Hồi xửa hồi xưa thời tôi còn trẻ khỏe, mới có anh ngấp nghé, mẹ đã hỏi quê ở đâu? nhà thế nào? cố gắng ở Hà Nội thì tốt, không thì con lại phải đi xa.

Đến năm 27, chả ma nào thèm, tự nhiên một hôm tôi bảo giờ con quen anh Quy Nhơn. Mẹ chẳng cần biết cái thành phố đó ở đâu trên bản đổ Việt Nam, chỉ hỏi ¨Bao giờ cưới?¨. Hai đứa cứ trì trệ mãi, tới gần 2 năm sau mới chịu làm cái đám cưới. Mẹ được lần đầu vào QN, hớn hở vô cùng. Chẳng biết đám cưới nhà người ta thế nào, chứ đám cưới nhà tôi, bố mẹ chẳng khóc lóc lưu luyến gì. Bố mẹ vào QN thích mê.  Tối trước ngày rước dâu, các cụ còn tíu tít đi ăn lẩu mực, đêm về chỉ nói ¨Đồ ăn ở đây sao mà ngon mà rẻ¨ mà chẳng dặn dò con gái vụ về nhà chồng gì cả.

Tôi thì cũng giống bố mẹ. Lần đầu tiên được vào một vùng đất mới, thấy sao hớn quá. Đi lấy chồng được kèm du lịch thì ai chả mê. Mới bước chân xuống sân bay thấy lèo tèo vài người đã thấy thương cái vùng đất này. Ngày được mỗi 2 chuyến bay, sân bay thì xa heo xa hắt, đi về tới thành phố phải đi qua bao nhiêu xã phường. Bụi đất tung mù lên, vài cái cây lèo tèo, trời nắng trơ sân, những cái tên kì lạ hiện ra, thị trấn nào cũng có cái từ Nhơn kèm vào, nghe rõ vui tai, nhưng vui nhất là thị trấn Đập Đá. Đúng là như người ta nói: ngày xưa bướm chim là động vật, xếp hình là trò chơi, hay Đập đá cũng chỉ là một thị trấn, thì ngày nay mọi thứ đã thay đổi.

Tôi ngồi đến tê dại chân anh chồng mà xe vẫn chưa tới nơi. Trên xe những bài hát cũ kĩ phối kiểu nhạc nhảy vang lên, nó cứ vang vọng mãi trong buổi sáng ấy, làm người ta hoài nhớ về những chiếc xe khách ngày xưa. Cái hồi mà tôi còn bé, còn vừa lòng mẹ, hoặc dễ dàng ngồi trên cái thùng máy ấm nóng của xe, cho những chặng đường về quê lèn kín người. Lâu quá rồi. Xe từ từ lăn bánh vào thành phố, biển vẫn chưa thấy đâu. Người đã nhiều hơn, họ nói tiếng nghe vui ghê, nghe thật dễ mến.

Nhà chồng nằm trong cái con đường tĩnh lặng, nhiều cây, yên ả, mát rượi, giống như đi vào khu tập thể cũ ở Hà Nội. Trước nhà nhiều hoa đỏ vàng vui mắt. Ba chồng thì có vẻ mặt nghiêm nghị, nói có vẻ rất đáng sợ, trong khi mẹ chồng thật thà chân chất. Chỉ có điều hôm mẹ kể một chuyện lạ, không biết thực hự thế nào¨Lấy con, mẹ mất nhiều bạn lắm, bao nhiêu cô dấm thằng Phong làm con rể¨. Mẹ chồng có biệt tài kể chuyện, nghe rất gay cấn và buồn cười. Kể cả chuyện trên cũng thế. Tối chồng hay rủ lén lên giường mẹ, nghe mẹ kể chuyện cho vui. Về Quy Nhơn thấy mọi thứ đều thân thương gần gũi.

