Tháng 5 mới về, Paris mưa rả rích. Mọi người đã chạy đi nghỉ hết rồi. Tôi ngồi nhà buồn xo, nghĩ lại những ngày vàng son hồi trước.

Tháng 5 năm ngoái, có nắng, có gió mà vẫn lạnh.

Theo tin tức tình báo thì Marseille lúc nào đã nắng vàng rực rỡ nhưng người ta tắm biển chưa đông lắm. Tôi thì cũng không mê tắm biển lắm, nhưng cái hình ảnh Calanques với núi trắng, chia khúc, chia thùy, nhô ra biển, những cây thông ngả rạp vào nước, màu nước xanh thẫm, thuyền bay trên đó, lôi cuốn vô cùng. Theo nguồn tin thực tế thì từ tháng 7 tới tháng 9, đường vào những Calanques này sẽ bị đóng, vì sợ nắng quá sẽ cháy rừng gây nguy hiểm cho khách bộ hành. Thế nên chẳng còn cách nào khác là phải đi ngay thôi, ngay cái tháng 5 này.

Một hành trình đi chơi, ngủ bờ ngủ bụi được anh em nhiệt tình hưởng ứng. Thậm chí còn lần này thành công mĩ mãn, khi ngoài tập đoàn tiến sĩ Paris thì còn lôi kéo được 3 em gái từ Nantes và 1 em gái Lyon nữa. Có một anh còn hăng máu đạp xe thẳng từ Paris xuống Marseille 900km trong vòng 9 ngày. Cứ sáng anh lên đèo xuống dốc, tối lại nằm lều giữa đồng hoang. Nói chuyện về anh cứ như kể chuyện thần thoại, mà hết sức thật. Sau 9 ngày nhìn thấy anh xuất hiện ở Marseille đen nhẻm, tóc tai dựng lên, quần áo đỏ ngầu thì ai cũng hâm mộ, pha lẫn tiếc thương cho sự gian nan. Nhưng hành trình đáng nhớ của anh mới hợp với không khí chuyến đi lần này, nơi là kế hoạch chỉ toàn phiêu lưu mạo hiểm. Khi lên tàu, ai cũng địu theo một cái lều, 2 túi ngủ, ít lương thực cho những đêm camping sắp tới. Dự định ngoài tắm biển, sẽ có leo núi thám hiểm và chèo kayak ngoài biển khơi, làm ai cũng phơi phới. Phải đi chứ, phải đi chứ, nhưng sẽ không dừng lại ở Marseille to lớn, mà ở một ngôi làng nhỏ hơn, cách vài chục phút đi tàu hoặc bus có tên Cassis.

Camping Le cigale nằm ở ngay ngã tư lớn của Cassis. Lúc đặt chỗ cứ ngỡ nó ở đâu hoang vu lắm, ai ngờ ngay mặt đường lớn, thậm chí có bảng chỉ dẫn đến từ mọi nơi. Vào bên trong camping chỉ thấy như một cái công viên, ít cây, ít cỏ, nhiều sỏi đá, lều nằm ngang dọc mà buồn lòng vì những tưởng tượng mộng mơ trước đây. Chị chủ dẫn tới một bãi đất trống, có độc nguyên 1 cái cây trên nền khô cằn và bảo ¨Đó, chỗ cắm lều của tụi mày đấy¨, thì đứa nào cũng há hốc miệng, thà ở ngoài công viên còn rực rỡ hơn. Ở đây chỉ hơn có mỗi cái ổ cắm điện mà mười mấy con người tranh nhau sạc lấy sạc để. Tuy nhiên khi vào tới khu vực tắm gội và toilet ở đây, với sự sạch sẽ thoáng mát thì mọi người mới cam lòng. Giá như Le cigale cũng đẹp như ở camping Croatia thì chắc chuyến đi đã mĩ mãn vô cùng.

