Hôm nọ gặp một em Đà Nẵng, em bảo ¨Nghe đồn chị mê Hội An¨

¨Trời ơi, Hội An thì ai mà không mê¨

¨Em cũng thế dù đến Hội An bao nhiêu lần rồi¨

Tôi thì kém duyên hơn, mới tới Hội An một lần mà cứ muốn tới đó ở luôn cho khỏe.

10562772_4289333368500_2095694699185571943_o

Tháng 7, Việt Nam là cái chảo lửa. Tự nhiên năm nay thầy yêu thương, bảo là cho về đi hội nghị Việt Nam cho thắm tình học giả trong nước nhé. Nghe mà sướng rơn. Gì chứ hội nghị không ở Hà Nội, Sài Gòn là yêu rồi, vì dù có đi tới vài chục nước mà ở VN thì tôi vẫn chỉ biết có 2 thành phố ấy bên cạnh Thanh Hóa. Đúng là sự ngược đời đau khổ mà.

Đợt ấy tôi cũng đang rục rịch về cưới chồng. Nhà chồng đi coi ngày bảo là cuối tháng 8, lòng thì buồn lắm, chỉ ước kết hợp và tháng 7 để mình về lấy chồng được miễn phí :D. Ai dè các cụ lại cho cái này cách xa vậy thì lại bay đi bay lại VN cả hè rồi. Chẳng thể nào bỏ phí cơ hội Đà Nẵng tươi đẹp, tôi với 3 con bạn quyết định sẽ làm kỉ nghỉ chia tay đời độc thân ở đó.  Đúng là ngàn năm mới có 1 cơ hội đi chơi chung . Tuyết từ Sài Gòn, Giang Ly từ Hà Nội, và tôi bay từ Paris xa tít về để cùng nhau hưởng thụ một tuần hè chỉ có chúng ta.

Đà Nẵng được nghe tiếng nhiều cuối cùng cũng thấy. Lúc này bánh xe mặt trời mới được dựng lên, chả khác gì London eye khiến cho thiên hạ phải trầm trồ. Ly dùng các mối quan hệ từng có ở ĐSQ để kiếm được 1 phòng khách sạn Deluxe ở Hoàng Anh Gia Lai, cho phép nhốt 4 đứa vào 2 king beds với giá 800k 1 đêm. Mà sau này tôi đi kể với ai, người ta cũng hoảng hốt, trước là về sự chịu chơi ở HAGL, sau là ngả ngửa vì kiếm được cái giá trời ơi… rẻ dễ thương như thế. Tất nhiên giá ở kẻm buffet sáng ăn no căng bụng đủ món từ Hoa, Việt tới Tây. Phòng rộng dễ tới 40m2, ở tầng 15 cao tít, view nhìn ra sông Hàn đẹp đẽ, tối tối người xe tíu tít qua cầu, và bánh xe mặt trời sáng rực một góc. Thật không còn gì đã hơn.

Ngày đầu tới Đà Nẵng, tối rồi mà trời vẫn nóng. Code quần áo của ngày hôm nay là váy hoa. Tôi có chân váy hoa Tuyết mới tặng, khi tặng còn lừa chính tay nó là may cho làm tôi quá sức cảm động mà cho nó mượn cái chân váy hoa yêu thích, Ly thì ngang nhiên cướp cái đầm hoa với lí do Nga mặc béo quá (sau này cả tuần hè gần như ngày nào nó cũng mặc, tôi không còn sự lựa chọn nào khác là hiến dâng), còn Giang mượn ngay cái chân váy chấm bi phấp phới còn lại trong valy. Mất khoảng 1h cho các bạn bôi các loại dưỡng mĩ phẩm, tô son phấn, và buộc băng đô. À cái này phải nói thêm, Ly với Giang đã cất công mua bộ 4 băng đô: xanh lá sọc cho tôi, hoa hỏe cho tuyết, chấm bi xanh cho Giang và hồng cho Ly, đảm bảo phù hợp với 4 bộ bikini trong valy. Thế nhưng đợi đi biển thì hơi lâu, nên đêm đầu tiên các bạn mang ra diện luôn. Xong xuôi đâu đấy, các chị õng ẽo đi qua hành lang HAGL để gọi taxi ra nhà hàng cạnh biển. Khỏi phải nói ở cái khách sạn chuyên dành cho cán bộ đi công tác này mà có 4 con cá cảnh lượn ra lượn vào thì nhức mắt thế nào, cơ mà danh chị Ly ĐSQ to quá nên chẳng ai nói năng gì.