Sáng ra, mẹ chồng không bảo mình đi chợ sớm cùng mà chỉ giục chồng dẫn mình đi ăn đặc sản. Ngày đầu mình được ăn bún sứa, ngày sau được ăn bánh hỏi cháo lòng, ngày tiếp được ăn bún cá. Mỗi lần đi ăn sáng, chồng nhân tiện làm một cuốc xe dọc hết bờ biển, đi len lỏi cả vào phố, xem trường cấp 1, cấp 2. Biển thì ở khắp nơi nhưng bãi không đẹp lắm. Nhớ hôm đầu đến biển QN cũng ngạc nhiên lắm, ở đây ai đi tắm biển cũng mặc nguyên quần áo nhảy xuống. Cả biển trơ trọi tôi và Giang mặc bikini, ngượng gì đâu. May mà bơi sáng sớm nên cũng còn in ít người. Mọi người chủ yếu đi dạo bộ và tập thể dục trong công viên. Thằng em đi bơi xong, mệt quá ngồi xuống cái bàn gỗ. Có bà già tự nhiên đi tới bảo ¨Con ơi bàn bà bán hàng, bà không tiếc gì con đâu mà bây giờ bà phải cúng cho ngày hôm nay¨. Thằng cu mới hốt hoảng nhảy ra. Nếu ở HN thì mày bị đốt vía rồi nghe con. Sao con người trong này dễ thương vậy chứ.

10627387_4343653926480_471014356_o

Quy Nhơn bé xíu, đi vèo là hết, muốn đi chơi thì phải đi xa. Nếu đi về phía Nhơn lý sẽ tới Eo Gió. Anh chồng có kỉ niệm không tốt với nơi này tí nào vì ngày xưa được bạn rủ về, kêu đẹp lắm, tới khi đến nơi chỉ thấy hôi thối bốc lên, mới biết cả làng này không nhà nào có nhà vệ sinh cả. Lần này Tuyết nằng nặc đòi tới nên cả lũ mới dám đi, dù lòng vẫn hồi hộp vụ kia lắm. Ai ngờ tới nơi, biển trong xanh, những mỏm núi đá cao, dựng lên, nhìn đẹp như Ireland vậy. Đi xuống biển hay leo lên núi cũng thấy thích, cảnh sắc rất khác biệt, dung dị mà hùng vĩ. Cả phái đoàn ở đó đợi tàu đến để đi ra đảo Kì Co. Cái tên nghe rõ ngộ.

10654014_4352564669243_2147048597_n 10650658_4352564789246_119910286_o

Thuê một thuyền máy cho đội hình gồm 4 em gái, 3 em trai, cậu, Huy, Hiệp, Tuyết, Giang (lũ bạn thân bỏ cả việc để vào ăn cưới mình là phụ mà đi chơi biển là chính), thêm vợ chồng mình và 2 người lái đi cùng.  Họ lo hết đồ ăn và đồ uống kèm theo, cả lũ còn lại chỉ việc dập dềnh trên nước. Thuyền đi giữa mênh mông biển, trong trời nắng khiến ai cũng buồn ngủ, có đứa nhóc còn say. Đến khi tới nơi thì trầm trồ không thể tả. Đảo hoang sợ, hoàn toàn không có người ở. Núi mọc đâm ra biển rất ngoạm ngục. Giữa những mỏm đá là bãi cát trải dài, nhỏ thôi nhưng đủ cho cả hội làm picnic. Đứa nào cũng thốt lên chưa thấy đảo nào ở VN đẹp như vậy. Kì vĩ quá. Thuyền cập bến. Cả lũ lội qua làn nước trong suốt đi vào. Hai anh lái thuyền nổi lửa lên bên những hòn đá. Mấy đứa nhóc đang chạy chơi trong nước để mặc ông cậu hét hò. Lũ con gái thì sợ hãi chỉ dám đứng gần bờ. Nước sao mà trong mà sạch quá vậy.