1932508_10152042533372007_4168329237331737250_o 10348902_10203822355505354_7246449387866373700_o

Sau khi dựng lều xung quanh cây, thì mọi người bắt đầu lục đục đi khám phá Cassis. Ngôi làng nhỏ bé này, nằm trên cao nên đi đâu cũng phải leo trèo rất mệt, bus thì ít nên mỗi lần vào trung tâm là một cuộc dạo chơi của mồ hôi và nhịp thở. Cả làng cũng chỉ có một siêu thị nên đi chợ cũng là một cực hình lớn. Tuy nhiên khu phố sầm uất gần biển của Cassis thì rất dễ thương. Đường lát đá, cây xanh, những cửa hàng nhỏ xíu bán đồ lưu niệm, những hàng kem người đứng xếp chật cả lối, những đôi giày lười bằng vải nhiều màu sắc, quần áo thủ thủy. Từ những con đường ấy, người ta đổ xô ra biển. Hôm nay thật nóng bức, không có tí gió lạnh nào của Paris tràn về đây. Bãi biển tuy không rộng, nhưng có thể thoải mái ngồi, nằm phơi nắng. Heneiken bật ra, những dòng bia vàng rót ừng ực, không khí biển làm con người thấy sảng khoái , tươi trẻ. Dù nước biển lạnh căm, ai cũng cố nhảy xuống một chút, người bơi, người lội, người nổi, cố gắng chịu mình trong cái run cầm cập. Nước trong xanh vẫy gọi quá.

10258046_10203822338304924_6133877976790818226_o10273399_10203822326984641_3496028719379683111_o  10273399_10203822327104644_8410096083952866989_o

Ngày đầu tới Cassis được thấy biển, được nhúng biển, được tắm nắng đã đủ hân hoan và hứa hẹn cho một hành trình ong đầu. Tối đó, dù chỉ ăn đồ nguội ở siêu thị, ngủ trong lều,  sỏi cứng dưới lưng, mèo kêu đêm bên ngoài, thì ai cũng vui vẻ hết, nhất là sau khi chơi trò Sói yêu thích. Cái trò mà anh em, bạn bè, vợ chồng cũng phải phản bội nhau mà giữ mạng ấy, lúc nào cũng kích thích được người ta. Chơi khuya rồi lăn ra ngủ, không máy tính, điện thoại, internet, cuộc sống sướng gì đâu.

Sáng hôm sau, ai cũng tự tỉnh dậy từ sớm, có lẽ vì mặt trời ở đây thức sớm quá. Đêm qua, ai cũng phải chui vào hai cái túi ngủ, kèm thảm cách nhiệt bên dưới mới yên ổn. Sao sáng nắng oi ả, nóng tới nỗi mồ hôi còn sợ không dám chảy ra, mà đêm lại lạnh lẽo tới vậy. Cuộc sống bờ bụi không dễ dàng chút nào, ai cũng kêu than ê ẩm, nhưng vẫn đầy sinh lực cho một ngày dài. Một ngày dài rất dài, khi mà chúng ta sẽ đi vào Calanques.

Ở Marseille có khá nhiều Calanques, nổi tiếng thì cũng phải tới 5 chỗ: Sourmiou, Morgiou, Sugiton, En-vau và Port Miou. Khó lòng đi trekking 1 ngày mà có thể đi hết những nơi này dưới cái nóng gay gắt và địa hình hiểm trở. Calanques thực chất là cái núi đá trắng cao, dựng ra gần biển, tạo nên các thung lũng xanh tươi. Núi đá Calanques trắng, cây xanh, nước biển thẫm tạo nên những bức hình tuyệt đẹp mà ai cũng mơ tới đây. Để đi Trekking hôm nay, cả nhóm chọn sẽ chỉ đi En-vau và Port Miou vì gần Cassis nhất. Đầu tiên là bắt bus, sau đó dừng giữa chừng (vì thấy các phái đoàn khác xuống xe nên bắt chước), hai bên đường lúc này toàn là sỏi đá và cây bụi khô cằn, ngỡ như hoang mạc. Có vài cái biển chỉ dẫn cho biết đường xuống Calanques, nhưng đường sao dài quá, nhỏ hẹp, khúc khủy, ngoằn nghèo, và dốc đau chân. Cả đoàn người đi như hành hương trong trời nóng. Mặt trời ngày một nắng gắt. Mũ áo bị cởi phăng ra để cố giữ cho cái đầu lạnh. Trời sao mà nóng thế, mới tháng 5 mà thế này, thảo nào tháng 6 cháy rừng có thể xảy ra. Mặt đứa nào cũng méo xẹo, không chút sinh khí, từ anh bộ đội già đến cô văn công trẻ, chắc ai còn nói hay cười đùa, chỉ còn thở và thở.