10400868_10152618951627490_9054165069902019105_n

Đà Nẵng thật hay, nhà hàng hải sản lúc nào cũng mang tên các Út. Nếu ở HN có nem lụi bà Hồng, cháo gà bà Mỹ, chè bà ba béo, đủ các loại bà thì trong này lại chuộng các loại Út, nào là Út Hạnh, út Lan, út Hương, út Sương, út ít. Có điều tới hàng các bà ở HN thì thế nào cũng thấy các bà cụ già khó tính, chửi như hát hay, (điển hình bà Mỹ) thì ở ĐN đến hàng Út lại chả gặp út nào, ai nhìn cũng to con ngon nghẻ cả. Được cái người dân Đà thành nói năng dễ thương, hiền hòa (đến anh taxi cũng dễ thương) mời chào vui tai nên dù giá đẹp mắt vẫn bị vào tròng ngay tặp lự. Chỉ có 1 tiếng đồng hồ mà ăn tới 6-700k tiền hải sản, ấy mà ai bảo là ĐN hải sản rẻ lắm. Chỉ có vài ba con ốc nhẩy, cháo ngao, ngao hấp, sò huyết, chưa đứa nào đủ no, Giang còn phải tài trợ thêm 2 kí mãng cầu do anh bán hàng vừa có duyên vừa mát tay. Anh dựng 2 cái sọt quả trước cửa quán, có nửa tiếng mà đã vơi nửa. 17 quả mãng cầu anh lựa cho hỏng có 2 nên thấy như vậy là làm ăn thật thà lắm. Mấy đứa rất hài lòng.

10557608_4289330168420_163015923897362828_o

Ăn uống xong xuôi các bạn dạo qua biển, ghé qua cầu rồng, hưởng không khí thành phố ban đêm. Tại nghe danh thành phố này yên bình nên mới dám đi dạo lúc 11h đêm như thế, điều mà ở HN SG có bao giờ dám làm. Đà nẵng tính ra nhỏ thật loay hoay 1 lúc đã về đến khách sạn. Ly đã kịp đói, nó lao lên khách sạn có 5 phút là đã phải xuống tìm hàng chè Thái đối diện. 12h đêm hàng chè vẫn mở thật thần kì. Chè vị sầu riêng lần đầu được ăn nên các bạn ai cũng hí hửng, sung sướng. Đêm đó có một bữa tiệc Pyjama. Ly mặc bộ con bò sữa, Giang con thỏ, Tuyết đồ hoa, còn mình đồ macaron. Tôi phải vắt kiệt sức suy nghĩ mới mua được 4 bộ đồ khác nhau phù hợp tâm sinh lý các bạn như thế. Mặc dù ý định ban đầu là mặc pyjama ra quán bar uống tequila, nhưng rốt cuộc lại chỉ ngồi nhà, nhâm nhi rượu vang và saussicon cùng chè Thái. Ngồi ở cái cửa sổ rộng mở của HAGL nhìn đèn xe bắt đầu ít dần, bánh xe mặt trời đã tắt, thành phố êm đềm trôi qua 1 ngày, uống rượu vang mà cần một ít gió lộng nữa cho đời thêm phơi phới.

10576252_4238572379507_2023425207_o 10572154_4289329848412_1332691600426628680_o 10588638_4241848861417_1464914341_n

Những ngày ở ĐN thì đời cũng phơi phới thật. Từ HAGL cả lũ chuyển vào Pullman, hưởng không khí resort. Hội nghị tổ chức ở đấy nên có cái giá cũng ưu đãi hơn. Các bạn thì quá mê mẩn cái hồ bơi xanh trong nước ăm ắp nhìn ra biển, và ngoài kia là nguyên bãi cát dành cho mình. Sớm ra Giang và Ly đã ra bãi biển tập yoga đón mặt trời. Lúc sau tôi và Tuyết uể oải đuổi theo ra tắm hồ, rồi tắm biển, hết Pullman rồi sang Furama, tới khi người đỏ như con tôm. Tối hôm đấy, các bạn vào bar bên Furama, lúc này đã hết khách. Ban nhạc người Philipins bắt đầu hát những bài quen thuộc. Anh đánh đàn dễ thương hát một ca khúc của Bằng Kiều. Rồi họ hát ¨Marry me¨ của Bruno Mars theo lời yêu cầu của Giang. Tất nhiên tôi thành tâm điểm, bởi ai cũng biết có 1 con sắp lấy chồng. Chúng tôi nhảy nhót, múa may, chỉm nghỉm trong mấy bài hát của họ. La vie en rose nghe tự nhiên thấy hay và xao động hơn gấp bội. Đến khi quán bar đóng cửa thi càng bạn vẫn chưa hết cuồng chân, phải chạy ra biển, nhảy vài điệu zumba hoặc chăm thái gì đó khi điện thoại của Tuyết bật lên hết cỡ. Bãi biển không một bóng người, chỉ có 1 ánh đèn duy nhất và 4 đứa hơi điên loạn.