10673116_4357847361307_1461375888_o 10658334_4357845001248_1775156325_o 10650632_4356669971873_69163088_o

Chỉ một lúc, ốc đảo luộc, cháo ngao, nhum nướng mỡ hành, cá trình nướng thơm lừng. Chưa có bữa hải sản nào mà ngon và dân dã đến thế.  Ôc đảo béo ngậy to tròn, cá trình thơm vừa giòn vừa dai, còn nhum thì ăn sống hay nướng đều ngậy và ngọt cả. Mọi người ăn không nói được lời nào ngoài việc xuýt xoa cho sự may mắn của mình. Ngồi ở đảo vắng, ăn hải sản, uống bia, nắng đẹp, gió thổi, nước xanh. Bạn Hiệp vì thế mà lăn ra ngủ. Lũ còn lại kéo nhau sang bên kia vòm đá. Có cái vòm đá hình cánh cung nho ra biển, lội qua đó là sang phía bên kia đảo. Bên đó bãi cát chạy dài vô cùng. Cây cối xanh tươi mọc trên núi. Nước thì vẫn trong suốt như vậy. Giống hòn đảo của cô gái đại dương. Một hòn đảo hoang xinh đẹp.

10621660_4357843681215_1965197922_o

Anh chồng, Huy, Kiêt, thêm bạn em rể chồng lao ngay vào nước. Giang thì chịu không ra được. Tuyết quên mang đồ bơi. Các em gái vẫn khúm núm gần bờ. Nhà chồng mình đến lạ, ai cũng mắc bệnh sợ sệt. Cậu thì nghe cháu nói là đi ô tô là sợ, cứ phải đi tàu. Mẹ chồng thì nghe mình đi gói bánh chưng lúc có bầu là sợ, sợ vất vả. Mấy em gái kia thì không biết bơi nên sợ chết đuối dù nước sâm sấp trong vắt. Chắc mình phải oai nhất họ nhà chồng. Về tới QN, dù không biết bơi là lao ngay ra bơi cùng ông già bà cả. Và ngay bây giờ đây, mình đang bikini lao ra giữa biển, mặc cho nắng chói, và bệnh sợ chết đuối kinh niên. Thằng Huy thấy thế thì hài lòng lắm, hết lòng dạy con bạn bơi, nếu máy điện thoại nó còn hoạt động thì có ối ảnh rồi. Cơ mà vì hôm qua nó đi lặn ở Hòn Khô, ti toe mang máy chụp san hô nên đã bị hỏng mất tiêu. Anh chồng thì vẫn đang bơi đua với Kiệt. Thằng nhóc gầy queo, nhìn như tiểu học dù năm nay lớp 8 rồi. Nó gầy nhưng nhanh nhẹn, sáng dạ lại can đảm. Sáng nào ở QN nó cũng dậy sớm, trồn khỏi khách sạn, sang gọi chồng mình đi bơi.  Ra biển, nó cứ thế bơi một lèo, thấy có anh chèo thuyền thúng đi qua còn đòi leo lên bằng được. Anh đưa nó ra tít ngoài xa, sau đó khi đưa vào, tới nửa đường, nó đã đòi nhảy xuống, tự bơi. Hai vợ chồng đi cùng nó mà xanh mắt. Chắc nó mới là oai nhất họ nhà chồng. Được cái hay là thằng nhóc oai đó lại thần tượng chị Nga nhất, chỉ vì chân đất dạy học cho nó 1 hôm.

