về nhanh như hoa tuyết. Nhưng hoa tuyết như cỏ dại, nằm  yên dưới gót giầy, không có được cái rực rỡ chói lòa như mimosa hoặc forsythia – mimosa de paris. Mấy loài hoa này mà rộ lên thì người ta chẳng cần đợi cánh én, để hiểu xuân về.

Hồi tôi đi Verona cũng vào đầu tháng 3. Con cưng của vùng Veneto vẫn còn lạnh lẽo nhưng không âm u. Veneto nổi tiếng là vùng giàu có, trù phú, với những ruộng nho ngút ngàn và loại rượu vang nổi tiếng. Tới Veneto có nhiều điều để ngắm, để mê, không chỉ mình Verona. Ví như từ Verona đi 2h tàu là tới Venice nên không quá xa biển, đi 2h tàu khác lại tới Trento sừng sững núi, thế nên nhiều người thích tới nơi đây, vừa tiện lên rừng xuống biển, vừa tận hưởng sự lãng mạn của Shakespeare. Tôi thấy nó cũng có chút lãng mạn, nhưng không phải từ ngôi nhà của nàng Giulietta mà từ bức tường hoa forsythia vàng rực rỡ. Loài hoa này mọc bám, rủ xuống bên bức tường thành cũ kĩ, vàng tới hoa cả mắt, tới chói chang, làm tôi đã tự cho rằng đó chính là màu sắc của cả thành phố này.

SONY DSC

Khi nghĩ về một vùng đất, tôi thường tìm một màu sắc đặc trưng cho nó, để dễ cảm quan. Nếu Istanbul có màu đen trắng của Orhan Pamuk, Venice có màu xanh lục bảo của nước biển tràn vào những dòng kênh, Amsterdam dĩ nhiên là màu da cam như họ vẫn cố tô vẽ, Paris có màu vàng óng ả của thời gian, Torino có màu xám của đá lát đường, Rome có màu nâu đất của đấu trường la mã và những tàn tích xót lại thì Verona hồi xưa mang trong mình màu tím. Ngày mà còn đọc truyện của chị Ngô Thị Giáng Uyên, tôi đã nghĩ chắc chắn Verona là màu tím mộng mơ. Chẳng biết điều gì đã làm tôi tưởng tượng vậy, có lẽ do chị ấy đã tả nó thật mơ màng. Khi tới Verona tôi còn cấp tốc mua cái váy tím để cho hòa vào khung cảnh, thế nhưng tới rồi lại nghĩ: Verona đích thực là một màu vàng rực rỡ.

SONY DSC

Tôi đến Verona chỉ vì cần một chỗ ngủ cho hành trình Venice, ai ngờ người bạn ở Verona lại dễ thương và tươi rói như hoa. Hai chị em quen nhau từ hồi ở Hà Nội do định cùng lập nhóm GRE với giấc mộng Mỹ, nhưng lại kết thúc công cuộc học hành ở Châu Âu với cùng loại học bổng. Năm thứ 2, trời nhét cả hai đứa cùng giỏ nước Ý, chị ở Verona, tôi ở Torino, thế nên việc gặp gỡ là không thể tránh khỏi. Chị hơn tôi vài tuổi nhưng nhí nhảnh hơn vài phần. Chị đáng yêu không thể tả với dáng người tròn tròn, nhanh nhẹn, kiểu cười sảng khoái, giọng lanh lảnh, và nói tiếng Anh như dân Mỹ. Sau này ở Ý một năm thì chị còn tham gia giàn nhạc nhà thờ, hát như một bà đầm Ý.  Sáng sáng chị đội mũ bảo hiểm, đạp xe lên dốc tới labo, tối về lại hoạt náo với tụi KTX, chả bao giờ yên tay yên chân. Chị thuộc loại háu đi chơi và chịu tiếp bạn. Nghe tôi tới, chị bảo ¨Giờ sao? Muốn ăn gì chị làm? Cháo gà, cá kho quê hương hay pizza tự chế¨. ¨Em ăn gì chả được¨ mới lần đầu tới chơi nhà nên khách sáo. Tối hôm sau tới, thấy có đủ cả 3 thứ. Chị vừa chăm, vừa chiều, vừa khéo, lại còn lười chọn lựa nên tôi hưởng hết.

Chị nói ¨Verona nhỏ bé lắm, không có gì nhiều, nhưng hồ Garda gần đây thì nhất định phải đi¨. Thế là hai chị em thay vì gặp nhau tại nhà chị, lại hẹn ở hồ Garda. Cái hồ rộng lớn nhất nước Ý ấy quả là không thể không tới. Có bao nhiêu người nước ngoài khi nghe về hồ ở Ý chỉ nghĩ tới Como? Hầu hết, bởi ở đó nổi tiếng với các biệt thự sao Holywood như Geogre Clooney điển trai. Thế nhưng về vẻ đẹp và sự rộng lớn thì Como phải chịu thua trước Garda. Garda rộng và dài trải qua nhiều thành phố, mới nhìn qua còn ngỡ là biển mênh mông. Garda yên bình, dung dị, có vẻ Thụy Sĩ nhiều hơn Ý.