10286878_10152042535607007_6233211118761460174_o

Con đường bụi chạy mãi chạy mãi. Chỉ có vài chiếc ô tô lên xuống, còn lại chẳng thấy mấy người bộ hành. Chúng tôi đang lạc giữa núi rừng. Ai cũng hoang mang nhưng giờ thì GPS hay bản đồ cũng chẳng cứu được, đường 1 chiều, không ngã rẽ nên cứ thế mà dấn thân thôi. Sau khoảng hơn 1h hành hương mệt mỏi, chân tay rã rời thì những con đường có cây xanh đã hiên lên. Hai bên lúc này là các bức tường đá sừng sững. Chúng tôi chính thức chui tọt vào giữa các calanques mà không biết. Người ở đó kéo tới đã nhiều, người ta đi đâu mình theo đó. Đoàn bắt đầu bị chia rải rác, phái đi nhanh, đứa đi chậm, kẻ đi lê lết, bị tán loạn giữa những khách du lịch khác. Tất cả cũng cố đổ ra biển. Cây cối ở đây khô cằn phát sợ, chúng thấp rì, chen với bụi lùm. Sỏi bụi cứ tung lên theo từng bước chân kẻ đi trước. Tiếng cười nói đã xôn xao trở lại khi mà hơi mát của biển đã len lỏi vào được những kẽ đá này. Đúng rồi, chúng tôi đang đi giữa những kẽ đá.

10333699_10152042536622007_7305089945103297771_o

Từ đâu mà biển đã tràn vào lòng núi, lòng mắt nhanh đến vậy. Port en-vau xanh thẫm, xanh miên man, được bao tròn trong các mỏm đá, có hình như con sò biển. Người ta ngồi trên bờ, dưới biển đông nghẹt. Chen chúc một lúc thì cả lũ cũng kiếm cho mình chỗ nghỉ ngơi. Đá ở đây ngồi đến đau chân, còn nước biển thì lạnh quá lạnh. Các cô gái co ro trên bờ, còn các chàng trai dũng cảm khởi động một lúc rồi lao ngay vào nước. Nước biển như khối thạch lạnh cóng, rơi tới đâu, từng đốt xương thấm tới đó. Lạnh, buốt, đau, từng khớp như rời ra, tưởng như có hàng vạn cái kim đâm khắp mình. Bơi ra càng xa, nước càng sâu, càng ấm. Những đợt sóng cũng nhẹ nhàng hơn lúc đập vào bờ. Mấy anh chàng bơi, ngụp lăn, một hồi, tới khi lên bờ thì rét run cầm cập, rét giật mình nay nảy, mặc bao nhiêu quần áo cũng không thấy đỡ, giống như bị shock nhiệt. Một lần như thế là đủ để sợ hãi nhưng không hiểu sao cái màu nước xanh kia vẫn làm người ta mê mệt tới thế.

Tắm nắng khoan khoái ở En-vau tới gần hoàng hôn thì mọi người cũng từ từ ra về. Cả lũ nghĩ tới chặng đường toàn bụi và sỏi lúc nào mà ngao ngán nên đi theo đoàn người vào một con đường hẹp khác. Con đường hẹp này chỉ đủ 1,2 người đi, dốc hơn 30 độ, đầy đá dọc đường. Đi tới đâu, thấm tới đó, mệt thở, khổ sở, nhưng đi được chừng 10 phút thì phát hiện ra là mình đang leo lên núi thì tinh thần phấn khích trở lại. Người nối người, người kéo người, cùng lôi nhau đi qua những đoạn đường lở đá, những đoạn dốc cao, những cheo leo. Bên dưới là cả  một thung lũng đá, những ngọn núi cao chết khiếp phía bên kia, những cây khô mọc bên vách, đá đá, chỗ nào cũng đá. Cảm giác choáng ngợp khi đứng từ trên cao nhìn xuống, để thấy mình đã vượt lên sự hùng vĩ với một tinh thần hết mình thế nào. Cảnh mà mắt thấy thật vô cùng, không thể nào ghi dấu lại, một điều phi phàm, mà may mắn được ngắm.  Chỉ một chặng đường ngắn mệt mỏi thôi mà có thể tới được tới đỉnh cao, nhìn ngắm được thiên nhiên tuyệt vời như thế này thì chẳng còn gì để than vãn nữa.