10677525_4356762974198_896110034_o 10676775_4356674691991_186805511_o

Ờ cái vụ dạy học đó là do tôi về Quảng Ngãi thăm ông bà ngoại chồng. Tối, vợ chồng cậu hớn hở mang đi ăn ram tôm thịt nướng với bánh ướt. Trời ơi, sao mà ngon. Ăn đến no nê mà vẫn bị dẫn qua ăn don đặc sản với bánh tráng.  Chả hiểu người Bắc kiểu gì mà vào vùng đất mía đường này lại hợp vị lạ. Sáng ra mợ còn dẫn đi ăn bánh bèo và bánh cuốn. Bánh bèo trong này không làm tôm chấy như ở QN, mà kiểu bánh bèo ướt với nước sốt sánh đặc, tôm bằm, hành, ngòn ngọt. Anh chồng thì không mê lắm, tôi thì mê tơi. Ở nhà ngoại được hai hôm mà ăn điên loạn. Mợ vui lắm, bởi có tôi về mợ mới được đi ăn hàng, không phải ở nhà ngày 2 bữa phục vụ. Mợ còn thương làm ít ram bắp từ thứ bắp non ngòn ngọt, dẻo dính, cuốn trong loại bánh tráng đặc biệt (loại bánh đó gói gì vào chiên ăn cũng đã). Khi chiên lên vỏ ngoài giòn tan, còn bên trong dẻo mềm, chấm với nước mắn ngọt ( tôi nhìn qua thấy nửa bát là đường), ăn tới đâu mê tới đó. Tối đến thì dạy học cho đứa lớn và làm đèn lồng cho đứa bé nên cả nhà ai cũng thương. Khi tôi ra về, mợ nhắn tin ¨Mợ quý con lắm vì con ăn ngoan ngủ ngoan¨. Còn tôi cứ nghĩ tới việc vợ còn trẻ, đẹp, về làm dâu, suốt ngày phục vụ hai ông bà đã lẫn, ngày xưa còn nuôi thêm 2 đứa cháu cậu, rồi chăm 2 thằng nhóc nghịch, đã thấy phục. Hàng ngày vợ vẫn mặc áo dài duyên dáng tới trường, rồi về lập mấy cái bàn dạy thêm dưới vườn cau. Thật thương.

À đó lại nói về chuyện ra đảo Kì Co. Cái chuyến đi đó đúng là nhớ đời mà.  Nghĩ lúc quần áo ướt hết, ngồi hong gió, ăn dưa hấu, nhìn ra biển, đợi xem thuyền mình bao giờ trở lại, lại thấy vừa hứng khởi vừa tê tái. Mới lúc trước hai vợ chồng còn lặn coi san hô, tìm con nhum đầy thích thú, lúc sau lên đã lạnh cóng, răng lập bập. Tụi nhỏ vẫn xây lâu đài cát, cố bảo vệ nó khỏi bị sóng cuốn đi. Thuyền thì mãi không thấy tới. Ai cũng lạnh và đói. Trời mờ mờ tối thì thuyền mới về. Nước lúc này đã lên cao, thuyền không cập đảo được. Anh lái thuyền đưa thuyền thúng vào, chở từng người ra. Chuyến đầu tụi nhỏ đứa nào cũng sợ không dám lên. Huy đã bơi ra thuyền trước. Chồng và em rể phải ở lại để đi cùng, trấn an tui nhỏ. Tôi với Giang lao lên trước, để chứng tỏ thuyền thúng không có gì nguy hiểm hết. Nó chỉ rung lắc tí ti, bập bềnh chút xíu, mình cứ ngồi trong đó, nhìn nước dâng lên, thúng dâng dần theo. Cứ thế mỗi chuyến 2 người, cuối cùng mọi người đều lên được thuyền máy. Thuyền máy đi về lại bờ, trong cái gió lạnh thấu người. Ai cũng ướt hết. Tụi trẻ con run cầm cập, sợ hãi. Biển đen tối mênh mông.