SONY DSC SONY DSC
SONY DSC SONY DSC

Tôi tới một vùng nhỏ của Garda gọi là Sirmione – đó mẩu đất duy nhất lồi ra giữa hồ. Nói là mẩu đất nhỏ thôi mà cũng thấy bự lắm rồi. Sirmione được tạo dựng lên từ thời kì đồ đá, vốn chỉ là một làng chài nhỏ, nhưng sau này khi được nhận thức là vị trí chiến lược thì ở đây được xây dựng các lâu đài, thành lũy. Lâu đài Scaliger xây từ đá bây giờ vẫn  vững vàng bên mép nước, chỉ không còn nhiệm vụ phòng thủ cho Verona như ngày xưa. Sự hùng vĩ của lâu đài và mênh mang của hồ mang lại cảm giác của quá khứ, của những bá tước, hầu tước, váy áo, ngựa xe. Ngày tháng 3 ấy, tôi chẳng gặp ai ở Sirmione bên ngoài thành. Chỉ có 2 chị em và hồ nước tưởng như bất tận. Nước trong xanh, vỗ ì ạch vào bờ sỏi, đẩy đưa mấy con vịt cổ xanh, chỉ vì thiếu gió và sóng, nên người ta mới biết đó là hồ.


SONY DSCSONY DSC

Ai tới Verona đòi chị dẫn đi Venice, chị cũng từ chối vì ngán quá rồi, nhưng lại tự động rủ rê tới đây. Hè nào cũng chị cũng phải tới Garda vài lần, khi thì đi câu cá, khi đi picnic, khi lại đi tắm nắng. Ai ghé Verona, ghé nhà chị mà không qua Garda thì thật lạ. Ở đó, không chỉ có  hồ, có những vườn olive xanh mượt, mà có cả một thảm hoa forsythia thật rực rỡ. Ở đó, bạn có không chỉ một bầu trời mà tới hai bầu trời riêng chỉ dành cho mình.

Chị mê Garda lắm, nhưng nơi chị sống vẫn phải là Verona. Thành phố sư tử này có vẻ cổ kính mà không nhộn nhạo như Roma, có lẽ nó giản dị như Siena nhưng đông khách hơn chút. Ai cũng muốn tới nhà nàng Giullietta. Ai cũng muốn chạm vào nàng lấy may, để có một tình yêu điên cuồng và mù quáng. Nàng Giullietta có điều gì đó làm tôi thấy phi lý. Chắc là ở kiểu tóc búi như các cô gái quan họ việt nam, hoặc ở cái váy không căng phồng như các quý  cô châu âu trong các bộ phim trung cổ. Có bao nhiêu người đã viết thư, viết lên gạch tường nhà nàng, mà mấy ai tìm được tình yêu sau đó? Bộ phim Thư gửi Juliet quay ở đây đã làm thổn thức bao nhiêu con tim bởi khung cảnh nước Ý tuyệt đẹp, cũng như vẻ đẹp ngọt ngào của Amanda Seyfried. Chắc vì bộ phim mà nhà nàng đông thêm đông, lối vào chật thêm chật. Chúng tôi len mãi mới ra được.


SONY DSCSONY DSCSONY DSC
SONY DSCSONY DSC

Chị dẫn tôi vào những ngõ nhỏ. Những ngôi nhà gạch cam đơn giản, tường tróc ít nhiều, nhìn nghèo khổ rất Ý nhưng ban công lại cầu kì. Chỗ thì ban công họa tiết đa dạng, chỗ lại buông những giàn hoa mùa xuân. Màu cam vàng ấm áp phủ những con đường. Chị dẫn tôi lên khu tường thành hùng vĩ của Verona. Tường thành gạch của castel veccio có những đoạn vắt qua dòng nước rất thơ mộng. Những phố bên sông nằm im lìm. Chúng tôi đi dọc xuống về phía citadel bên kia. Chính trên đường đó tôi phát hiện ra tường hoa Forsythia. Tường hoa rực rỡ trong buổi chiều đang chầm chậm xuống khiến cả thành phố như nhuốm màu vàng. Tường hoa ngẩn ngơ ấy làm tôi đi đâu nhìn thấy hoa cũng nhớ về Verona, về chị. Chị bảo mỗi mùa xuân thấy hoa cũng nhớ chính em đã tìm ra bức tường hoa tuyệt đep ấy. Hoa vàng như cây cầu kỉ niệm mang chúng tôi về với những ngày cũ. Ngày ấy, màu vàng của hoa của trời lan tỏa trong cả không gian. Mặt trời dần xuống. Hoàng hôn phủ rực lên con sông và cả khu bên kia đồi. Giản dị mà huy hoàng, một ngày đang trôi qua mất.

SONY DSC

SONY DSC

SONY DSC

3 thoughts on “Verona tháng ba hoa nở

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s