10257624_10203822359945465_4874216534969003198_o 10257624_10203822360025467_7049744654509105535_o  10365508_10203822518469428_6672801676132178057_o 10265322_650643098337075_7253739759928769179_o

Ai cũng vui vẻ, hăng say, thậm chí hát hò, uống nước và ăn chocolate cùng nhau nữa. Trên đỉnh cao ấy, tôi thấy được điều tuyệt vời của mải mê đi chơi của mình, đó là những khoảng thời gian chết lặng đẹp đẽ mà khó có thể có lại. Thế rồi chúng tôi bước đi, đi qua sự rực rỡ ấy, để xuống bên kia sườn núi. Sự tiếc nuối của việc phải rời đi quá sớm không làm cho bước chân nặng nề. Những bước chân vẫn bước hăng say trên đỉnh calanques. Port-miou tự nhiên như được kéo lại thật gần. Chỉ có chút xíu đã thấy bãi tắm thoai thoải của nó, nơi mà thật ít người tắm, hầu như chỉ dừng lại nghỉ ngơi, tần ngần cho một ngày sắp qua. Thực ra ngày mùa hè rất dài, ngày tháng 5, 7h tối trời càng nắng gay gắt hơn, khó mà biết được bao giờ thì hoàng hôn ập về. Người ta chỉ biết ngày sắp trôi mất khi chân tay mệt mỏi, nặng nề. Xuống dưới rồi lại lên trên, con đường bây giờ bớt dốc và cũng rộng rãi hơn. Từ đỉnh của port Miou có thể thấy biển Cassis xanh cùng muôn vàn du thuyền neo đậu. Màu trắng và xanh xen kẽ nhau dưới nắng vàng tinh tươm. Ái chà một ngày của chúng ta thật đẹp.10257624_10203822360065468_1215210372822877241_o10369095_650643028337082_5267166917858612840_o

Những ngày ở calanques, chúng tôi còn làm barbecue ở camping, ngồi quây quần cùng ăn và chơi trò chơi tới khuya. Khói thịt nướng bay lên cùng ráng chiều, có phần lại lãng mạn. Có đêm tối, gió thổi ào ạt, lá cây kêu xào xạc, rồi trời mưa ầm ầm, nước chảy vào ướt cả nệm nằm. Bên ngoài hai con mèo trêu nhau trên nóc lều, trên cành cây, tiếng kêu não nề giữa đêm mưa. Có lúc con mèo còn tới dụi vào bên cạnh lều ngay chỗ tôi nằm ngủ, thật khiếp đảm. Sỏi ở camping chưa đủ làm giấc ngủ mệt, mưa và mèo đã làm cho cả đêm thành đêm trắng. Có ngày mới, cả lũ cùng nhau đi ra biển thuê kayak để chèo. Đây không phải lần đầu, nhưng là lần đầu chèo ở biển. Biển sâu, rộng lớn, sóng sánh, chòng chềnh, gió thì cứ thổi thuyền vào các hốc đá, khiến tôi sợ hãi. Mỗi thuyền 3 đứa, Tú là con gái là chèo thật mau, thuyền tôi hai trai cũng đang dốc lực khí thế, đua nhau xem đứa nào tới port en-vau trước. Thuyền nhẹ, ra khơi, bị gió thổi tứ bề, bấp bênh thế mà vẫn lướt vèo vèo tới đích. Nhiều lúc còn cảm thấy thích thú ngập tràn, không chút lo lắng nào, rằng mình đang đương đầu với cả đại dương xanh thẳm. Nước ở khắp nơi và núi đá cũng vậy, thiên nhiên to lớn không làm người ta sợ hãi mà chỉ làm sự phấn khích tăng cao. Đứa nào cũng ướt lếch tha lếch thếch là thấy khoái chí vô cùng. Chúng tôi đã xuống biển, đã lên núi, đã chèo qua những con sóng, đã cùng ngồi ngắm chiều xuống ở ngọn hải đăng, và trong đêm tối cười nói rộn ràng.

Đó là những ngày ở Calanques…

1979902_650643598337025_3640946643242208696_o

964058_10203822366465628_1387980698759640107_o

10264200_10203822375825862_1013866461260863972_o10293583_10203822383466053_5830511761424447062_o

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s