10612634_4289344928789_4323860571003280045_n

Một ngôi sao chổi tự nhiên vụt qua. 3 đứa chưa kịp định thần thì Ly đã ước sẽ lấy được anh đại gia :)). Ngôi sao thứ 2 vụt qua, tôi đã xong điều ước. Tới giờ thì nó thành hiện thực rồi, nhưng Ly thì vẫn chưa gặp được anh đại gia hải sản nào hết.

2 ngày cuối của tuần ăn chơi chúng tôi để cho Hội An. Đi taxi xuống Hội An là một hành trình nóng khủng khiếp và mệt chết người. Khách sạn thì chưa tìm hiểu, 4 đứa cứ lê lết valy dưới cái nóng oi bức bực cẩ người. Cuối cùng cũng kiếm được phòng trọ dưới dàn hoa giấy. Trời nóng quá là nóng. Điều hòa bật lên rồi mà vẫn thở phì phò. Cả 4 đứa bị cuồng bộ ảnh Faifo của Ngô Thanh Vân mà phải kiếm cho mình những bộ đồ thật vintage, kèm kiểu tóc tết thân mật. Kết quả thì đứa tiểu thư, đứa bà đầm, đứa xớn xác, đứa tối tăm, chả ai vươn tới hình ảnh mong muốn. Mà cũng có để làm gì, khi mà chưa đi tới ngõ đã xà vào hàng ăn. Cả ngày nay Ly nó chưa kịp ăn thịt.

 10435920_4289332048467_5090141815988191253_n

Hàng thịt nướng của Hội An chắc là ngon nhất rồi. Cô ấy bảo ngày cô bán được vài nghìn cây thịt. Tin quá đi chứ, 4 đứa đúng đó có vài phút đã hết 20 chục cây (riêng Ly chắc 7 cây). Thịt nướng ăn kèm rau, bánh ướt, cuốn trong bánh tráng và chấm nước tương thất số dzách. Ăn no nê rồi mới lách bụng đi vào phố cổ. Hội An đẹp thật, chỉ mới tới cây cầu, đèn lồng treo lên, có 2 cái vó cá lấp lánh dưới ánh chiều và bèo trôi đã thấy mình về với thời xưa cũ. Những ngôi nhà hao hao nhau, cổ kính, bán quần áo, guốc dép, đèn lồng, trầm hương như cả trăm năm vẫn vậy. Người dân hiền hòa đáng yêu hết biết, như cái chị bán Tào phớ ấy, không có tiền lẻ còn cho không cả bát. Tào Phớ trắng mịn, chan nước hoa bưởi có lẽ là một đặc sản dung dị không thể thiếu ở đây. Những con đường nhỏ, giàn hoa giấy hồng rực che phủ những ghế mây, xích lô đứng im lìm, người bước qua bước lại, có vẻ tấp nập đấy mà vẫn bình yên.

10418292_4289343328749_6671027299040283186_n

Đi qua chùa cầu, đi qua vài giàn hoa giấy nữa, đi qua buổi chiều, cả lũ dừng lại ở một cửa hàng may mặc thật Hội An. Rẻ, nhanh, màu sắc, hiện đại, với cô bán hàng tuổi hơn mẹ mà vẫn trẻ trung, dễ thương. Mỗi đứa 2 cái váy lanh mát mẻ, màu sắc rực rỡ, tôi xanh cobalt, Ly xanh lá, Giang hồng, Tuyết đen (đây chắc cũng là nickname hồi bé cho các màu da kém sáng của nó). 4 đứa đi cứ như lả lướt trên đường để khoe tôi đang mặc đồ Hội An này. Lả lướt ghê quá tới khi các hàng ăn đóng cửa hết, kì công lắm mới kiếm được một hàng trong hẻm bán bánh đập. Ở Hội An có nhiều đồ ăn ngon như thế nhưng trong đầu tiên tôi chỉ có bánh đập và chè bắp. Cả lũ thấy chưa thể hài lòng với giấc mộng đêm hè của mình nên lại trở về phía sông Hoài. Lúc này đèn đã lên. Các ngôi nhà bên sông thành quán bar hết. Nhạc vang lên, toàn nhạc nước ngoài và ngồi trong quán cũng toàn những anh trai tây mũi lõ.