Khi tới bờ thì không còn nhìn được gì nữa. Chỉ còn vài ánh đèn pin để dẫn nhau đi vào. Băng qua bãi cát dài vô cùng, cả đoàn người kiệt quệ, sợ hãi, mệt mỏi, đi mãi đi mãi, như không biết mình có vể nhà nổi không. Mới 7h tối mà như nửa đêm vậy. Mọi người đi lầm lũi, không nói, không cười, chỉ run lạnh. Niềm vui duy nhất lúc đó là chi phí chuyến đi cho 16 người có 2tr2, không ai tin nổi. Cậu và lũ nhóc lên taxi về trước. Tôi, Tuyết, bạn Tuyến, Giang, Huy, Hiệp phóng xe máy về sau. Vừa khởi hành, xe hai đứa đã trúng đinh, cần phải ngồi vá. Các bạn được gọi lạnh quây quẩn ăn thứ sinh tố kì lạ trong này, giống như hoa quả dầm Tô Tịch vậy. Chắc cả lũ cũng bị cầm chừng nửa tiếng ở Nhơn Lý. Khi đi trên con đường về trong bóng tối ấy, hai vợ chồng lo sợ dâng tràn là ba mẹ sẽ la. Tuyết chỉ ở kia có bãi cát dài mênh mông và một hồ nước nho nhỏ ở giữa đấy, giống như sa mạc vậy. Hai đứa cũng chả còn hào hứng nữa, chỉ mong mau về nhà. Dĩ nhiên đêm đó sấm chớp rồi, không ai nói với ai câu nào, tôi chỉ lẳng lặng ăn cho xong nửa bát cơm rồi bê mâm đi rửa. Đêm sau tân hôn thật ảm đảm.

Thế mà khi nói về Quy Nhơn thì ít thấy ảm đạm lắm. Chúng tôi đi đảo, đi thăm tháp Chàm, rồi cả Bồng Bềnh nữa (địa danh do một anh taxi nhồi vào đầu mà tôi bắt chồng dẫn đi bằng được). Đường tới Bồng Bềnh là hướng về Phú Yên. Khi đi vào con đường vòng quanh núi ấy thì mọi thứ ảm đạm tự bay biến. Một bên là biển đẹp xanh, những làng chài bé nhỏ, những bãi tắm riêng, những quán cafe tôi tối, một bên là núi sừng sững ghê người. Trong nắng miền Trung nóng bỏng, xe máy lao đi trên đường bỏng rẫy. Đến khi tới một nơi dập dềnh các quán ăn bè gỗ trên con nước thì đó là Bồng Bềnh. Hóa ra tên gọi là vậy. Những bè gỗ nuôi cá ở dưới, ở trên lợp thêm cọ hoặc nilon tạo thành quán nhậu. Ngồi trên đó không còn thấy dềnh dềnh nước, nhưng cảm giác ngồi trên nước vẫn làm người ta khoái chí. Gọi bia, ốc nhảy và ít sò, tôi khoan khoái nằm trên võng, chồng ngồi ở cái chiếu trên sàn, tận hưởng không khí mát mẻ của việc lại trốn nhà đi chơi.

10638127_4358106127776_1308958989_n 10627985_4341491232414_783341002_o

Tôi cứ nghĩ viễn cảnh về VN phải vào Sài Gòn sống là sợ. Nếu mà chồng bảo ¨Chúng ta về Quy Nhơn nhé¨ thì có lẽ mọi việc sẽ thật thanh thản. Cuộc sống bên bờ biển ấy thật an lành. Sáng sớm dậy đi bơi, rồi người ta ra chợ mua con cá, con mực tươi nhất về hấp, sau đó dẫn nhau đi ăn bún sứa giòn sật, trưa tráng miệng sầu riêng, chiều mưa đi ăn bánh xèo tôm nhảy, khuya vẫn có tiếng ngô luộc dạo quanh. Ở đó con người hiền khô, đường phố sạch sẽ, sống thấy tin tưởng nhau, chứ đâu như thành phố lớn. Về Quy Nhơn thì mình về. Vậy thôi.

2 thoughts on “Về Quy Nhơn

  1. Chào chị, e là người lạ 🙂 Vừa thấy chữ QN liền bay vào đọc, đọc và làm e nhớ quá 😥 E k phải dân Quy Nhơn mà là Hoài…Nhơn: cũng có núi, biển với rừng dừa và tôm cá tươi 😀 E có vô QN chơi vài lần, rất thích, rất nhớ…VÌ e học, làm ở SG. E thích con trai Bình Định…k rõ lý do gì cả :D. Và sau này có con, e nhất định sẽ cho nó đc sống gần biển để nó đc …ăn cá tươi và bơi 😉 Cảm ơn chị vì bài viết…thõa cảm giác nhớ quê nhà của em 🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s