Trước cửa bảo tàng đá, có một ghế gỗ, họ phát thứ nhạc Jazz khác hẳn. Nhạc hay đến nỗi bần thần cả người, 4 đứa ngồi lại cho muỗi đốt để nghe những bản nhạc cuối cùng trước khi họ đống cửa. Có vài người đang đi bán đèn hoa đăng. Họ thả ngập cả dòng sông Hoài. Hội An có cái lãng mạn như Venice, bởi có nhạc, có đèn, có nước, nhưng lại thiết tha hơn bởi cái cũ kĩ, yên bình, và sự khắc khổ của những người đang ra sức bán đèn hoa đăng nữa. Nhạc hết, giấc mơ biến mất, tôi nghĩ khi ngồi trong tiếng nhạc ấy ai cũng có những giấc mơ trong mình, mà không thể nói được. Nhạc hết, chúng tôi rời đi nhẹ nhàng, chẳng phải nói thêm gì. Vào một tạm một quán có nhạc của Maroon 5 và anh trông xe khi nhìn thấy Ly đã thốt lên ¨Chị ấy xinh thế¨. Mỗi đứa một chai bia, đợi gió lộng lên, sông Hoài yên ắng, không chảy nữa.

Sáng hôm sau, đáng lẽ phải đi ra đảo lặn san hô thì đứa nào cũng lười, lại còn muốn đạp xe ở Hội An. Đạp xe ở đây như một điều không thể thiếu, điều mà Ly đã làm từ vài năm trước để thấy mình tươi trẻ lại. Vậy là thuê xe, rồi đạp qua những ngôi nhà phơi bánh tráng, đạp trong lòng phố, ngoài lòng phố, ra tận cửa Đại. Trước khi đi đã kịp ăn bánh mì Phượng nổi tiếng khắp thế giới. Ở đó có chị phục vụ nhìn qua thì rõ khó tính, mà hóa ra chị cáu kỉnh không chụp ảnh cho vì không biết dùng iphone. Hàng Phượng nổi tiếng thế mà giá vẫn rẻ, đồ ăn vẫn ngon, người ta vẫn tốt bụng. Hội An kì lạ thật. Kì lạ như việc tôi chẳng áo chống nắng, tay trần, cứ đạp vù vù theo các bạn ra cửa Đại dưới cái nóng 37 độ, mặc cho một tháng nữa cưới chồng cần giữ gìn nhan sắc. Nhưng mà tụi kia ép quá nên cứ phải lao đi. Đạp từ thành phố ra ngoại ô, qua những cánh đồng, ra tới biển. Biển cửa Đại đẹp hơn biển ĐN nhiều, tới cả cái ô che nắng cũng đẹp mắt. Trên bầu trời người ta đang bay dù lượn. Lúc này đã quá trưa, chui trong cái ô, uống nước dừa và ngủ một giấc nồng ấm.  Thời gian vì thế trôi vù vù.

10345735_10152626372022490_4745723383612975172_n  Khi nắng có vẻ yếu, thời gian hết, cả lũ mới đạp xe về. Tới nửa đường thì mưa như trút nước. Lâu lắm rồi mới gặp mưa to, ròn rã như thế. Mưa vội vã, sầm sập, nhanh mạnh, như mùa lũ về rồi. Mưa Hội An cũng hay thật, cứ nghĩ phải rả rích, âm thầm, như người ở đây chứ. Đợi mãi, đợi mãi trong quán cafe mà mưa không ngừng. 4 giờ đã phải quay lại ĐN, mấy đứa mua áo mưa đạp vội trong mưa. Đạp ngược lại con đường ngoại ô, đạp về giàn hoa giấy, đạp về tới thành phố thì mưa vừa ngưng, vẫn kịp tạt vào quán cơm gà bà Nga để thưởng thức đặc sản phố Hội. Không hiểu do mê Hội An hay sao mà ăn gì ở Hội An cũng thấy ngon, mặc gì ở Hội An cũng thấy đẹp, nhớ về Hội An cứ thấy thân thương.

Bao giờ mới có dịp 4 đứa lên đường. 4 cái váy màu sắc, 4 cái áo mưa, đạp vù vù trong trời mưa nặng hạt. Trong cơn mưa ấy, chúng tôi đạp qua mọi sự chán chường về cuộc sống. Ly, Tuyết, Giang bỏ lại mối ưu tư thất nghiệp, tôi bỏ gánh nặng thesis, chúng tôi kệ hết, chỉ thỏa sức vẫy vùng, hò hét với cơn mưa Hội An.

Giống như trở về tuổi thơ một lần nữa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s